Ngày Hút Oxy - Chương 20
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:04
“Hồ bơi sáng sủa và rộng rãi, ánh sáng đột ngột lọt vào mắt khiến ban đầu anh hơi mờ mịt một chút.”
Sau đó, anh thấy cô đang bóp mũi anh che đi phần lớn tầm mắt của anh, từ những cảnh sắc còn sót lại anh nhìn thấy mái tóc đen b-úi lên và khuôn mặt nghiêng được điêu khắc tinh xảo của cô.
Hoa tai tua rua trên dái tai cô khẽ đung đưa theo cử động của cô.
Anh bị động đến mức không thể thở nổi, và cũng chủ động ngừng thở.
Lạc Phi sau khi làm hô hấp nhân tạo lần thứ nhất xong, đứng tại chỗ trấn tĩnh lại một lát, nhìn chằm chằm vào l.ồ.ng ng-ực anh đợi luồng khí thoát ra, sau đó lại làm lần thứ hai.
Sau khi làm xong hai lần theo kiến thức lý thuyết, cô chuẩn bị tiếp tục làm ép tim ngoài l.ồ.ng ng-ực cho anh, thầm nghĩ nếu anh vẫn không tỉnh cô phải nhanh ch.óng ra ngoài mượn điện thoại gọi cấp cứu, kết quả vừa chuyển tầm mắt, liền thấy anh đang mở to mắt nhìn cô, ánh mắt có chút đờ đẫn còn vành tai thì đỏ lên một cách quái dị.
Lạc Phi nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang nằm dưới đất chớp chớp mắt thật nhanh.
Cái gì vậy chứ chẳng phải đuối nước sao?
Cái này sao không giống như trên phim diễn là ho ra nước rồi tỉnh lại vậy nhỉ?
Cô cũng là lần đầu tiên cứu người, không có kinh nghiệm thực chiến gì, cũng không biết lúc này hiện tượng này có bình thường không, nhưng anh tỉnh lại là tốt rồi.
Cô quỳ trên mặt đất đỡ anh dậy, “Anh không sao chứ?
Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?
Có cần đi bệnh viện không?”
Chu Lẫm thuận theo động tác của cô ngồi dậy, chậm chạp nói:
“…
Không sao.”
Đúng lúc này——
Tần Giai Niên và Lương Hạo Vũ cùng lúc bước vào.
Lúc Kevin từ hồ bơi lộ thiên đi ra hai người bọn họ đã nhìn thấy rồi.
Một lúc sau Lạc Phi cũng từ bên trong đi ra, Tần Giai Niên thấy cô xuất hiện ở đây có chút kinh ngạc bèn hỏi một chút, biết cô là nhân viên của “Tiêu Điểm” đang tìm người, anh ta liền nói cho cô biết chuyện Kevin đi về hướng hồ bơi trong nhà và chuyện Chu Lẫm cũng ở đây.
Hai người bọn họ vốn tưởng cô sẽ nhanh ch.óng tìm được người rồi đi ra thôi, kết quả nửa ngày trời cũng chẳng thấy động tĩnh gì, nhàn rỗi không có việc gì làm bèn định qua xem thử.
Không ngờ vừa mở cửa, liền thấy dưới đất một người quỳ một người nằm nửa người, còn một người đang gác hai cánh tay lên thành hồ bơi dở sống dở ch-ết.
Tần Giai Niên kinh hãi:
“Sao thế sao thế sao thế này?”
Giây tiếp theo sau khi dứt lời, Lương Hạo Vũ vừa chạy về phía Kevin vừa nói:
“Lão Tần tôi đi vớt người dưới nước lên, cậu qua xem Tĩnh Tư thế nào rồi?”
Tần Giai Niên đáp một tiếng, sau đó chạy nhỏ đến cạnh Chu Lẫm.
Anh ta cúi xuống nhìn anh, kéo vạt áo lau lau nước dưới cằm anh, “Không sao chứ tổ tông?
Làm cái trò gì thế?
Khoe thân quyến rũ à?”
Thấy Chu Lẫm có chút ghét bỏ né đầu sang phía Lạc Phi, anh ta lại chậc lưỡi một cái tỏ vẻ không hài lòng.
Lương Hạo Vũ kéo Kevin lên, người này đã héo rũ rồi, anh ta lắc lắc anh ta, “Không sao chứ?
Có chuyện gì thế ông bạn?”
Cuối cùng Kevin cũng được ngồi trên mặt đất, anh ta khó khăn giơ tay chỉ vào Chu Lẫm:
“Chính là hắn, hắn đạp tôi xuống dưới đấy.”
Nghe thấy câu này Lạc Phi thực sự bực mình rồi, cô đỡ lấy bả vai Chu Lẫm mím môi nhắc nhở:
“Anh ấy đạp anh xuống rồi anh ấy lại ngã xuống nước theo?
Anh thấy logic này hợp lý không?
Lúc tôi vừa vào anh đang ở bên hồ, còn anh ấy đã đuối nước rồi, là lỗi của ai lớn hơn chắc là rõ ràng rồi chứ?”
Tần Giai Niên không rõ tình hình, vỗ vào người Chu Lẫm một cái:
“Cậu đuối nước à?
Chẳng phải nói là biết bơi rồi sao?”
Lạc Phi nghe vậy dời tầm mắt từ phía trước sang người đàn ông bên cạnh, có chút mờ mịt, nhíu mày hỏi:
“Anh biết bơi sao?
Tất Thừa chẳng phải nói anh không biết sao.”
Tại sao Tất Thừa lại nói với cô chuyện này và nói vào lúc nào thì lúc này Chu Lẫm không hề hay biết, anh khẽ cử động chân mày ghi nhớ món nợ này vào trong lòng, khựng lại một lát rồi nói:
“Mới học được không lâu, hơi lóng ngóng một chút.”
Lạc Phi cảm thấy tình trạng vừa rồi của anh có chút khiến người ta không nắm bắt được, bèn xác nhận lại một lần:
“Vừa nãy anh là bị đuối nước đúng không?”
Chu Lẫm cũng là lần đầu tiên giả vờ lớn như vậy, lúc đó anh chỉ là không muốn cô đi vớt Kevin dưới nước lên, muốn cô quan tâm đến anh một chút xíu thôi, chứ không phải muốn lừa nụ hôn của cô.
Nếu biết cuối cùng sẽ phát triển thành thế này, anh chắc chắn sẽ không tham lam như vậy, anh sẽ chọn tỉnh lại giữa chừng lúc ép tim ngoài l.ồ.ng ng-ực.
Anh cảm thấy mọi dấu hiệu của mình đều không giống bị đuối nước cho lắm, trong lòng thấy hổ thẹn, nhìn cô trầm giọng nói:
“Anh cũng không rõ lắm.”
Không rõ lắm?
Tại sao lại không rõ lắm chứ?
Không lẽ không rõ cả chuyện ngã xuống có bị sặc nước hay không sao.
Hoặc không phải đuối nước?
Vậy thì còn có thể là cái gì?
Lạc Phi nhìn cái mụn trên đuôi lông mày anh vì ăn chút đồ nướng mà mọc lên, cảm thấy vị tam thiếu gia thân ngọc mình ngà này ngã xuống hồ bơi là ngất đi luôn dường như cũng có thể miễn cưỡng coi là hợp lý.
Dù sao thì bất kể tình huống là gì, lỗi chắc chắn đều nằm ở Kevin, cô đanh mặt nói với người cách đó không xa:
“Khách hàng còn đang đợi đấy, anh lập tức xin lỗi Chu Lẫm đi, xin lỗi xong rồi quay lại chụp ảnh.”
Kevin ngày thường vô học đã quen, đây là lần đầu tiên nếm trải cái gọi là nỗi oan Thấu Thị, anh ta bị hành hạ đến mức chẳng còn chút sức lực nào để biện bạch nữa, thều thào nói:
“Tại sao tôi phải xin lỗi, chính là hắn đạp tôi xuống nước, sau đó lại vỗ đầu tôi như vỗ bóng ấy, tôi mới kéo chân hắn một cái, hắn không cẩn thận trượt xuống thôi, còn cái chuyện đuối nước chắc chắn là hắn giả vờ rồi, mẹ kiếp ông đây uống bao nhiêu nước còn chưa đuối đây này, mới có tí tẹo thế mà hắn đuối cái nỗi gì.”
Lạc Phi con người này tính tình không quá lớn, khá tùy tính đa số mọi chuyện cô đều thấy không cần thiết phải tính toán, nhưng tính tình cô cũng tuyệt đối không thể gọi là tốt được, vì thỉnh thoảng bị chọc giận hoặc sự bất mãn tích tụ đến một điểm nào đó, cô lập tức có thể bùng nổ.
Lúc này cô biết mình đã sắp bùng nổ rồi, đối với Kevin có chút tư thế nợ mới nợ cũ tính một thể luôn cho rồi, nghiêm giọng nói:
“Lý do anh ấy đạp anh là gì?
Còn vỗ bóng nữa, anh ấy là người có bệnh sạch sẽ đấy, cái trán bóng nhẫy dầu mỡ đó của anh anh nghĩ anh ấy sẽ chạm vào sao?”
Kevin buột miệng nói:
“Hắn đạp tôi là vì tôi——”
Nói đến đây, Chu Lẫm đột nhiên liếc nhìn anh ta, ánh mắt lạnh thấu xương, mang theo sự đe dọa.
“……”
Kevin giật mình, nuốt ngược những lời chưa nói vào trong bụng.
Anh ta rất sợ anh thật sự bắt anh ta tới rồi lại vỗ đầu anh ta như vỗ bóng, người đàn ông này trông giống như là người nói được làm được vậy.
Nhưng lại không nuốt trôi cục tức này.
Lúc này anh ta chợt nhớ ra Chu Lẫm nói công khai theo đuổi Lạc Phi, khẽ khụ một tiếng:
“Không nói cái khác, hắn đuối nước chắc chắn là giả vờ rồi, chẳng phải là lừa được cô làm cấp cứu cho hắn rồi sao?
Chiếm hời của cô thôi mà cô còn nói đỡ cho hắn, cô đi mà tra xem người đuối nước trông như thế nào, rồi lại nhìn sắc mặt hắn xem, cô thấy giống không?”
Nghe thấy chữ “giả vờ” này, có chút gợi ý cho Lạc Phi, cô híp mắt lại, hai giây sau nói:
“Anh bớt ly gián đi, xin lỗi Chu Lẫm rồi quay lại chụp ảnh, đừng có làm mất thời gian của mọi người nữa.”
Hai người này cũng khá là tình thâm nghĩa trọng đấy, sao lại không có tác dụng gì vậy nhỉ.
Kevin cảm thấy mình sắp bị ánh mắt như d.a.o găm của người đàn ông cách đó không xa đ.â.m cho thành cái rây rồi, hình như mình mà nói thêm một câu nữa là anh ta sẽ lập tức đứng dậy ném mình xuống nước tiếp tục vỗ đầu mình như vỗ bóng vậy, đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo, anh ta vội vàng xua tay, “Xin lỗi xin lỗi được chưa.
Ảnh tôi không chụp nữa, cô tự mà giải quyết đi, ngày mai tôi xin nghỉ việc rồi chụp cái khỉ gì nữa.”
“Xin nghỉ việc?”
Lạc Phi có chút ngạc nhiên với diễn biến này, nhưng cũng lười hỏi thêm, anh ta cút được thì ai cũng vui, “Được.”
Sau đó cô nói với Chu Lẫm:
“Anh ta đã xin lỗi anh rồi, nếu không hài lòng thì anh cứ tẩn anh ta thêm một trận nữa, sau đó để bạn anh chăm sóc anh nhé, tôi đi đây.”
Chu Lẫm cảm thấy giọng điệu của cô có chút không đúng, khiến anh bồn chồn một cách kỳ lạ, lúc cô vừa mới đứng lên một nửa anh lập tức nắm lấy cổ tay cô cùng đứng dậy với cô.
Đồng thời đằng sau còn có một tràng âm thanh nền:
“Còn tẩn nữa à?
Ông đây sắp bị hắn hành hạ ch-ết rồi!
Có thiên lý nữa không hả!
Cái đôi nam n—— lòng dạ đen tối các người——”
Lương Hạo Vũ bịt miệng Kevin lại, “Ông bạn im miệng đi cho tôi nhờ dĩ hòa vi quý mà.”
Sau khi đứng dậy Chu Lẫm dắt cô đi tới cạnh chiếc ghế bên cạnh, sau đó cầm lấy chiếc khăn tắm bên trên khoác lên người cô, “Kết thúc rồi thì bảo anh, anh đưa em về.”
Lạc Phi bây giờ đúng là nghi ngờ vừa rồi anh có khả năng là đang giả vờ, việc biết bơi hay không anh nói mập mờ nước đôi, sao lại nằm trong nước không nhúc nhích anh cũng không nói ra được lý do vì sao.
Hơn nữa chuyện giả vờ đáng thương này đặt lên người anh cũng là chuyện bình thường, dù sao thì cái người bụng đầy mưu mô này cũng không phải lần đầu làm chuyện như vậy.
Cô ngước mắt nhìn anh, ngũ quan của anh vừa mới dính chút hơi nước, có một vẻ đẹp linh động.
Lúc này mà còn có tâm trí đi ngắm nghía khuôn mặt, đúng là tự giận bản thân mình không ra gì.
Cô cúi mắt kéo kéo khăn tắm, “Không cần đâu, tôi phải về cùng đồng nghiệp.”
Chu Lẫm lại nắm lấy cổ tay cô, lập tức tiếp lời:
“Vậy anh đợi em ở cửa Tiêu Điểm.”
Lạc Phi lại ngước mắt lên, tầm mắt dừng lại trên đôi môi rõ nét của anh, chợt thấy mặt nóng bừng lên một cách muộn màng.
Khí huyết của anh chắc chắn là rất đủ nhỉ, đôi môi hồng nhuận thế này khuôn mặt rạng rỡ thế này lòng bàn tay lại truyền đến nhiệt độ cao thế này đúng là không giống người vừa mới ngất đi ép tim ba mươi lần cũng không tỉnh chút nào đâu nhé.
Cái đồ khốn khiếp đáng ch-ết này, nếu anh thật sự giả vờ thì cô sẽ không bao giờ cho anh một sắc mặt tốt nữa!
Vừa nãy lúc nói chuyện với Kevin tính khí cô đã bốc lên rồi, lúc này vẫn chưa nguôi ngoai cho lắm.
Cô có chút giận anh, đanh mặt hất tay anh ra, khoác khăn tắm im lặng quay người bỏ đi.
Chu Lẫm thấy vậy bèn nhích chân về phía bóng lưng cô một bước, “Lạc——”
Lạc cái gì mà Lạc.
Lạc Phi sải bước dài tăng tốc đi về phía cửa.
Chu Lẫm thấy sau khi thốt ra một chữ bước chân cô liền trở nên càng nhanh hơn, cho nên hai chữ còn lại bị anh nuốt ngược vào trong, lòng bàn tay vừa bị cô hất ra cũng hư không cuộn lại một cái.
Xong đời rồi.
Vài giây sau Lương Hạo Vũ đi tới vỗ vỗ vào lưng anh, “Đừng nhìn nữa, người ta đi rồi!”
Luồng không khí từ máy điều hòa trong phòng thổi vào bộ quần áo ướt sũng giống như một lớp băng, trong lòng Chu Lẫm thấy lạnh lẽo lại thấy nghẹn ứ, anh hít một hơi thật sâu rồi quay sang nhìn Kevin, giống như đang nhắc nhở lại giống như đang đe dọa, giống như tiếng thì thầm của ác quỷ:
“Đừng quên những gì tao đã nói.”
Sau đó nhấc chân đi về phía cửa.
Kevin lại bị ánh mắt như d.a.o găm của anh đ.â.m cho một cái:
“……”
Thấy anh định rời đi, Tần Giai Niên và Lương Hạo Vũ cũng lập tức đi theo, người trước thuận tay cầm một chiếc khăn tắm vừa đi vừa quay đầu nói với Kevin:
“Anh bạn, tôi sẽ gọi người đưa anh về ngay, anh cứ ngồi đó đi, bọn tôi đi trước đây nhé.”
Lương Hạo Vũ giật lấy chiếc khăn tắm trong tay Tần Giai Niên, khoác lên người Chu Lẫm, vừa đi cùng anh ra đại sảnh vừa nói:
“Lạc Phi lúc cuối trông có vẻ hơi không vui nhỉ?
Trước khi bọn tôi vào rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?
Tôi nghe ý tứ này là cậu đuối nước à?
Cô ấy cứu cậu lên sao?”
Tần Giai Niên ở phía bên kia của Chu Lẫm nói:
“Đúng vậy, vì sao mà ngã xuống?
Cái gì mà giả vờ này nọ tôi chẳng hiểu lấy một câu.”
Anh ta chỉ chỉ ra phía sau, “Cái anh bạn đó là thế nào?
Sao cũng ngã xuống nước thế?”
