Ngày Hút Oxy - Chương 18
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:04
“Anh nói là anh không ngại em dắt anh ra ngoài đâu.”
Cái quán này vốn dĩ cũng không lớn lắm, cô dắt anh đi vài bước đã tới tủ lạnh rồi.
Lạc Phi dừng bước quay người nhìn anh, người này đúng là thú vị thật, còn “anh không ngại” nữa chứ, “Chu Lẫm, anh đã nghe qua câu nói được hời còn khoe mẽ chưa?”
Hai giây sau.
Từ bên cạnh truyền đến một tràng cười khẽ.
Rất vui vẻ, nghe thôi đã biết chắc chắn là lộ răng rồi.
Cười cười cười, đồ kẹt xỉ.
Khó khăn lắm mới cười một lần lại còn ở cái nơi tối đen như mực thế này, nhìn cũng chẳng rõ.
Cô đang thầm oán trách trong lòng đây——
Một giọng nam cao lại vang lên lần nữa:
“Được rồi được rồi!
Có điện rồi!
Đường dây hơi cũ rồi xin lỗi mọi người nhé!”
Ngay sau đó liền có người lập tức hào sảng tiếp lời:
“Không sao đâu!!
Cho thêm năm chai bia nữa nhé!”
Bóng tối đã không còn nữa.
Hai người đứng đối diện nhau trước tủ lạnh đứng im không nhúc nhích, giống như không thèm để tâm đến lời nói vừa rồi của họ.
Lạc Phi đã nhìn thấy khung cảnh cô muốn thấy vào khoảnh khắc căn phòng sáng bừng lên, độ cong nơi khóe môi anh khá sâu, hàm răng trắng đều tăm tắp lộ ra tám chiếc tiêu chuẩn, đôi mắt phượng hình bình hành cong cong nhìn cô chằm chằm, giống như gió xuân thổi qua mặt, xua tan đi một phần lạnh lùng và khó gần trong khí chất của anh.
Thì ra lúc anh cười trông như thế này… quả nhiên còn kinh diễm hơn cô tưởng tượng một chút.
Đẹp trai đẹp trai đẹp trai!
Thật muốn chụp ảnh anh, máy ảnh của cô đâu rồi.
Nụ cười của Chu Lẫm sâu thêm, một lần nữa đưa lòng bàn tay về phía cô.
Lạc Phi không rõ ý gì, nhìn anh:
“?”
“Có việc nhờ em.”
—— “Vậy lần sau tôi có việc nhờ vả người khác cũng dùng phương pháp của anh, anh thấy có hiệu quả không?”
—— “Vậy đợi thử rồi mới biết được.”
Thì ra đây chính là “thử” mà anh nói… cũng khá biết thuận nước đẩy thuyền đấy.
Lạc Phi nhướng mày, vài giây sau dùng chút sức vỗ vào tay anh một cái, “Có điện rồi mà.”
Còn đâu lý do gì để nắm tay nữa.
Dứt lời, cô đi thẳng ra cửa lớn.
Khoảnh khắc cửa lớn mở ra đóng lại mang theo một chút hơi nóng từ bên ngoài vào, hương trái cây gỗ quanh thân anh bắt đầu nhạt dần.
Chu Lẫm cúi mắt nhìn lòng bàn tay vừa chạm vào rồi rời ra ngay của cô, “Thành công một nửa rồi.”
Anh lẩm bẩm:
“Xem ra… lần sau phải thử lại lần nữa rồi.”
Lời tác giả muốn nói:
“Chu Lẫm:
Hôm nay vui nha, làm màu một tí.”
Tầng ba “JN”.
Tần Giai Niên quan sát người đàn ông vuốt tóc ngược ngồi cạnh mình, “Ồ thiếu gia Tĩnh Tư của chúng ta hôm nay đổi kiểu tóc à?”
Mắt anh ta lại nhích lại gần trán anh thêm một chút, hiếm lạ nói:
“Còn mọc một cái mụn nữa cơ?”
Mấy ngày trước sau khi Chu Lẫm cùng Lạc Phi đi ăn khuya, ngày hôm sau trên trán liền nổi lên một cái mụn, không quá lớn, nhưng khá đỏ, sờ vào thấy cứng cứng còn hơi đau.
Cái mụn này cũng khá biết chọn chỗ, đúng lúc mọc ở ngay trên đuôi lông mày anh, cùng với nốt ruồi đỏ bên dưới tạo thành một dấu hai chấm tiêu chuẩn, hai điểm đỏ một trên một dưới vô cùng nổi bật trên làn da trắng của anh, không nhìn kỹ còn tưởng là đeo một đôi khuyên lông mày màu đỏ gì đó.
Anh chưa từng gặp vấn đề về da như vậy, cho nên cũng không có kinh nghiệm chăm sóc gì, lúc đầu không để tâm lắm, nhưng mấy ngày rồi mà nó vẫn cứ lỳ ra đó không chịu xẹp xuống làm anh thấy phiền lòng, bèn hỏi Tất Thừa, đối phương bảo anh hất tóc mái phía trước lên thì chắc là sẽ nhanh khỏi hơn, cho nên mới có kiểu tóc vuốt ngược lúc này.
Nhắc đến chuyện này anh liền thấy bực bội, sao Lạc Phi ngày nào cũng ăn nhiều đồ dầu mỡ cay nóng như vậy mà da dẻ vẫn ổn định thế, đến lượt anh ăn một bữa là mọc một cái mụn, lại còn bao nhiêu ngày không khỏi.
Bản thân so với vẻ thiên sinh lệ chất của cô thì đúng là một trời một vực, hai ngày nay lúc gặp mặt anh luôn cảm thấy cô đang nhìn chằm chằm vào trán mình mà nhịn cười, không biết liệu cô có vì thế mà càng không có cảm giác với anh nữa không.
Chu Lẫm khẽ thở ra một hơi, “Năm nay cậu giúp tôi tổ chức tiệc sinh nhật nhé.”
Tần Giai Niên “a” một tiếng:
“Cậu bảo tôi tổ chức tiệc sinh nhật cho cậu?”
Lương Hạo Vũ ngồi bên cạnh phụ họa:
“Mọi năm lão Tần muốn tổ chức cho cậu mà cậu toàn không đồng ý sao?
Sao năm nay lại thay đổi thái độ rồi?”
Tầng ba của “JN” là hồ bơi mà Tần Giai Niên mới mở rộng gần đây, chia làm hai hồ trong nhà và một hồ lộ thiên, vẫn chưa chính thức mở cửa cho khách hàng.
Bọn họ đang ở khu vực nghỉ ngơi trung tâm trên ghế sofa, bàn trà phía trước còn bày biện một số đồ ăn vặt và đồ uống linh tinh.
Chu Lẫm quét mắt nhìn qua những thứ trên khay, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở một chiếc lon màu đỏ, sau khi cầm lấy anh xoay xoay bắt đầu quan sát, “Bởi vì năm nay không phải trạng thái bình thường.”
Tần Giai Niên khoác tay lên vai anh, “Phải giúp cậu mở chứ, tôi thích nhất là tụ tập mà!
Chỉ là cậu nói với tôi một tiếng qua điện thoại không phải là được rồi sao, việc gì phải để đại bận nhân như cậu đích thân chạy qua đây một chuyến?”
Chu Lẫm khẽ nhếch khóe môi, “Lúc có việc nhờ vả người khác đương nhiên thái độ phải tốt một chút.”
Dứt lời, anh nhích sang bên cạnh một chút, hất cánh tay đang khoác trên vai ra.
“Này này này!”
Tần Giai Niên không hài lòng, cũng nhích theo chỗ anh chuẩn bị tiếp tục khoác vai anh, “Đây chính là thái độ lúc nhờ vả người khác của cậu sao?
Tôi còn vừa mới nói sao cậu lại đổi tính rồi nhỉ?”
Chu Lẫm không thích tiếp xúc thân thể với người khác, anh trực tiếp đứng dậy, “Nhớ gọi cả bạn gái cậu đi nữa nhé.”
“Gọi bạn gái tôi á?”
Tần Giai Niên bừng tỉnh đại ngộ, ngửa đầu kéo dài giọng “ồ” một tiếng:
“Tôi nói mà, cậu muốn mở tiệc sinh nhật có phải là để mời Lạc Phi không?”
“Lạc Phi?”
Lương Hạo Vũ lần trước có việc không đi tiệc sinh nhật của Tần Giai Niên nên chưa từng gặp bản thân Lạc Phi, anh ta suy đoán:
“Chính là cô gái mà Tĩnh Tư theo đuổi dạo gần đây chứ gì?”
Tần Giai Niên ha ha cười hai tiếng, xòe tay nói:
“Đúng vậy, mua một đống hàng hiệu còn nhờ cô nhỏ cậu ấy lấy một chiếc túi da hiếm, kết quả người ta chẳng thèm lấy cái nào trả lại hết sạch.”
Lương Hạo Vũ:
“Hú!
Cô gái này kiêu ngạo thế sao?
Tĩnh Tư vừa đẹp trai lại vừa chịu chi tiền cho cô ấy mà cô ấy chẳng mảy may động lòng chút nào à?”
“Người ta cũng ưu tú mà!!”
Tần Giai Niên trượt người một cái đến cạnh Lương Hạo Vũ, nói:
“Hơn nữa trông cực kỳ xinh đẹp dáng cực kỳ nóng bỏng!
Ng-ực đó eo đó chân đó cậu mà không nhìn thấy thì đúng là uổng phí!!
Tuyệt phẩm!”
“Tần Giai Niên.”
Chu Lẫm không vui nhíu mày, giọng điệu mang theo sự cảnh cáo.
“……”
Tần Giai Niên nghe tiếng ngước mặt nhìn anh, người trước mắt vốn dĩ trông đã đầy tính công kích, sau khi vuốt hết tóc lên ngũ quan càng thêm lập thể, trông càng thêm khó chọc vào.
Anh ta thấy anh đằng đằng sát khí, lập tức cười hì hì hai tiếng làm động tác kéo khóa miệng lại.
Lương Hạo Vũ cũng thấy không ổn, huých khuỷu tay vào người đàn ông bên cạnh để nhắc nhở.
Ngay sau đó Chu Lẫm quay người, xách lon nước màu đỏ trong tay đi thẳng.
“Ơ cậu đi đâu thế!
Đằng kia toàn là khu vực hồ bơi thôi!
Cậu lại không biết bơi đi làm gì?
Đừng có mà ngã xuống đấy nhé!”
Tần Giai Niên hướng theo bóng lưng anh hét lớn.
Coi anh là trẻ con chắc mà còn ngã xuống.
Chu Lẫm nói giọng không cao không thấp:
“Biết bơi từ lâu rồi.”
“?”
Tần Giai Niên:
“Không phải cậu luôn chê nước hồ bơi bẩn sao?
Học từ bao giờ thế?”
Người đàn ông phía trước lần này không thèm để ý đến anh ta nữa.
Lương Hạo Vũ chọc chọc Tần Giai Niên, “Tĩnh Tư nghiêm túc với cô gái đó thật à?”
Tần Giai Niên thu hồi tầm mắt vắt chéo chân, “Ai mà biết được?
Cái miệng cậu ấy từ trước đến nay còn kín hơn cả tường thành, lần trước tôi mới nói vài câu cậu ấy đã mắng tôi lắm chuyện rồi,” anh ta dùng ngón tay cái chỉ về hướng Chu Lẫm rời đi, “Nhìn xem, ngay cả việc học bơi từ bao giờ cũng chẳng thèm nói với chúng ta một tiếng.”
“Tôi thấy cậu ấy nghiêm túc đấy, vừa nãy lúc cậu tám chuyện về Lạc Phi mắt cậu ấy như muốn phun ra lửa vậy.”
Tần Giai Niên:
“Tôi đó đâu phải tám chuyện!
Tôi là đang mô tả hiện thực cho cậu nghe đấy!”
Lương Hạo Vũ ném một hạt đậu tằm vào miệng, “Thôi đi, cái mồm cậu chẳng có cái khóa nào cả.”
Nói xong, anh ta quan sát xung quanh nói:
“Tầng ba này làm cũng ổn đấy, bao giờ thì chính thức mở cửa?”
“Đã mở một nửa rồi.”
Tần Giai Niên chỉ chỉ ra phía sau, “Hồ bơi lộ thiên đã được studio chụp ảnh bao trọn để chụp ảnh rồi.”
Điều này có chút nằm ngoài dự kiến của Lương Hạo Vũ, “Hóa ra tầng này ngoài chúng ta ra còn có người khác à.”
Tần Giai Niên nhìn đồng hồ đeo tay, lúc này là bốn giờ mười lăm phút, “Đúng vậy, lễ tân nói với tôi bọn họ hai giờ trưa đã đến rồi, tên là Tiêu Điểm gì đó, đến sớm hơn chúng ta nên cậu không biết đâu.”
Cách đó không xa.
Bên trong hồ bơi lộ thiên mà Tần Giai Niên vừa nhắc đến.
Lạc Phi đang giơ tấm hắt sáng hắt ánh sáng cho khách hàng đứng bên hồ bơi.
Cô nhìn thấy ngón tay của Kevin mượn cớ điều chỉnh động tác lại một lần nữa cố ý hoặc vô tình chạm vào ng-ực của nữ khách hàng, cuối cùng cô không nhịn được nữa, “Kevin, tôi có thể góp ý một chút được không?”
Kevin đang điều chỉnh vị trí đặt vai của người đối diện ở chỗ tay vịn xuống nước, nghe vậy anh ta quay đầu lại, giọng điệu lả lơi nói:
“Cô có ý kiến gì?”
Cô cảm thấy không thể góp ý trực tiếp, dễ bị phản tác dụng.
Cô quan sát một lúc phát hiện nữ khách hàng này là người khá chậm chạp, thỉnh thoảng có động tác hơi không tự nhiên nhưng vì để có ảnh đẹp nên cũng không quá để ý.
Hơn nữa Kevin nắm bắt chừng mực tiến có thể công lùi có thể thủ, nếu không phải cô là người trong nghề biết đây đều là cố ý có ý đồ xấu rõ mười mươi, thì những người không hiểu chuyện khác thật sự có thể bị anh ta lừa gạt qua mắt.
Lạc Phi đề nghị:
“Khách hàng đang chụp ảnh chân dung cá nhân, chứ không phải đang chụp quảng cáo cho đồ bơi, không cần thiết phải tạo nhiều động tác như anh đang làm, cứ để cô ấy tự nhiên chụp sẽ tốt hơn.”
Kevin đang khom lưng đứng thẳng dậy, “Dùng đến lượt cô dạy tôi cách chụp à?”
“Không phải tôi muốn dạy anh.”
“Anh chụp đơn khách có một vấn đề rất lớn, đó là chụp mặt người ta quá xấu, đã kiếm tiền của khách thì đừng có nghĩ đến chuyện thực hiện sáng tạo nghệ thuật cá nhân rồi tự mình thưởng thức, mặt không đẹp người ta sẽ không mua đơn đâu, đến lúc đó phải chụp lại người chịu khổ theo chính là tôi, Bình An và Đinh Viện, cho nên tôi cần phải chỉ ra cho anh thấy.”
Sắc mặt Kevin lập tức xanh mét, khuôn mặt lồi lõm đầy mụn dưới cái nóng nực phơi nắng vài tiếng đồng hồ đang nhễ nhại mồ hôi, trông có chút giống vỏ cam bị mốc, “Cô là một đứa làm chân chạy việc mà cũng có quyền phát biểu ý kiến sao?
Đơn của tôi tôi muốn chụp thế nào thì chụp, biết điều một chút thì bớt quản chuyện người khác đi.”
Lạc Phi gật gật đầu, không muốn tranh luận những chuyện này với anh ta, cô quay sang nói với người phụ nữ bên hồ bơi:
“Người đẹp, nếu cô muốn ảnh lên hình đẹp hơn hay là để tôi chụp thử cho cô vài tấm nhé?
Đến lúc đó cô chọn xem là thích những tấm tôi chụp hơn hay là thích những tấm anh thợ chụp ảnh nam này chụp hơn, tiến độ sau này có thể tiếp tục theo cảm giác mà cô thích.”
Khâu Bình An và Đinh Viện phơi nắng từ hai giờ ở hồ bơi lộ thiên đến bây giờ, nóng muốn nổ tung hoàn toàn không rảnh để ý xem Kevin có hành động nhỏ gì không, nhưng đương nhiên bọn họ phải đứng về phía Lạc Phi vô điều kiện.
