Ngày Hút Oxy - Chương 126
Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:16
“Ánh nắng mùa hè nóng bỏng nung thấu chiếc áo đen của anh, nhưng nhiệt độ này lại không bằng một phần vạn nước mắt của cô.”
Chất lỏng dưới đầu ngón tay càng lau càng nhiều, dường như không có dấu hiệu dừng lại, Chu Lẫm khóa c.h.ặ.t đôi mày, bất lực ôm cô vào lòng, bàn tay từ trên xuống dưới vỗ về sau đầu cô:
“Đừng khóc nữa được không?
Cầu xin em đấy...”
Lạc Phi không trả lời.
Qua một hồi lâu, mới ở trong lòng anh ổn định lại một chút.
Nhận thấy trước ng-ực không còn ướt như vậy nữa, Chu Lẫm kéo cô ra trước mặt mình, cúi người lại lau mặt cho cô một cái, buồn bực nói:
“Cứ như con mèo hoa vậy, sao uống say thì hành hạ người, tỉnh rồi cũng hành hạ người thế này.”
Lạc Phi ngước mắt nhìn anh, nhớ lại dáng vẻ của mình lúc say rượu lần trước, trong lòng cô đ.á.n.h thót một cái, “Em...
đêm qua lại làm chuyện gì không tốt với anh sao?”
Chu Lẫm cười:
“Cái đó thì nhiều vô kể.”
“...”
“Muốn nghe chuyện nào trước?”
Phải nhiều đến mức nào mà anh mới có thể nói như vậy chứ......
Lạc Phi rất thấp thỏm, cho dù là vợ chồng cũng không thể cậy vào việc sau khi uống rượu mà làm xằng làm bậy được, huống hồ vẫn là đôi tình nhân vừa mới chia tay như hai người.
Cô lộ vẻ khó xử nói:
“Em sàm sỡ anh rồi à?”
Chu Lẫm nhướng mày, “Còn hơn thế.”
“...”
Bên ngoài rất nắng, đêm qua cô đã uống rượu buổi tối lại không ăn gì, Chu Lẫm không định trò chuyện ở đây quá lâu nữa, “Chúng ta đi chào hỏi cô nhỏ một tiếng, vào nhà anh lại nói với em chuyện đêm qua được không?”
Lạc Phi khựng lại một chút, gật gật đầu.
Sau đó, Chu Lẫm dắt tay cô quay trở lại đường cũ.
Chu Uyển Kiều đợi ở chỗ râm mát trước cửa một lúc lâu rồi, vừa thấy hai người đi tới cô liền đón lấy, quan sát đôi mắt đỏ hoe của Lạc Phi, cô im lặng hỏi Chu Lẫm:
“Làm sao vậy?”
Chu Lẫm lắc đầu.
Cứ im lặng mãi thì có chút bất lịch sự, Lạc Phi chủ động chào Chu Uyển Kiều một tiếng, với giọng mũi nồng đậm:
“Chào cô nhỏ.”
Lời này khiến Chu Uyển Kiều lập tức không hài lòng:
“Này này Lạc Phi tiểu thư!
Làm ơn hãy gọi tôi là Joanna được không?
Cô nhỏ nghe già quá đi mất.”
Chắc đây chính là lý do Chu Lẫm gọi tên tiếng Anh của cô ấy...
Cô vừa nãy còn tưởng quan hệ của anh với đối tượng mới tốt đến mức đã bắt đầu dùng tên giả rồi...
Lạc Phi có chút ngượng ngùng gật gật đầu, “Chào Joanna.”
Chu Uyển Kiều cười:
“Ừ ừ chào Lạc Phi!”
Sau đó cô đưa đồ trong tay cho Chu Lẫm, “Đưa cho Tĩnh Tư, 20% cổ phần đó của tôi đã chính thức đưa cho ba anh rồi, đây là thủ tục và thỏa thuận anh rời khỏi nhà họ Chu, tài sản có thể động đến dưới tên anh chắc chỉ còn lại ‘Ngự Thủy Tôn Đệ’ và căn ‘Vịnh Ninh Hải’ này, cộng thêm số tiền ủy thác ông nội để lại cho anh và công ty cùng quán bar mới lập của anh nữa.”
Chu Lẫm nhận lấy.
Đồng thời, Lạc Phi nhíu mày nhìn anh với vẻ không rõ ngọn ngành.
Chu Uyển Kiều nhìn Lạc Phi, vẻ mặt trêu chọc nói:
“Cháu dâu, em có muốn suy nghĩ lại không?
Đối tượng của em vì để ở bên em mà giờ chẳng còn lại bao nhiêu tiền đâu.”
Nghe vậy, Chu Lẫm xoa xoa mặt Lạc Phi, trấn an:
“Yên tâm, vẫn còn đủ tiền mua túi cho em.”
Sau đó lại quay đầu nói với Chu Uyển Kiều:
“Nếu thật sự mua không nổi thì chẳng phải vẫn còn cô nhỏ sao.”
Chu Uyển Kiều:
“Chậc chút chuyện này mà còn phải dựa vào tôi, tôi còn đang muốn dựa vào hai người để dưỡng già đây này.”
Dứt lời, cô nhìn thời gian, nhận ra mình không có rảnh ở đây để tán gẫu với anh nữa, “Thôi được rồi tôi phải đi chơi đây, không làm phiền hai người yêu đương nữa đâu.”
Chu Lẫm:
“Ừ trên đường đi chậm một chút, hẹn gặp lại.”
Chu Uyển Kiều mỉm cười với cô:
“Tạm biệt Lạc Phi.”
Lạc Phi vội vàng cúi đầu, “Tạm biệt.”
Sau khi Chu Uyển Kiều lên chiếc xe hơi bên cạnh đi rồi.
Chu Lẫm ôm lấy cô đi vào trong biệt thự.
Lạc Phi nhỏ giọng, nắm lấy trọng điểm nói một câu:
“Nghe ý của Joanna là, chúng ta có thể làm hòa rồi phải không?”
“Không phải.”
Chu Lẫm bóp c.h.ặ.t eo cô, “Lời em nói có vấn đề rồi, chúng ta chưa bao giờ chia tay cả.”
“...
Ồ.”
Lạc Phi lén lút cong khóe miệng, “Vậy mấy ngày nay anh đã làm gì?
Anh thật sự... muốn rời khỏi nhà họ Chu sao?
Có phải cái giá phải trả hơi lớn quá không.”
Chu Lẫm dừng bước, đứng trước mặt cô nói:
“Cái gì mà cái giá lớn hay không lớn, không được nói những lời như lần trước nữa nghe chưa?”
Anh giữ lấy vai cô và nhìn thẳng vào cô:
“Rời khỏi nhà họ Chu là vì em, vì chúng ta, lại càng là vì chính bản thân anh, cho nên đừng có gánh nặng tâm lý có được không?”
Lạc Phi nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, nhìn chằm chằm vào cổ áo anh, nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
“Lần trước em nói lời nặng nề quá...”
Anh đừng để bụng.
“Anh biết, em không cần giải thích.”
Chu Lẫm dịu dàng nói.
Lạc Phi vẫn nhìn chằm chằm vào cổ áo anh.
Chu Lẫm điều hòa không khí, chuyển chủ đề cười nói:
“Chỉ sợ em chê anh rời khỏi nhà họ Chu xong không còn nhiều tiền như trước nữa thôi.”
“Làm sao có thể chứ!”
Lạc Phi thốt ra.
Chu Lẫm véo véo sống mũi cô, “Không chê là tốt rồi, sau này anh nhất định sẽ nỗ lực kiếm tiền hơn, chắc chắn sẽ không để em không mua nổi thứ mình muốn mua đâu được không?”
Thấy anh nói vậy, Lạc Phi hếch cằm lên, “Em đâu phải là tự mình không kiếm được tiền.”
Mặc dù hiện giờ có chút khó khăn, nhưng sau này cô nhất định cũng có thể nuôi anh được.
“Ồ... hóa ra là vậy, vậy em trước tiên hãy thanh toán mười vạn linh một ngàn tệ nợ anh hôm qua đi?”
“Cái gì?”
Lạc Phi mở to mắt, anh nói bao nhiêu?
“Mười vạn?”
“Đúng vậy,” Chu Lẫm đứng thẳng người dậy, “Hôm qua em coi anh là vịt rồi, một lúc tiêu hết hơn mười vạn, còn nói... sẽ đi vay tiền?”
“............”
Vì chuyện này mà đi vay tiền thì người đó phải sắc d.ụ.c xông não đến mức nào chứ...
Lạc Phi kinh ngạc không thôi, thật sự không muốn tin người anh nói chính là mình, “Anh... anh không biết đường mà ngăn em lại à!”
“Ngăn rồi mà, nhưng em cưỡng ép dùng sức mạnh, anh đâu phải thánh nhân phương nào, làm sao mà nhịn nổi chứ?”
Cái này... cái này... cái này rốt cuộc là thật hay giả vậy?
Trước đây cô cũng chưa từng nghe nói mình uống say lại như vậy, chẳng lẽ là mấy ngày nay áp lực quá lớn, thành kẻ biến thái chính hiệu rồi?
Lạc Phi muốn biện hộ một chút, “Không hợp lý, có phải anh đang lừa em không?
Anh là loại vịt gì mà có thể khiến em tiêu hết mười vạn tệ thế.”
Chu Lẫm cười như không cười dùng mu bàn tay xoa xoa đuôi mắt cô, “Xin lỗi nhé, vì phu nhân của anh chính là nhan sắc đỉnh cấp, cho nên để xứng đáng với cô ấy anh đi cũng là lộ trình vịt đỉnh cấp, đắt một chút cũng là đương nhiên thôi phải không?”
“...”
Cái... cái gì mà loạn thất bát táo... vậy chứ.
Chu Lẫm đi giật lùi, dắt tay cô đi tiếp, “Anh đây còn là giá đã giảm rồi đấy, còn chưa tính cho em chuyện em bắt anh dùng miệng bón nước mật ong cho em uống, còn có hạng mục cởi sạch đồ để em ôm ngủ nữa đấy.”
“...”
Lạc Phi im lặng.
Rất nhanh đã vào trong nhà.
Chu Lẫm mang dép lê đến bên chân cô, sau đó dùng cằm chỉ chỉ về phía sofa, “Chính là ở đó, em đã tiêu hết mười vạn tệ.”
Lạc Phi nuốt nước miếng một cái, nhìn chằm chằm vào cái sofa đó cô có chút tâm hoảng ý loạn.
Cô đại khái có thể đoán được cái giá đắt như vậy cô đã làm những gì, bởi vì sáng dậy quần áo cô vẫn còn nguyên vẹn mà......
Hôm nay cô không có một chút ký ức nào, chỉ có thể não bổ lại cái khung cảnh hương diễm đó, đành liều mạng nhìn về phía anh, “Vậy công việc này của anh cũng khá là mỹ mãn đấy.”
“Hả?”
“Không những bản thân sướng rồi, mà tiền cũng kiếm được.”
Chu Lẫm phụt một tiếng tức đến bật cười.
Tiếp đó anh thở dài một tiếng thườn thượt:
“Ôi cái số tôi là cái số gì thế này?
Vị khách duy nhất lại còn bá đạo như vậy, hửm?”
Đã bao nhiêu ngày rồi, cảm giác sống một ngày bằng một năm thậm chí vẫn còn vương vấn trong lòng.
Lạc Phi nhìn chằm chằm nụ cười của anh, có chút cảm giác như đã mấy đời, rõ ràng hai người có lẽ cũng đã chuyển biến tốt đẹp rồi, nhưng cô vẫn có chút muốn khóc.
Cô không trả lời anh, cụp mắt thay dép lê ra, bước vào phòng khách.
Thấy cô không thèm để ý đến mình, Chu Lẫm cũng vội vàng thay dép lê đi theo qua đó, “Không đưa tiền thì thôi đi, sao còn bạo lực lạnh với anh nữa?”
Lạc Phi nghĩ đến việc anh tối qua đã chăm sóc cô cả đêm, sáng nay dậy lại bị cô hành hạ nửa ngày, chắc hẳn là rất đói rồi.
Bèn lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi vài suất đồ ăn ngoài.
Cùng cô ngồi xuống sofa, Chu Lẫm dán sát vào cô, phát hiện cô mở ứng dụng đặt đồ ăn, anh nói:
“Đói rồi à?
Chỗ này em không quen, để anh đặt cho.”
Dứt lời, bèn định đứng dậy.
Lạc Phi lập tức nắm lấy cánh tay ngăn cản anh lại, “Anh ngồi yên đó.”
Nghe vậy, Chu Lẫm cũng không cố chấp chuyện này nữa, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cô.
Lạc Phi nhanh ch.óng đặt xong.
Khi cô đặt điện thoại xuống, Chu Lẫm nói:
“Joanna vì để tránh cuộc tranh giành quyền lực của nhà họ Chu nên những năm nay vẫn luôn sống ở Châu Âu.
Lúc anh mới đuổi theo em vì muốn nhờ cô ấy giúp lấy cho em một chiếc túi xách đẹp, cho nên đã nói chuyện của chúng ta với cô ấy.”
“Sau này chúng ta ở bên nhau rồi anh đoán được ba anh có thể sẽ gây rối, cho nên đã gọi điện thoại cho cô ấy, nói với cô ấy nếu bên này có bất trắc, mong cô ấy giúp đỡ anh.”
“Mấy ngày trước cô ấy xem tin tức anh tung ra xong đã liên lạc với anh, sau đó liền về nước, ngày về nước anh đang ở khu dân cư Ngô Đồng, cô ấy đã đến đó, chúng anh có uống chút rượu, đến rạng sáng ba anh cũng đến đó.
Sau đó Joanna đã đưa 20% cổ phần trong tay mình cho ba anh, điều kiện là anh rời khỏi nhà họ Chu, ba anh đã đồng ý.”
Lạc Phi nắm c.h.ặ.t cạnh sofa, quay đầu nhìn anh.
Chu Lẫm tiếp tục:
“Nhà họ Chu có năm người con, bác cả anh mất sớm, ba anh xếp thứ hai, anh còn có chú ba và chú tư, còn lại chính là cô nhỏ của anh.”
“Ông nội anh lúc đi đã chia cổ phần cho ba anh 40% cho chú ba chú tư cô nhỏ mỗi người 20%.
Chú ba chú tư của anh vẫn luôn nhăm nhe số cổ phần trong tay cô nhỏ, vì bất kể là ai có được thì đều có thể ngang hàng với ba anh mà thay thế vị trí của ông ấy.”
“Sau khi tin tức anh là con riêng tung ra, cổ phiếu nhà họ Chu giảm mạnh, hình ảnh bị tổn hại, hai người họ cũng nhân cơ hội liên kết với hội đồng quản trị ép ba anh thoái vị.”
“Ba anh thật ra cũng nhăm nhe số cổ phần trong tay cô nhỏ của anh, vì ông nội anh vốn dĩ định giao công ty cho bác cả cổ phần là 60%, đến lượt ba anh thì chỉ còn 40%, ông ấy vốn dĩ đã không vui từ nhiều năm trước rồi.
Ngoài nguyên nhân này ra ông ấy cũng hy vọng vị trí của mình có thể mãi mãi không bị lung lay, có được 60% cổ phần, chú ba chú tư cũng không còn khả năng hổ thị đam đam (nhòm ngó) nữa.”
“Ba anh đến khu dân cư Ngô Đồng xong, anh và cô nhỏ liền nói với ông ấy chúng anh chuẩn bị cùng đứng về phía chú ba và chú tư, ba anh hỏi chúng anh điều kiện, cô nhỏ nói trước là hy vọng ông ấy có thể cho phép chúng ta tự do yêu đương, nhưng anh để đề phòng vạn nhất lại đưa ra yêu cầu rời khỏi nhà họ Chu, ba anh không đồng ý yêu cầu của anh, cho nên cô nhỏ mới tăng thêm đặt cược đưa ra 20% cổ phần, đạt thành giao dịch với ba anh.”
