Ngày Hút Oxy - Chương 124

Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:15

“...”

Chu Lẫm khá là bất lực lắc đầu, rồi lại vô cùng bất lực cười cười.

Vào trong cửa.

Chu Lẫm đặt cô xuống ghế sofa, thuận tiện thay giày ra cho cô, “Anh đi lấy cho em chút đồ giải rượu.”

Nói xong, anh liền xách giày của cô đứng dậy.

Lạc Phi vội vàng kéo tay anh, “Không muốn uống.”

“Vậy em muốn làm gì?”

“Muốn tiêu tiền.”

Lạc Phi ngồi trong phòng bỗng nhiên lại có chút tinh thần, cô kéo anh xuống sofa, “Giá hôn môi cũng là gấp đôi sao?”

Chu Lẫm không định tiếp tục đóng cái vở kịch tình huống này với cô nữa, anh lại định đứng dậy, “Giá hôn môi là gấp một trăm lần.”

Cái gì??!!

Lạc Phi ngăn anh lại, bừng tỉnh đại ngộ nói:

“Tôi hiểu rồi, anh định giá rẻ hóa ra là đang đ.á.n.h đòn tâm lý, anh muốn đợi người khác không kìm chế được thì anh mới tăng giá, như vậy người ta sẽ không thấy đắt mà cũng có khả năng sẽ trả tiền?”

“...”

Chu Lẫm chịu thua cô rồi, “Em phải tỉnh rượu đã, nhìn cho rõ người rồi hãy nói.”

Thấy anh không hợp tác như vậy, Lạc Phi không vui, trực tiếp nhào lên người anh, dáng vẻ như muốn dùng cường quyền áp chế, vừa hôn vừa nói:

“Không cho đi, tôi muốn hôn anh, gấp một trăm lần tôi cũng chịu.”

Cô thơm tho mềm mại ngã vào lòng anh, thế này... bảo anh từ chối làm sao đây...

Chu Lẫm thở dài một tiếng, ôm lấy eo cô nâng lên một chút, tư thế của hai người theo đó cũng càng thêm thân mật, trong lúc môi lưỡi quấn quýt anh trầm giọng hỏi:

“Ngoài hôn ra, em còn định làm gì nữa?”

“Hả?”

Ánh mắt Lạc Phi mơ màng, thản nhiên nói:

“Còn muốn cùng anh ngủ một giấc.”

Chu Lẫm lúc này thật ra có tám phần là đang tức giận, cô uống nhiều rồi nhận không rõ người mà còn muốn thế này thế kia, anh làm sao có thể vui vẻ cho được.

Nhưng... lại có hai phần đang biện hộ cho cô, anh nghĩ nếu không phải vì anh của hiện tại khiến cô thấy giống anh ta, cô cũng sẽ không như vậy.

Anh không lập tức phản hồi.

Lạc Phi lại hỏi:

“Có được không hả?”

“Không được.”

Anh không định làm gì khi cô say đến mức này.

Lạc Phi tôn trọng sự lựa chọn của người khác, cũng không miễn cưỡng.

Ngón tay cô men theo cổ áo anh vẽ thành hình vòng cung, có ý chỉ:

“Vậy tôi sờ một cái nhé?”

Không lâu sau.

Chu Lẫm nhận ra cô muốn làm gì lập tức nắm lấy cổ tay cô, “Giá sờ một cái là gấp một vạn lần.”

Trời đất, con vịt Donald này thật sự biết sư t.ử ngoạm mà.

Lạc Phi suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn bị cái bản tính đáng ch-ết chi phối đại não, “Thỏa thuận xong, tôi đi vay tiền đây.”

Chu Lẫm nghiến răng nói với cô:

“Tỉnh rượu đi.”

Lạc Phi cụp mắt nhìn chằm chằm vào chiếc quần trắng của anh, không hiểu hỏi:

“Tại sao không thể sờ?

Anh đều đã như vậy rồi.”

“............”

Lạc Phi xoay cổ tay một cái, giống như đang đọc câu thần chú:

“Buông tôi ra đi, không khó chịu sao?”

Nói xong, cô liền dùng tay kia ôm lấy cổ anh bắt đầu hôn anh.

Hai người đã nhiều ngày không gặp, lại luôn có mâu thuẫn, Chu Lẫm vô cùng nhớ cô, nghe những lời thì thầm dịu dàng của cô, anh nghĩ cũng chẳng có gì to tát, cùng lắm là cô hành hạ anh thôi.

Anh không kiềm chế được mà buông cổ tay cô ra, cứ thế bại trận dưới tay cô.

Cắn lấy đầu lưỡi cô, giọng anh vừa trầm vừa nhẹ:

“Tay mỏi thì dừng lại, hửm?”

Lời tác giả:

“Dốn dĩ muốn viết đến đoạn trong văn án, không ngờ lại kẹt ở đây.”

Lạc Phi không hiểu:

“Tay mỏi thì có thể đổi tay khác, dừng lại thì còn gì là thú vị nữa?”

Dứt lời, đầu ngón tay cô liền bị làm cho bỏng rát.

Ngay sau đó, Chu Lẫm rời khỏi môi cô, vùi đầu vào tóc cô phát ra một tiếng hừ nhẹ đầy kìm nén.

Ẩm ướt, kéo dài lại nóng bỏng, dường như là vô thức tràn ra từ sâu trong cổ họng.

Thì...

Nói thế nào nhỉ, vô cùng... dễ nghe?

Lạc Phi nhanh ch.óng chớp mắt hai cái, muốn nghe lại lần nữa, bèn giống như vuốt ve mèo nhỏ nhẹ nhàng chạm một cái.

Quả nhiên, người đàn ông đang vùi đầu trong tóc cô giống như b-úp bê đáng yêu cứ chạm vào là kêu lại phát ra một tiếng, thậm chí còn gợi cảm hơn cả lúc nãy.

Thật là vui.

Phát hiện này khiến cô nảy sinh hứng thú to lớn, cho nên cũng dần dần trở nên bạo dạn hơn.

Nhưng cô chỉ có một trái tim dũng cảm, chứ kinh nghiệm thật sự là không đủ, chỉ có thể dựa vào trực giác mà hành động, vì vậy vô cùng thô lỗ.

Hành vi kẻ không biết thì không sợ này thật sự rất đáng sợ, Chu Lẫm cảm thấy hàm răng mình sắp c.ắ.n nát, gân xanh trên thái dương sắp nổ tung.

Anh nhẫn nhịn cô một lúc lâu, sau đó cuối cùng không chịu nổi mà áp lòng bàn tay mình lên mu bàn tay cô, giống như một người thầy dạy bảo làm mẫu cho cô.

Giọng nói dán bên tai cô vẫn gợi cảm vô cùng:

“Phải như thế này, biết chưa?

Hửm?”

……

Lâu sau.

Âm thanh dễ nghe bên tai cuối cùng cũng dừng lại.

Chu Lẫm rút một tờ giấy ăn bên cạnh đơn giản dọn dẹp cho cô và bản thân mình, sau đó liền bế cô đi vào phòng tắm.

Mở vòi nước vừa rửa tay cho cô vừa nói:

“Bây giờ hài lòng chưa?”

“...

Cũng tạm.”

Lạc Phi ngồi trên bồn rửa tay có chút mệt mỏi tựa vào ng-ực anh.

Nhanh ch.óng rửa xong, Chu Lẫm lau khô những giọt nước trên tay cô, “Em tiện thể tắm rửa ở đây luôn đi, anh đi pha cho em cốc nước mật ong, trên giá có áo choàng tắm của anh, tắm xong em thay vào.”

Nói xong, liền định xoay người rời đi.

Thấy vậy, Lạc Phi kéo vạt áo anh, “Đừng đi.”

Chu Lẫm đối với hành vi sau khi uống rượu vô cùng dính người này của cô luôn luôn rất hưởng thụ, anh cười cười:

“Sao thế?

Muốn anh giúp em tắm?”

Không ngờ cô còn chưa nhắc mà anh đã nói trước, Lạc Phi lập tức đồng ý:

“Được.”

“...”

“Vậy thì anh giúp tôi tắm đi, nhưng lần này phải nói trước là tôi không lấy ra nổi một trăm ngàn tiếp theo đâu, cho nên lần này chúng ta giao dịch công bằng, tắm cho nhau đi.”

Chu Lẫm không thể tin nổi nhìn chằm chằm cô mấy giây, sao có người uống say lại có cái đức hạnh này chứ?

Đúng là sống vương bát đản.

Anh nghiến răng b-úng nhẹ lên mũi cô một cái, “Tự tắm đi, ai thèm tắm cho nhau với em.”

“...

Tại sao?

Anh cũng đâu có lỗ, tôi đâu phải để anh tắm trắng không đâu, tôi cũng sẽ giúp anh mà, hơn nữa...”

Lạc Phi cúi đầu nhìn nhìn cơ thể khá có đường cong của mình, tự tin tràn đầy nói:

“Dáng tôi đẹp lắm đấy, bảo đảm anh xem xong không hối hận.”

Chu Lẫm thật sự sắp sầu ch-ết rồi, anh đứng trước mặt cô chống khuỷu tay sang hai bên, cúi người nói:

“Anh giúp em tắm đã đủ hành hạ người rồi, em vậy mà còn muốn giúp anh tắm?

Sao em lại hư hỏng thế hả?

Em còn để anh sống nữa không?

Hửm?”

Sự chân tình thiết tha của anh nghe vào tai kẻ say rượu liền biến thành mấy cái cớ có cũng được không cũng chẳng sao, Lạc Phi bĩu môi:

“Thì ra là anh không đồng ý chứ gì, biết rồi vậy tôi không tắm nữa.”

Dứt lời, bèn bước xuống khỏi bồn rửa tay, vừa đi ra ngoài vừa nói:

“Dù sao cái thứ như tắm rửa này ngày nào chẳng tắm đến phát chán rồi, thỉnh thoảng bớt tắm một lần cũng chẳng sao.”

Cô tắm hay không tắm Chu Lẫm đương nhiên đều không có ý kiến.

Anh đi theo sau cô một bước, sau đó ôm ngang eo bế cô lên, “Đợi đã, đi đôi dép vào cái.”

Tiếp đó, liền sải bước đi ra huyền quan.

Căn nhà bên này mặc dù anh không hay ở, nhưng cũng đều có người dọn dẹp, cho nên dép đi trong nhà của nam và nữ là đồ dùng thiết yếu được chuẩn bị rất nhiều, không giống như “Ngự Thủy Tôn Đệ” đồ đạc rất ít.

Chu Lẫm từ trong tủ giày chọn một đôi xỏ vào chân cho cô, sau đó nói:

“Đi tìm phòng ngủ đi, một lát nữa anh mang nước mật ong qua cho em.”

Lạc Phi không trả lời anh.

Tiếp đó bắt đầu đi loanh quanh chọn chỗ, tầng một không có phòng ngủ nào, cô liền lại chạy lên tầng hai.

Chu Lẫm pha xong nước mật ong đi lên tầng hai.

Khéo làm sao, căn phòng Lạc Phi đang ở chính là nơi anh ít khi ở lại đây thường ngủ.

Anh cười cười đi vào, “Em ngủ phòng anh thì anh ngủ đâu?”

Lạc Phi vốn dĩ mí mắt đã sắp không mở lên nổi, nghe thấy lời này lại không vui mà thêm vài phần tinh thần:

“Anh không ngủ với tôi?”

“Ừ không ngủ với em.”

Chu Lẫm ngồi xuống cạnh giường đưa nước mật ong cho cô, “Đợi em tỉnh rượu rồi nói sau.”

“Tôi không uống, tôi không say.”

Lạc Phi nằm trên giường quay đầu đi.

Chu Lẫm kéo cô dậy, “Ngoan, mau uống đi, nếu không tỉnh dậy sẽ khó chịu đấy.”

Lạc Phi toàn thân như một đống bùn nát được anh đỡ dậy, chỉ có cái cổ là vẫn kiên cường bất khuất, vẫn quay sang phía bên kia.

“Em không uống thì anh dùng miệng bón cho em nhé?”

Nghe vậy, cái cổ kiên cường bất khuất của Lạc Phi quay lại, vẻ mặt vui mừng chớp chớp mắt, “Lại còn có chuyện tốt này sao?”

“............”

Chu Lẫm cạn lời luôn rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, Lạc Phi bình thường cũng không phải là người đặc biệt thẹn thùng giữ kẽ, lúc hai người ở bên nhau cô cũng khá chủ động, chỉ là rất ngạo kiều thích nói một đằng nghĩ một nẻo với anh, lại thích kiểu lạt mềm buộc c.h.ặ.t.

Nhưng sau khi uống rượu thì khác hẳn, cô cứ như được thả xích bản thân vậy, hoàn toàn không biết xấu hổ là gì.

Chẳng lẽ đây chính là hơi men giải phóng thiên tính?

Chu Lẫm khẽ nhếch khóe miệng, uống một ngụm nước mật ong thật lớn, thuận theo áp lên miệng cô bón vào.

Thấy cô lập tức ngoan ngoãn nuốt xuống, anh nói một câu rất phá phong cảnh:

“Muốn uống nước miếng của anh đến thế sao?”

Sắc mặt Lạc Phi co giật một cái.

Có một số việc thật sự không thể nói toạc ra, nói toạc ra rồi thì không còn ý cảnh nữa, cô không cách nào uống tiếp ngụm thứ hai anh bón cho, lập tức đoạt lấy cái cốc uống nốt chỗ còn lại.

Chu Lẫm nhướng mày nhìn cô.

Uống xong, Lạc Phi đặt cái cốc lên bàn cạnh giường, ôm lấy eo anh kéo lên giường, “Ngủ với tôi.”

Chu Lẫm nhìn cô chẳng biết nặng nhẹ gì cứ thế ngửa ra sau, bàn tay đỡ lấy sau gáy cô vì sợ cô va phải, “Tự ngủ đi, người còn nhận không rõ mà còn muốn anh ngủ cùng.”

Lạc Phi vô cùng tủi thân, nước mắt bắt đầu chực rơi, “Nhưng một mình tôi ngủ tôi sẽ khóc, mấy ngày nay tôi rất không vui...”

“...”

Chu Lẫm khựng lại.

Vài giọt lệ rơi xuống, cô trầm mặc nói:

“Mỗi ngày...

đều rất không vui.”

Trái tim Chu Lẫm bị bóp nghẹt thành một đống, anh sờ mặt cô lau khô nước mắt, “Ngoan đừng khóc,” chuyện nhận không rõ người gì đó anh cũng không nhớ nổi nữa, anh hôn hôn mặt cô, “Đừng khóc, anh ngủ cùng em được không?

Đợi ngủ dậy anh còn có rất nhiều lời muốn nói với em, nghe xong em sẽ không thấy không vui nữa đâu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Hút Oxy - Chương 124: Chương 124 | MonkeyD