Ngày Em Rời Khỏi Thế Gian - Chương 6
Cập nhật lúc: 24/06/2026 19:01
[Ngoại truyện 1 – Kỳ Bạch]
Ngày đầu tiên gặp Thẩm Đình Mặc, Kỳ Bạch đã nhịn đói suốt hai ngày. Anh không chịu cúi đầu trước gia đình nhưng tiền trong người cũng đã tiêu sạch. Vì vậy, đứng trước cửa hàng tiện lợi, Kỳ Bạch chỉ liếc mắt một cái đã để ý đến Thẩm Đình Mặc. Không vì lý do gì khác, chỉ vì anh cảm thấy Thẩm Đình Mặc nhất định sẽ thu nhận mình.
Kỳ Bạch đã lừa Thẩm Đình Mặc. Anh không phải vì nụ cười của cậu giống Văn Khê, mà là vì nụ cười của Thẩm Đình Mặc rất sạch sẽ, anh thích nhìn cậu cười. Chỉ là lúc ấy Kỳ Bạch vẫn chưa biết mình đã thích Thẩm Đình Mặc ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ngày trở về nhà họ Kỳ, trong đầu Kỳ Bạch toàn là hình bóng Thẩm Đình Mặc. Bà cụ nhà họ Kỳ nhìn thấy bộ dạng đó liền hỏi có phải anh đã thích người đàn ông đang ở bên mình hay không.
Theo phản xạ, Kỳ Bạch phủ nhận ngay lập tức, nhưng bà cụ đã nhìn thấu mọi chuyện từ lâu. Bà nói với anh chơi đùa thì được, nhưng cuối cùng vẫn phải trở về kế thừa gia nghiệp. Kỳ Bạch gật đầu nói rằng mình hiểu.
Thế nhưng anh không thể kiểm soát trái tim mình. Mỗi lần sắp nhận ra bản thân đã yêu Thẩm Đình Mặc, Kỳ Bạch lại tìm đủ mọi lý do tự nhủ với chính mình rằng chỉ là vui chơi nhất thời, hoàn toàn không hề thật lòng.
Còn một chuyện nữa Kỳ Bạch chưa từng nói cho Thẩm Đình Mặc biết, nếu ngày hôm đó Thẩm Đình Mặc không chủ động tỏ tình thì Kỳ Bạch cũng sẽ là người nói trước.
Khoảnh khắc nghe Thẩm Đình Mặc nói: “Em thích anh.” Kỳ Bạch chỉ cảm thấy mọi âm thanh ồn ào bên tai đều biến mất. Trong mắt, trong tim chỉ còn lại duy nhất Thẩm Đình Mặc. Thế nhưng lúc ấy anh vẫn chưa hiểu cảm giác đó chính là yêu. Đến khi thật sự hiểu ra, mọi chuyện đã quá muộn.
Trước khi nhảy xuống biển, Kỳ Bạch tìm một sợi dây, buộc thật c.h.ặ.t hũ tro cốt của Thẩm Đình Mặc lên người mình. Chỉ mong rằng nếu có kiếp sau, anh sẽ là người nói lời yêu trước, còn mọi đau khổ trên đời này xin hãy để một mình Kỳ Bạch gánh chịu.
[Ngoại truyện 2 - Kỳ Bạch Trùng Sinh]
1.
Làn nước biển lạnh buốt thấu xương dần rút đi. Kỳ Bạch nhìn khung cảnh xung quanh, trong nhất thời không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra. Chẳng phải anh đã nhảy xuống biển rồi sao? Vậy tại sao lại ở đây?
Mãi đến khi giọng nói của Thẩm Đình Mặc gọi tên mình vang lên, Kỳ Bạch mới bừng tỉnh, nhận ra mình đang ở đâu.
Nhìn gương mặt đầy tủi thân của Thẩm Đình Mặc, Kỳ Bạch lập tức hiểu ra anh đã trùng sinh. Trùng sinh trở về ngày hai người cãi nhau lần đầu tiên.
Thẩm Đình Mặc tủi thân nhìn Kỳ Bạch đang ngẩn người trước mặt. Khi ấy hai người vừa mới ở bên nhau, nhưng Kỳ Bạch lúc nào cũng bận rộn. Nếu chỉ là chuyện công việc, Thẩm Đình Mặc sẽ không để tâm việc anh bận đến đâu. Nhưng lần này lại khác, bởi vì Văn Khê sắp ra nước ngoài, Kỳ Bạch vẫn luôn cho rằng người mình thích là Văn Khê cho nên anh muốn cùng cô ra nước ngoài. Đương nhiên Thẩm Đình Mặc không đồng ý, vì thế hai người đã cãi nhau một trận lớn.
Thẩm Đình Mặc nhìn anh bằng ánh mắt đầy tủi thân: “Kỳ Bạch, anh có thể đừng đi được không?” Vừa nói, cậu vừa tủi thân đến bật khóc.
Thế nhưng Kỳ Bạch lại đột ngột kéo cậu vào lòng. Thẩm Đình Mặc còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã cảm thấy nơi cổ mình lành lạnh, dường như có thứ gì đó đang trượt xuống.
Kỳ Bạch... đang khóc.
Thẩm Đình Mặc lập tức luống cuống. Trong mối quan hệ này, người luôn nhượng bộ từ trước đến nay vẫn là cậu, cho nên lần này cũng không ngoại lệ: “Kỳ Bạch, nếu anh thật sự muốn đi... em sẽ không ngăn cản nữa...”
Kỳ Bạch lắc đầu, ngắt lời cậu: “Không, anh không đi. Anh sẽ không đi đâu cả. Anh muốn ở bên em.”
Thẩm Đình Mặc ngạc nhiên: “Thật... thật sao?”
Kỳ Bạch gật đầu. Anh ngẩng đầu khỏi hõm cổ Thẩm Đình Mặc, nhìn thật sâu vào gương mặt ấy như muốn khắc từng đường nét vào tận đáy lòng: “Ừm. Anh không đi nữa. Thẩm Đình Mặc, anh sẽ mãi mãi ở bên em.”
Nghe thấy những lời đó, Thẩm Đình Mặc vui đến mức gần như muốn nhảy cẫng lên: “Thật tốt quá! Thật tốt quá, Kỳ Bạch! Anh... anh muốn ăn gì? Em sẽ đi nấu ngay.”
Kỳ Bạch lắc đầu: “Không. Thẩm Đình Mặc, để anh nhìn em thêm một lúc nữa.”
Thẩm Đình Mặc ngoan ngoãn đứng yên, mặc cho anh nhìn mình.
Cho đến ngày thứ ba sau khi trùng sinh, Kỳ Bạch mới thật sự dám tin rằng mình đã quay trở lại. Việc đầu tiên anh làm sau khi xác nhận điều đó là đưa Thẩm Đình Mặc đến bệnh viện kiểm tra toàn thân. Mãi đến khi bác sĩ khẳng định Thẩm Đình Mặc hoàn toàn không mắc u.n.g t.h.ư dạ dày, Kỳ Bạch vẫn không yên tâm, anh lại dẫn cậu đến thêm vài bệnh viện khác. Kết quả của tất cả các bác sĩ đều giống nhau, Thẩm Đình Mặc rất khỏe mạnh. Lúc đó, Kỳ Bạch mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Đình Mặc phát hiện dạo gần đây Kỳ Bạch lúc nào cũng đa nghi và bất an, không phải lo cậu bị u.n.g t.h.ư dạ dày thì là sợ cậu đột nhiên biến mất. Biểu hiện rõ ràng nhất chính là mỗi buổi sáng, khi cậu đang nấu ăn trong bếp còn Kỳ Bạch vẫn ngủ trong phòng, khoảnh khắc vừa tỉnh giấc, Kỳ Bạch sẽ hoảng loạn gọi tên cậu thật lớn. Chỉ đến khi nghe thấy câu trả lời hoặc tận mắt nhìn thấy Thẩm Đình Mặc xuất hiện trước mặt, anh mới bình tĩnh lại.
Thẩm Đình Mặc thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải Kỳ Bạch đã bị thứ gì nhập vào người hay không.
Cậu từng nghĩ đến chuyện tìm Đạo sĩ hay Hòa thượng đến trừ tà, nhưng Kỳ Bạch gần như không thể rời xa cậu dù chỉ một phút, ngay cả công ty cũng không đến nữa. May mà quy mô công ty của Kỳ Bạch đủ lớn cho nên dù anh không xuất hiện, mọi hoạt động vẫn vận hành bình thường.
Khoảng thời gian này, Kỳ Bạch thay đổi rất nhiều, Thẩm Đình Mặc cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Thế nhưng trong đầu cậu thỉnh thoảng lại xuất hiện vài hình ảnh kỳ lạ.
