Ngày Hút Oxy - Chương 19
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:04
Đinh Viện phụ họa:
“Đúng vậy người đẹp!
Cô để Phi Phi chụp thêm cho vài tấm đi không thu thêm tiền đâu!
Nhỡ đâu cô lại thấy cô ấy chụp đẹp hơn thì sao!”
Khâu Bình An:
“Đúng vậy có thêm một sự lựa chọn chẳng phải tốt hơn sao!
Đợi đến lúc ra ảnh mà cô không hài lòng chủ tiệm sẽ yêu cầu bọn tôi chụp lại đấy!
Lại phải lãng phí kem chống nắng của cô thêm một lần nữa!”
Nữ khách hàng nghe mà lùng bùng lỗ tai, dù sao điều duy nhất có ấn tượng chính là câu nói “Nếu cô muốn ảnh lên hình đẹp hơn” trong miệng Lạc Phi, cô ấy vui vẻ đồng ý:
“Được, vậy cứ nghe theo cô thợ chụp ảnh nữ này đi.”
Lạc Phi thở phào nhẹ nhõm, đặt tấm hắt sáng xuống đi về phía trước.
Kevin tưởng cô lại đây để lấy đồ trong tay anh ta, liền giơ máy ảnh lên quá đỉnh đầu, “Tôi còn chưa đồng ý mà!
Cô đã tự mình quyết định rồi sao?”
Lạc Phi lách qua người anh ta đi về phía túi đeo chéo của mình, “Vậy hay là anh gọi điện hỏi ý kiến của chủ tiệm đi.”
Dứt lời, cô lấy từ trong túi ra một chiếc máy ảnh dự phòng.
Chiếc máy ảnh này vẫn là do Nhiếp Minh Mỹ nhắc nhở cô mang theo, vì Kevin có quá nhiều tình huống xảy ra, chụp ngoại cảnh cô không thể lúc nào cũng trông chừng được, cho nên nếu có vấn đề gì cô ấy bảo Lạc Phi tùy thời thay thế vào.
Phân vào nhóm của Kevin đúng là đủ xui xẻo, cô suốt ngày làm việc nặng nhọc mà chỉ nhận được đồng lương bèo bọt.
Kevin thấy cô lôi ra một chiếc Canon 5D4, hét lớn:
“Lạc Phi!
Cả tháng này cô đến là để phá đám tôi có phải không?”
Nữ khách hàng:
“Thôi đừng cãi nhau nữa cô thợ chụp ảnh cũng là ý tốt mà, anh cũng có kiếm được ít tiền đi đâu.”
“……”
Lồng ng-ực Kevin phập phồng vài cái, vừa định lên tiếng tiếp thì điện thoại trong túi reo lên.
Tình thế đã bất lợi cho anh ta, anh ta quyết định mượn cớ nghe điện thoại để rời khỏi đây, lúc đi ngang qua người Lạc Phi còn cố ý huých vào vai cô một cái, sau đó liền đặt máy ảnh xuống mở cửa đi ra ngoài.
Lạc Phi vốn dĩ cảm thấy Kevin này chỉ là thái độ làm việc tồi tệ, tự phụ lại tự ti mà thôi, hôm nay gặp chuyện này không ngờ còn là một tên hạ lưu đáng ghê tởm.
Cô nhếch môi một cái, phủi phủi bờ vai vừa bị anh ta huých vào.
Nghĩ thầm:
“Bộ quần áo này e là không mặc được nữa rồi.”
Hồ bơi lộ thiên nằm ở phía trong cùng, sau khi Kevin ra ngoài vốn định ra đại sảnh gọi điện thoại, thấy bên kia có hai người đàn ông ngồi đó bèn đổi hướng đi về phía hồ bơi trong nhà.
Hồ bơi trong nhà là cửa đối cửa, anh ta vừa rút điện thoại đã không còn rung nữa ra gọi lại, vừa đẩy đẩy cánh cửa bên phải.
Thấy đẩy không được vì đã khóa rồi, anh ta bèn quay người lại đẩy cánh cửa bên trái.
Lúc này, điện thoại vừa hay được kết nối, Kevin đẩy cửa đi vào.
Đối phương nói:
“Tiểu Hồng, tối nay đi uống rượu đi, nhiều em gái lắm đấy.”
Kevin càng thêm bực bội, “Cút đi đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có mà gọi tôi là Tiểu Hồng.”
Đối phương:
“Ăn phải thu-ốc s-úng à?
Ai chọc giận ông thế?”
Kevin nghiến răng nghiến lợi:
“Một đứa tiện nhân.”
Đối phương nghe theo giọng điệu của anh ta “ồ” một tiếng, đoán mò:
“Con gái à?”
Kevin cười lạnh:
“Đúng vậy, còn là sinh viên ưu tú của Học viện Mỹ thuật Tây Lam cơ đấy, học vấn cao thì có gì ghê gớm chứ, chẳng qua cũng chỉ là một thợ chụp ảnh nữ thôi, mà dám diễu võ dương oai trước mặt tôi, tôi đã nhịn cô ta đủ lâu rồi, ngay lập tức tôi sẽ cho cô ta cuốn gói cút xéo.”
Đối phương:
“Của Tây Mỹ à?
Ai thế?
Tôi có người quen ở đó, có thể nghe ngóng giúp ông đấy.”
Kevin thuận miệng đáp:
“Tên là Lạc Phi.”
Giọng nói của đối phương có chút không đứng đắn:
“Ê trông thế nào?
Nếu là một đại mỹ nhân thì ông cứ bao dung một chút đi không đ.á.n.h không quen mà.”
Kevin nghe vậy nhớ lại lần đầu tiên gặp Lạc Phi.
Trước khi cô đến Nhiếp Minh Mỹ đã mô tả về những danh hiệu hào nhoáng của cô trước mặt anh ta, lúc đó ngoài sự ghen tị trong lòng anh ta cũng tự an ủi mình rằng người này chắc chắn nhan sắc bình thường thôi, cho đến ngày gặp cô……
Cô lại là một người tuyệt diệu đến thế sao?!
Dáng cao mặc đồ vô cùng có gu chân gầy nhưng không khẳng khiu mà thon dài!
Eo thon ng-ực lớn mặt còn cực kỳ xinh đẹp nữa chứ!
Nhắc đến chuyện này anh ta lại tức muốn ch-ết, đúng là không có thiên lý mà, “Trông cái bộ dạng hồ ly tinh ấy chứ gì, hừ cái bộ ng-ực đó của cô ta, không biết đã bị bao nhiêu thằng đàn ông nhào nặn mà lớn được như thế đâu.”
Hai giây sau khi dứt lời.
Thái dương của anh ta đột nhiên bị một vật bay tới đập mạnh một cái——
Kevin bị đập đến ngơ ngác, cúi đầu xuống ngẩn người một lát mới định thần lại được, anh ta nhìn lon sữa Wangzai đang lăn trên mặt đất bịt lấy sọ não lớn tiếng:
“Mẹ kiếp nhà mày!
Đứa nào đập tao đấy?”
Chu Lẫm vừa rồi vẫn luôn ngồi trên ghế trong hồ bơi này, là do anh ta đứng sau lưng bôi nhọ người khác quá nhập tâm nên không nhìn thấy mà thôi.
Sau khi ném lon sữa từ đằng xa xong, đợi đến lúc Kevin ngẩng mặt lên, anh đã đứng định hình trước mặt anh ta.
Kevin nhìn thấy khuôn mặt của anh chỉ cảm thấy đúng là gặp phải quỷ rồi, sao lại thêm một đứa đẹp trai đến mức này đến làm hỏng tâm trạng của mình nữa vậy.
Người đàn ông trước mặt cao hơn anh ta không ít, anh ta hơi nhếch cằm nói:
“Mày có bệnh à?
Đập vào đầu tao làm cái gì?”
Khuôn mặt trước mắt trở nên rõ nét hơn so với lúc ở đằng xa, Chu Lẫm nghiêng đầu một chút, xem xét, “Mày là cái thứ xấu xí từ đâu ra thế.”
Câu nói này vừa thốt ra, Kevin không kìm nén được nữa, lập tức vung cánh tay về phía mặt người đàn ông đối diện, c.h.ử.i thề một câu lớn tiếng:
“Mẹ kiếp!”
Chu Lẫm nghiêng người né một cái, sau đó thừa dịp anh ta đang lảo đảo trực tiếp duỗi đôi chân dài đạp anh ta xuống hồ bơi.
Một tiếng “Tõm——” vang lên.
Nước b-ắn tung tóe.
Vài giây sau.
Kevin ở dưới nước quờ quạng lung tung, “A a…
ục… cứu mạng… tao không ục ục biết… bơi ục a…”
Chu Lẫm tiến lên một bước, quỳ một chân bên hồ bơi đưa tay ra về phía anh ta, thâm hiểm nói:
“Lại đây, tao kéo mày lên.”
Kevin vốn dĩ cũng không bị anh đạp ra xa bờ cho lắm, quờ quạng loạn xạ một hồi cánh tay liền nắm được bàn tay đen tối của anh.
Cứ ngỡ là được cứu rồi, kết quả vừa mới tới bên hồ, người đàn ông bên trên liền ấn đầu anh ta dìm xuống nước.
Giống như vỗ trái bóng vậy, vỗ anh ta xuống một cái rồi lại nới lỏng ra một chút cho anh ta trồi lên một cái.
Anh ta giống như một chiếc lò xo cứ nhảy lên nhảy xuống, trồi lên mặt nước mới nói được hai chữ, một câu nói mất mười mấy giây mới nói xong, “Mày… có phải… có bệnh không hả?
Phù…
ục ục… tao có chọc…
ục mày đâu?”
Năm ngón tay bấu c.h.ặ.t lấy đỉnh đầu anh ta, lúc Kevin trồi lên Chu Lẫm hỏi:
“Mày làm thế nào mà quen biết Lạc Phi?”
“Đồng… nghiệp phù khụ…”
Chu Lẫm:
“Nghe nói mày muốn cho cô ấy cuốn gói cút xéo?”
Kevin từ mặt nước trồi lên, phun ra một ngụm nước:
“Phù—— thuận miệng nói thôi mà!”
“Ngày mai mày đến Tiêu Điểm xin nghỉ việc đi.”
“Dựa và…”
Kevin lại bị dìm xuống nước, sau khi thò đầu ra mới nói nốt những lời còn lại, “Khụ… cái gì chứ?”
Hồ bơi trống trải, giọng nói lạnh lẽo của Chu Lẫm dường như mang theo tiếng vang:
“Không bằng lòng sao, vậy hôm nay tao sẽ cho mày uống sạch nước trong cái hồ bơi này luôn.”
Kevin cả đời này chưa từng gặp phải loại Diêm Vương sống như thế này, anh ta bị dìm cho đến mức đầu óc choáng váng, sắp đi gặp tổ tiên đến nơi rồi, “Mày là…
ục… gì của cô ta phù… thầm mến cô ta à?”
Chu Lẫm chậm rãi nói:
“Thầm mến chỉ khiến người khác nhanh chân đến trước mà thôi.”
“Tao, là công khai theo đuổi cô ấy.”
“……”
Kevin nghe lời anh nói vẫn không muốn đồng ý, dù sao công việc này cũng là nhờ quan hệ mới tìm được, nhưng cái sự ục ục phù phù này, anh ta chỉ có thể, “Được được được tao xin nghỉ ục… mày mau ục… buông tay ra đi!”
Giọng nói của Diêm Vương vào khoảnh khắc tiếp theo lại truyền vào tai Kevin:
“Rất tốt.
Hy vọng mày nói lời phải giữ lấy lời, nếu không tao có khối cách để bắt mày đến đây uống nước đấy.”
Năm ngón tay anh siết c.h.ặ.t, giống như muốn ghim sâu vào sọ não của anh ta, “Nghe thấy chưa.”
Kevin đáp vâng hai tiếng, tưởng rằng cuối cùng cũng kết thúc rồi, kết quả bàn tay trên đỉnh đầu vẫn còn đang vỗ đầu anh ta như vỗ bóng, “Mày có xong… hay không thế hả?”
Chu Lẫm nghiến răng, “Chưa xong.”
Dứt lời, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ——
“Kevin?”
“……”
Là giọng của cô.
Chu Lẫm khựng lại, thân hình cứng đờ, sau đó quay đầu nhìn về phía cửa.
Lúc người đàn ông bên bờ dừng động tác, đầu Kevin vẫn còn ở dưới nước, anh ta sắp ngạt thở đến ch-ết rồi, theo bản năng vung vẩy cánh tay nắm lấy mắt cá chân của Chu Lẫm cố gắng trèo lên.
Chu Lẫm lúc này đang phân tâm, chưa kịp phòng bị, bên hồ lại toàn là nước do Kevin vùng vẫy b-ắn ra, chưa kịp phản ứng anh đã bị lực kéo theo bản năng cực lớn của anh ta làm cho trượt chân ngã xuống nước.
……
Lúc Lạc Phi đi vào, nhìn thấy chính là cảnh tượng Chu Lẫm nhắm mắt nổi trên mặt nước, Kevin bám vào bờ định leo lên.
Lúc này Chu Lẫm ở đây cô cũng không ngạc nhiên, vì vừa rồi lúc ra ngoài tìm Kevin quay lại tiếp tục chụp ảnh cô đã gặp Tần Giai Niên ở đại sảnh, đối phương đã nói với cô chuyện Chu Lẫm cũng ở “JN”.
Nhưng cô lại vô cùng tức giận.
Cái tên Kevin này có phải nên đi đâu đó ch-ết quách đi cho rồi không?
Trong công việc hành hạ đồng nghiệp khách hàng thì thôi đi, mới có một lát thế này mà còn đẩy Chu Lẫm xuống nước nữa sao?
Đôi mắt co rụt lại, Lạc Phi nghiến răng đi nhanh về phía hai người.
Chu Lẫm sau khi rơi xuống hồ bơi ý thức đầu tiên là nước này bị Kevin ngâm qua bẩn quá anh phải mau ch.óng bơi lên, nhưng vừa nghĩ đến chuyện cô sắp tới rồi ý thức thứ hai lại chi phối anh nhắm mắt lại.
Cho nên lúc này anh giống như một xác ch-ết trôi dạt dềnh dàng giữa làn nước hồ.
Kevin thấy cô đi tới, kiệt sức nói:
“Lạc Phi, kéo… kéo tôi một tay.”
Kéo cái đồ rùa rụt cổ nhà anh ấy.
Lạc Phi ấn đầu anh ta dìm xuống nước thêm một chút, “Đeo ít đi hai cân trang sức thì anh đã lên được từ lâu rồi.”
Nói xong, cô liền nhảy xuống hồ bơi.
Sau khi bơi tới cạnh Chu Lẫm, cô vỗ vỗ vào mặt anh, “Chu Lẫm?”
Không phản ứng.
Không lẽ ch-ết đuối rồi chứ?
Cái hồ bơi này cũng không sâu lắm mà?
Cô ôm lấy cổ anh quạt vài cái đưa anh tới bên bờ, Kevin ở một bên vẫn còn lẩm bẩm đòi kéo một tay, cô bực bội đạp anh ta một cái, “Tránh ra!”
Sau đó, cô dùng hết sức bình sinh kéo Chu Lẫm lên.
Chu Lẫm nằm ngửa, cô cẩn thận đi thăm dò hơi thở của anh.
Có hơi thở, nhiệt độ cơ thể cũng rất cao sao lại không tỉnh?
Lạc Phi cũng không hiểu y thuật cho lắm nên tạm thời quy anh vào diện đuối nước, làm ép tim ngoài l.ồ.ng ng-ực mười mấy lần cho anh, anh vẫn không có phản ứng.
Sau khi làm đủ ba mươi lần cô đã chuẩn bị tâm lý xong xuôi, liền bắt đầu dùng tay trái bóp lấy mũi anh, tay phải nâng cằm anh lên, sau đó miệng ngậm lấy miệng anh, dùng sức thổi một hơi vào trong——
Chu Lẫm bị ép tim ba mươi lần thì còn có thể duy trì được hình thái xác ch-ết, nhưng khi môi cô chạm vào môi anh thì anh thật sự không duy trì nổi nữa rồi.
Cô truyền một hơi thật lớn qua, anh cảm thấy toàn bộ tế bào trong người mình đều bị hơi thở này thổi cho nổ tung, trở nên tan tác vụn vỡ.
Ngay sau đó anh liền siết c.h.ặ.t lòng bàn tay bên sườn, đôi hàng mi run rẩy không thể tự khống chế mà mở mắt ra……
