
Ngày Em Rời Khỏi Thế Gian
Tôi đã ở bên Kỳ Bạch năm năm, trong những tháng ngày bên nhau, anh vẫn luôn không muốn công khai mối quan hệ của chúng tôi.
Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện này, anh đều nói phải chờ một thời điểm thích hợp. Cho đến khi tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và đám bạn.
“Anh Kỳ, chẳng lẽ anh thật sự định sống cả đời với Thẩm Đình Mặc sao?”
“Làm sao có thể chứ. Chẳng qua chỉ là chơi đùa với một người đàn ông thôi.”
“Hahaha, em biết ngay mà. Anh Kỳ sao có thể thật lòng thích một người đàn ông được? Đợi đến lúc anh chơi chán rồi, nhớ nhường cho anh em nếm thử xem cậu ta có mùi vị thế nào nhé.”
Kỳ Bạch chỉ cười hờ hững: “Được thôi.”
Lúc hoàn hồn lại, nhìn tờ giấy chẩn đoán ung thư trong tay, tôi chợt thấy may mắn.
May mà Kỳ Bạch không thật lòng yêu tôi, nếu không, anh ấy sẽ đau khổ biết bao.





![[đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69e205fbe5721bdaaefcb2df.jpg%3Ftime%3D1776420348870&w=3840&q=75)






