Nến Hồng Thắp Muộn - Chương 2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:35
“Ta ngồi trên chõng, nghe tiếng gió bên ngoài thổi làm cành cây kêu lên răng rắc.
Đám gia nhân người hầu trong vương phủ đều trốn biệt tăm biệt tích ở nơi nào rồi, đến cả một người đưa cơm cũng chẳng thấy đâu.”
Bụng đã đói cồn cào.
Ta sờ soạng hai miếng lương khô giấu trong ống tay áo, đó là thứ ta lén lút giấu đi trước khi lên kiệu hoa.
Mẹ cả sợ ta dọc đường muốn đi vệ sinh, nên đến cả một hớp nước cũng chẳng cho ta uống.
Gặm miếng lương khô, ta nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ mà thẫn thờ ngắm nghía.
Chợt bên ngoài vang lên tiếng bước chân rộn rã.
Kế đó là giọng nói của Vương Thế An, giọng điệu sặc mùi rượu:
“Người đâu rồi?
Người ch/ết hết cả rồi sao?
Mau hầu trà cho lão t.ử!”
hắn lại ch/ửi đổng thêm vài câu, rồi bước chân lảo đảo rời đi.
Ta c.ắ.n một miếng lương khô, lại tiếp tục thẫn thờ.
Đây chính là đêm tân hôn của ta.
Không có phòng tân hôn nến hoa thắp sáng, không có rượu giao bôi, thậm chí đến một kẻ hầu người hạ cũng chẳng thấy bóng dáng.
Tân lang say khướt đứng giữa đường ch/ửi bới, tân nương gặm lương khô ngắm trăng suông.
Thế cũng tốt.
Ít ra chẳng cần phải hầu hạ ai.
Sáng sớm ngày hôm sau, ta bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc.
Tháng mười ở kinh thành, gió đêm lạnh thấu xương tủy.
Mấy mảnh giấy dán cửa sổ rách bươm chẳng thể nào chắn nổi gió, ta quấn c.h.ặ.t chiếc chăn mỏng manh kia, co rúm người trên chõng, toàn thân run cầm cập.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa.
“Tân thiếu phu nhân, quản gia gọi người qua đó một chuyến.”
Ta thay xiêm y rồi bước ra cửa, đi theo nha hoàn băng qua khoảnh sân.
Vương phủ này còn hoang tàn, đổ nát hơn cả những gì ta tưởng tượng, vườn hoa cỏ dại mọc um tùm, nước trong ao hồ đã chuyển sang màu xanh ngắt, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.
Lớp sơn trên những chiếc cột nơi hành lang đã bong tróc từng mảng, lộ ra thớ gỗ mục nát, rệu rã.
Quản gia là một lão già gầy gò nua tuổi chừng năm mươi, họ Chu, ánh mắt lão nhìn ta chất chứa vẻ khinh miệt chẳng thèm che giấu.
“Thiếu phu nhân, vương phủ không giống như nhà họ Triệu các người, quy củ nhiều lắm.
Từ ngày hôm nay trở đi, người chịu trách nhiệm quản lý sổ sách của nhà bếp, chi tiêu mỗi ngày đều phải ghi chép cho thật rõ ràng, cuối tháng báo cáo cho ta.”
“Sổ sách nhà bếp?”
Ta ngẩn người một lát, “Nhưng trước kia ta chưa từng quản lý những việc này……”
“Thì học.”
Chu quản gia ngắt lời ta, “Vương phủ không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi.
Các vị thiếu phu nhân trước đây tất thảy đều làm như vậy cả.”
Các vị thiếu phu nhân trước đây.
Ngay cả mấy người đến cửa môn đình còn chưa bước qua kia cũng được tính sao?
Ta không nói thêm lời nào, đưa tay nhận lấy sổ sách.
Lật ra xem thử, sổ sách hỗn loạn rối ren, các con số chẳng hề khớp nhau, rất nhiều chỗ bị tẩy xóa, sửa đổi lung tung, hoàn toàn chẳng thể nhìn ra được chi tiêu thực tế là bao nhiêu.
“Còn nữa,” Chu quản gia lại bồi thêm một câu, “Thiếu gia không thích có người đến quấy rầy, người không có việc gì thì đừng có bén mảng đến gian nhà phía đông.
Sinh hoạt thường ngày của thiếu gia tự có người hầu hạ, không cần người phải bận tâm.”
Lão ta rõ ràng không ngờ được ta lại đồng ý một cách dứt khoát, mau mắn đến thế, khẽ khựng lại một nhịp, rồi bổ sung thêm một câu:
“Còn nữa, tiền chi tiêu hằng tháng của người là hai lượng bạc, phần của tháng này đã dùng hết rồi, mùng năm tháng sau đến nhận.”
Hai lượng bạc.
Con gái dòng thứ nhà họ Triệu tiền chi tiêu hằng tháng cũng được năm lượng, vương phủ đường đường là một thiếu phu nhân, mà chỉ có hai lượng thôi sao?
Ta chẳng thốt lên lời nào, ôm cuốn sổ sách bước đi.
Nhà bếp nằm ở gian nhà phụ phía tây, lúc ta đi qua đó, mấy mụ đầu bếp đang vây quanh chiếc bàn ăn bánh ngọt.
Nhìn thấy ta bước vào, chẳng một ai thèm đứng dậy, ai việc nấy cứ ăn cứ uống ngon lành.
“Ta là Triệu Minh Dao, từ hôm nay sẽ quản lý sổ sách của nhà bếp.”
Một mụ đầu bếp béo tốt ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt:
“Ồ, tân thiếu phu nhân đấy à.
Người đến thật đúng lúc, tiền thức ăn tháng này còn thiếu ba mươi lượng, người xem khi nào thì bù vào cho đủ?”
Ta lật sổ sách ra xem:
“Tháng trước đã xuất ra hai trăm lượng, tính theo số đầu người trong vương phủ thì mỗi ngày mười lượng tiền thức ăn là đã dư dả lắm rồi, sao lại còn thiếu ba mươi lượng?”
Nụ cười trên gương mặt mụ đầu bếp béo chợt nhạt đi:
“Thiếu phu nhân nói lời ấy thật nực cười, đám hạ nhân chúng ta cũng cần phải ăn cơm chứ.
Hơn nữa, thiếu gia thỉnh thoảng lại mở tiệc chiêu đãi bằng hữu, việc đó phải chuẩn bị thêm không ít rượu thịt.”
“Lần gần đây nhất thiếu gia mở tiệc chiêu đãi khách khứa là khi nào?”
“……
Hai tháng trước.”
“Hai tháng trước mở tiệc chiêu đãi khách, tháng trước xuất hai trăm lượng, tháng này lại xuất một trăm năm mươi lượng, ở giữa còn thiếu hụt sổ sách rõ ràng.”
Ta khép cuốn sổ lại, “Mang sổ sách chi tiết của tháng trước ra đây cho ta xem, đối chiếu chuẩn xác rồi thì ba mươi lượng một đồng cũng không thiếu.
Còn đối chiếu không khớp, thì một cắc cũng đừng mong có.”
Mấy mụ đầu bếp đưa mắt nhìn nhau, biểu cảm trên mặt từ khinh khỉnh chuyển sang dè chừng, cảnh giác.
“Thiếu phu nhân, người nói vậy là không tin tưởng chúng ta sao?”
Mụ đầu bếp béo đẩy đĩa bánh ngọt ra, đứng bật dậy, “Ta đã làm việc ở vương phủ này hai mươi năm rồi, chưa từng có ai dám đến kiểm tra sổ sách của ta cả.”
“Bây giờ thì có rồi đấy.”
Ta quay người bước đi, phía sau lưng vọng lại tiếng mụ đầu bếp béo:
“Cho mặt mũi mà không biết điều, thực sự coi mình là thiếu phu nhân rồi chắc?
Đứa con gái dòng thứ gả thay qua đây, biết đâu chừng ngày nào đó sẽ bị ruồng bỏ đuổi đi, còn bày đặt ra vẻ làm gì?”
Trở về gian nhà phía tây, ta trải cuốn sổ sách lên bàn, bắt đầu đối chiếu từng khoản một.
Việc này cần có thời gian, nhưng ta thì lại có thừa thời gian.
Đến buổi trưa, có tiếng gõ cửa.
Đó là một tiểu nha hoàn, dáng chừng mười ba mười bốn tuổi, bưng một chiếc khay, trên đó đặt một bát cháo và một đĩa dưa muối.
“Thiếu phu nhân, nhà bếp nói hôm nay không chuẩn bị phần cơm của người, đây là phần thức ăn của con lén bớt ra từ phần của mình.”
Ta nhìn nàng ta:
“Em tên là gì?”
“Thúy Nhi.”
“Cảm ơn em, Thúy Nhi.”
