Ngày Hút Oxy - Chương 125

Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:16

“Sau đó, anh ôm cô lật chăn nằm xuống giường.”

Được đằng chân lân đằng đầu có lẽ là thiên tính của con người, Lạc Phi sau khi toại nguyện ôm được mỹ nam về thì lại bắt đầu không thỏa mãn mà lật áo sơ mi của anh lên, “Cởi áo ra đi, tôi muốn ôm da thịt của anh.”

“...”

“Mau cởi ra đi, nếu anh thấy không xứng đáng thì anh cũng có thể ôm da thịt của tôi.”

Nói xong.

Lạc Phi định cởi chiếc áo thun bó sát của mình.

Chu Lẫm vội vàng ngăn cô lại.

Để anh ôm cô không mặc quần áo thì đúng là không còn đường sống nữa rồi, “Anh cởi, em ngoan ngoãn nằm yên.”

Rất nhanh sau đó, Lạc Phi lại nằm vào lòng anh, cô vô cùng hài lòng, bởi vì chất da của anh đặc biệt tốt, vô cùng tinh tế lại còn trơn láng, cô sờ qua sờ lại thật sự là quá thoải mái.

Chính trong sự thoải mái này, chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Ngược lại Chu Lẫm thì không có cái số tốt như vậy.

Lúc này cũng mới chưa đến mười giờ, anh đương nhiên là không có chút ý buồn ngủ nào.

Từ lúc ở quán bar cô nhận nhầm người bắt đầu anh đã khổ mà không nói được, quay về đây tiểu thư nát rượu lại ra tay không nặng không nhẹ hành hạ anh một trận, giày vò anh đến mức t.h.ả.m hại.

Bây giờ còn phải cởi sạch như vậy ôm cô, bị cô sờ soạng khắp nơi, thật sự không phải là chuyện con người có thể chịu đựng được.

Người trong lòng đã thở đều đặn được một lúc lâu rồi.

Anh rất muốn đi dội một gáo nước lạnh, nhưng lại không dám đi, anh sợ cô giữa chừng tỉnh dậy không ôm được anh sẽ lại rơi nước mắt như lúc trước.

Cứ thế chịu đựng, rất nhiều giờ trôi qua, mãi đến nửa đêm anh mới đau đầu nhức óc mà thiếp đi.

Lạc Phi mở mắt ra thì trời đã sáng rõ, trong phòng không kéo rèm, tuy cũng không chắc là mấy giờ, nhưng chắc chắn không còn sớm nữa.

Phản ứng ngược sau khi say rượu lúc này vô cùng rõ rệt, cô nhíu mày giơ tay định xoa xoa đầu, ai ngờ lại chạm ngay vào ng-ực một người.

“............”

Trong lòng cô đ.á.n.h thót một cái, lúc này mới phát hiện ra cô dường như đang nằm trong... lòng ai đó?

Lạc Phi căng thẳng ngẩng đầu lên, ngay giây sau cô nhìn thấy một cái cằm quen thuộc.

Khoảnh khắc này, cô thở phào nhẹ nhõm, may mắn thay lại là anh.

Nhưng ngay sau đó sự hoảng loạn cũng theo đó mà đến.

Cô đoán chừng đêm qua cô chắc là đã làm một trận chia tay với anh rồi.

Cô mím môi cẩn thận nhớ lại, dường như đúng là trước khi mất đi ý thức Trương Tinh Dã có nói Chu Lẫm sẽ đến.

Tiềm thức mách bảo cô phải nhanh ch.óng rời đi, dù sao cô còn chưa làm rõ được anh có bạn gái mới hay không, sao có thể cứ thế nằm chung một giường với anh được.

Lật chăn lên.

Khoảnh khắc này, cô phát hiện quần áo trên người mình vẫn còn nguyên vẹn, mà nửa thân trên để lộ ra ngoài của Chu Lẫm lại trần trụi.

Cũng không kịp nghĩ gì khác nữa, cô vội vàng đứng dậy rón rén nhích xuống giường.

Nơi này hoàn toàn xa lạ, căn phòng lại đặc biệt rộng lớn.

Cũng không màng đến chuyện đi dép, cô liền đi chân trần rón rén bước về phía cửa.

Đúng lúc này.

Một giọng nói quen thuộc âm u đột nhiên vang lên——

“Em đây là muốn ăn quỵt sao?”

Lạc Phi nghe thấy vậy tim thắt lại mặt đờ ra, bước chân cũng lập tức khựng lại.

Không dừng lại, người phía sau lại nói:

“Em vẫn chưa trả hết tiền đâu, em, gái.”

Cái luận điệu anh trai em gái thỉnh thoảng sẽ được hai người đem ra để tán tỉnh nhau, nhưng lúc này lại nghe không ra chút phong tình nào, cảm thấy mang theo nhiều oán khí hơn, nghiến răng nghiến lợi.

Cơ thể Lạc Phi giống như trục vòng bi bị rỉ sét vậy, kêu kẽo kẹt, kẽo kẹt mà quay lại.

Rất nhanh, Chu Lẫm nhìn thấy mặt cô.

Anh từ lúc cô tỉnh dậy đã tỉnh theo rồi, anh ngủ rất nông, bây giờ ngọn lửa tà mị trên người vẫn chưa dập tắt, vốn dĩ còn đợi cô có thể gọi anh dậy hai người nói chuyện hẳn hoi, không ngờ chờ đợi lại là cảnh tượng cô giống như con chuột nhắt định lén lút chuồn đi.

Anh giận đến mức không có chỗ nào xả, bước xuống giường đi đến trước mặt cô, “Em đây là muốn không chào hỏi tiếng nào mà đi sao?

Đêm qua em đã làm gì còn nhớ không?”

Lạc Phi bị tạo hình của anh làm cho khiếp vía, bởi vì anh không những không mặc áo mà ngay cả quần cũng không mặc!

Mắt cô cũng không biết nên nhìn vào đâu, “Không nhớ nữa.”

Chu Lẫm nhớ lại chuyện ngày hôm qua, câu nói thốt ra đầu tiên lại là câu này:

“Em nói em không yêu anh nữa.”

“...”

“Đó là thật sao?”

Nhìn thấy anh đứng bên cạnh mình, Lạc Phi chẳng hiểu sao lại không mấy bằng lòng tin anh là loại người có người mới ngay lập tức nữa.

Nhưng, cô vẫn thấy vô cùng tủi thân, cái cảm giác khó chịu khắp người sau khi say rượu khiến cô chỗ nào cũng thấy bực bội không thôi, cô lạnh lùng nói:

“Ừm, không yêu nữa.”

“...”

Nói xong, Lạc Phi cũng không định nhìn anh, cứ thế đi ra ngoài.

Chu Lẫm hoàn hồn, ngay khoảnh khắc cô lướt qua mình, anh đã vòng tay ôm lấy cô từ phía sau.

Anh không thể tự chế mà bóp c.h.ặ.t bả vai cô:

“Em không yêu nữa cũng vô dụng thôi, bởi vì anh sẽ mãi mãi đeo bám em.”

Lông mi Lạc Phi run lên theo lời anh nói.

Nói lời đe dọa xong, Chu Lẫm lại cúi đầu đặt cằm lên vai cô, giọng điệu có chút vụn vỡ:

“Sao em có thể không yêu anh nữa?

Sao em có thể...”

Lạc Phi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m:

“Tam thiếu gia chẳng phải đã có người phụ nữ khác rồi sao?

Còn quản tôi yêu hay không yêu làm gì?”

“...”

Chu Lẫm sững sờ, lực ôm cô cũng lỏng đi rất nhiều, “Cái gì?”

Cô hiện giờ một chút cũng không muốn nói chuyện với anh, cô chỉ muốn cãi nhau với anh thôi.

Tâm trạng cô thật sự tồi tệ đến cực điểm.

Lạc Phi hất anh ra rồi đi xuống lầu.

“Em đi đâu thế?”

Chu Lẫm theo bản năng định đuổi theo, nhưng vì mình quần áo đều không mặc, chỉ đành dừng lại.

Anh vơ lấy quần áo bên cạnh mặc vào, hét lên với bóng lưng cô:

“Lạc Vũ Phi!”

Lạc Phi đi trước anh mấy bước xuống tầng một, cầm lấy túi xách thay giày rồi mở cửa xông ra ngoài.

Bên trong biệt thự có một cánh cửa, ngoài sân còn có một cánh cửa nữa.

Khi cô đi đến cánh cửa bên ngoài thì Chu Lẫm vừa hay đi ra từ cánh cửa bên trong, anh cao ráo chân dài khoảng cách giữa hai người nhanh ch.óng được rút ngắn.

Một tiếng “kẽo kẹt” nhẹ nhàng.

Cánh cửa lớn được Lạc Phi mở ra.

Lúc này Chu Uyển Kiều vừa vặn từ trên chiếc xe đỗ ở cửa bước xuống, hai người đối mặt nhìn nhau một cái.

Đồng thời, Chu Lẫm cũng xuất hiện từ phía sau Lạc Phi.

Lạc Phi nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ trong lòng lập tức nhói đau một cái.

Tuổi tác của cô ấy trông còn nhỏ hơn cô, để tóc ngắn ngang tai, khuôn mặt tròn nhỏ, dáng người không cao lắm, da dẻ đặc biệt trắng.

Nếu thay vào cái hình dáng của giọng nói nũng nịu kia, thì... vô cùng khớp.

Cô cảm thấy, nếu cô ấy có thể nói một câu trước mặt cô thì tốt rồi.

Giống như nghe thấy tiếng lòng của cô, Chu Uyển Kiều giây tiếp theo đã giơ tay lên trước mặt Lạc Phi, “Chào buổi sáng Tĩnh Tư!”

Nghe thấy âm thanh đó, ánh mắt Lạc Phi đông cứng lại.

Âm sắc này ngọt lịm, giống như miếng bánh trôi nước rất dẻo, lại rất thanh thúy giống như một chuỗi chuông gió thủy tinh được gió thổi vang.

Đúng là cái giọng nũng nịu đó không sai vào đâu được...

Cô theo bản năng quay đầu bỏ chạy.

Chu Lẫm thấy cô lại đi, vừa sải bước đuổi theo vừa nói lớn:

“Joanna em đợi anh một chút!”

Chu Uyển Kiều vội vàng gật đầu lia lịa, “Được được được.”

Lời này đương nhiên cũng lọt vào tai Lạc Phi, cách xưng hô này...

Cô có chút sụp đổ mà càng chạy càng nhanh.

Nhanh đến mấy thì chiều cao của hai người cũng chênh lệch nhau gần hai mươi phân, với chiều dài đôi chân của Chu Lẫm chẳng bao lâu đã đuổi kịp cô.

Anh từ phía sau nắm lấy cánh tay cô kéo vào người mình, hơi thở hơi dồn dập nói với cô:

“Lời vẫn chưa nói xong sao lại chạy?”

“Tôi với anh vô pháp khả thuyết (không còn gì để nói).”

Cô nhìn chằm chằm vào một góc ven đường, giọng nói lạnh lùng.

Thái độ của cô ngày hôm qua và ngày hôm nay thay đổi quá nhiều, khiến anh cảm thấy ngày hôm qua những gì cô làm với anh thật sự chỉ là do nhận nhầm người.

Sắc mặt Chu Lẫm trầm xuống, “Vậy thì dù sao cũng phải giải thích một chút lời em nói chứ?”

Lạc Phi im lặng.

“Nói chuyện đi.”

Lạc Phi nhìn về phía anh, “Joanna đó là ai?

Tại sao rạng sáng cô ấy lại nghe điện thoại của anh lúc anh đang tắm?”

“...”

Chu Lẫm đôi mày nhíu lại, “Cô ấy là cô nhỏ của anh.”

“Rạng sáng... cuộc điện thoại Lan Thành rạng sáng hôm qua là em gọi cho anh à?”

Lạc Phi hít sâu một hơi:

“Anh thà bịa ra cô ấy là em gái anh nghe còn hợp lý hơn.”

“Bịa?”

Chu Lẫm dùng cả hai tay nắm lấy cánh tay cô, “Cô ấy thật sự là cô nhỏ của anh, lớn hơn anh sáu tuổi, là con của ông nội anh khi về già mới có, cô ấy chỉ là trông trẻ trung thôi, trước đây vẫn luôn sống ở nước ngoài, gần đây vì chuyện của chúng ta nên anh nhờ cô ấy về nước giúp đỡ.”

Lạc Phi không ngờ sẽ là cục diện này, nhìn chằm chằm anh đến mức mất hết động tác.

Ánh mắt Chu Lẫm tổn thương, “...

Em tưởng cô ấy là đối tượng mới gần đây của anh?”

Tiếp đó hai tay bắt đầu mất lực, buông cánh tay cô ra, giọng nói rất nhẹ:

“Lạc Vũ Phi... em rốt cuộc là có bao nhiêu không tin tưởng anh...”

Câu nói này là lần thứ hai anh nói rồi.

Lạc Phi há miệng.

Nhận ra cổ họng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, cô biết mình phải làm gì đó, bèn cẩn thận nắm lấy tay anh.

Lần này người không hợp tác đổi thành Chu Lẫm.

Anh giận đến mức vành mắt đỏ lên, lúc cô chạm vào ngón tay anh cánh tay anh né tránh ra sau một cái.

“...”

Lạc Phi nắm lấy khoảng không trong lòng bàn tay, nhịp tim theo đó cũng lỡ một nhịp.

Thì ra... trước đây lúc bản thân mình từ chối anh như vậy thì cảm nhận của anh là như thế này...

Làm sao để bày tỏ cho anh hiểu những phân vân bất an và sự không tự tin của mình khi ở bên anh, lúc này cô không thể tìm được một cái mở đầu thích hợp.

Cô không phải không tin tưởng anh, thật sự không có...

Sự nghẹn ứ nơi l.ồ.ng ng-ực không có chỗ hóa giải, biến thành nước mắt trào ra từ hốc mắt.

Môi Lạc Phi run rẩy, giống như bao năm nay vẫn luôn một mình lặng lẽ tiêu hóa mỗi lần cảm xúc, không có động tác không có âm thanh.

Chu Lẫm vẫn luôn chờ đợi cô làm thêm điều gì đó, nhưng mãi vẫn không đợi được, cuối cùng không nhịn được liếc nhìn cô một cái.

Cái nhìn này, anh thấy một khuôn mặt lê hoa đái vũ.

Gần như là bản năng, anh cúi người nâng mặt cô lên lau đi, giọng nói cũng run rẩy theo cô:

“Sao lại khóc rồi?

Người nên khóc dường như là anh mới đúng chứ?”

Lạc Phi vô ngôn, căng mặt ra, vì kìm nén mà cánh mũi và mí mắt cũng theo môi cùng nhau co giật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Hút Oxy - Chương 125: Chương 125 | MonkeyD