Ngày Hút Oxy - Chương 6
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:01
Lạc Phi nghiến răng nghiến lợi, hôm nay cô đã trải qua quá nhiều thăng trầm, lúc này sự kiên nhẫn đang báo động, bắt đầu bịa chuyện:
“Đi hẹn hò ạ."
Động tác gắp thức ăn khựng lại, Chu Lẫm nói:
“Mấy giờ?
Tôi đưa em đi."
Người này sao còn biết chiêu này nữa chứ...
Lạc Phi coi như hoàn toàn không thể lấy lệ được nữa, ngữ khí cũng theo đó lạnh lùng thêm một độ:
“Cảm ơn nhưng không cần đâu ạ."
Lời vừa dứt, cô bắt đầu cố ý phớt lờ sự hiện diện của anh, chăm chú nhìn vào các món ăn trước mặt.
Lúc này mới nhận ra các món thịt cơ bản đều ở phía bên cô, mà trong đó tôm cá hình như anh chẳng động đến một miếng nào.
May mà sau đó anh cũng không ép cô nói gì nữa, cô vội vàng ăn hết phần tinh bột trong bát rồi về phòng.
Sau khi cô đi.
Chu Lẫm ngồi một mình trước bàn ăn gọi một cuộc điện thoại cho Tần Giai Niên, sau khi kết nối anh nói:
“Đồ ở tiệm cậu chiều nay tôi bảo Tất Thừa qua lấy."
Tần Giai Niên:
“Đồ gì cơ?
Đồ cậu tặng Lạc Phi à?"
Chu Lẫm ừ một tiếng:
“Nhớ dặn dò một chút."
“Biết rồi," Tần Giai Niên nói, “Nhưng người ta đều trả lại rồi cậu lấy về lại định làm gì chứ?
Chẳng lẽ lại định tặng lần nữa sao?
Ôi bạn gái tôi đã nói rồi đấy Lạc Phi là người chậm nhiệt, cách theo đuổi này của cậu không ổn đâu có khi làm người ta sợ chạy mất đấy, chẳng thấy cô ấy không thèm quan tâm cậu sao.
Hơn nữa tình hình nhà cậu thế nào cậu không biết sao?
Anh cả và anh hai của cậu mấy năm trước chẳng phải đều được bố cậu sắp xếp liên hôn rồi sao, tôi đoán chắc chắn cậu cũng không trốn thoát được đâu, hà tất gì phải tốn công theo đuổi Lạc Phi chứ!
Dù sao cũng chẳng có kết quả."
Tốc độ nói ở đầu dây bên kia rất nhanh, tông giọng cũng cao, giống như s-úng liên thanh truyền vào tai anh.
Chu Lẫm đưa điện thoại ra xa hai centimet, nhíu mày:
“Cậu biết ớt băm không?"
Tần Giai Niên:
“Hả?"
Chu Lẫm:
“Miệng cậu còn nát hơn cả nó đấy."
“Này này này!"
Tần Giai Niên lập tức nâng cao âm lượng gào thét ở bên kia:
“Tôi đây là quan tâm cậu!
Cậu và ——"
Nói đến đây, Chu Lẫm trực tiếp nhấn cúp máy.
Anh đứng dậy khỏi ghế:
“Blanwen."
Blanwen nghe thấy liền nhanh ch.óng đi tới.
Chu Lẫm chỉ chỉ vào con cá song đã bị ăn mất một mặt ở cách đó không xa:
“Sau này làm nhiều cá vào."
Anh về đột ngột, cho nên thực đơn buổi trưa không kịp thay đổi, nếu có thể thay đổi thì tôm cá sẽ không xuất hiện trên bàn khi Chu Lẫm về.
Blanwen thắc mắc về lời nói này:
“Cậu không phải là dị ứng với các loại cá sao?"
“Ừm."
Chu Lẫm đi lên lầu:
“Cứ làm nhiều vào."
Lạc Phi rời khỏi “Biệt thự Phù Sinh" lúc bốn giờ, cô đã đặt xe trước vài tiếng, khoảng năm giờ thì đến “Khu chung cư Ngô Đồng" nơi nhà Trương Tinh Dã ở.
Nhà cũ của cô cũng ở đây, cho nên rất quen thuộc với khu vực này.
Quẹo vài vòng đến siêu thị chọn một cây kem ăn xong, đợi thêm một lát thì Trương Tinh Dã đến.
Trương Tinh Dã đạp xe dừng lại trước mặt cô:
“Chuyện gì vậy?
Tại sao đột nhiên lại mượn xe."
Lạc Phi trước tiên đ.á.n.h giá cậu ta hai lượt từ trên xuống dưới, cằm cậu ta gầy đi, dường như thanh tú hơn so với hai tháng trước khi gặp.
Sau đó cô thu hồi ánh mắt, đi theo cậu ta về phía cửa đơn nguyên:
“Để đi làm thêm chứ sao, biệt thự chiếm diện tích lớn như vậy đều ở nơi hoang vu hẻo lánh, làm sao có điều kiện để tớ vừa ra khỏi cửa là lên được tàu điện ngầm chứ."
Cô có chút cảm thán nói:
“Mấy tháng trước lúc phỏng vấn tớ chỉ nghĩ tìm việc đãi ngộ tốt, ai mà biết được sẽ có biến động như thế này."
Công việc làm thêm này cô đã định sẵn từ lâu rồi, chưa kịp nói với Dương Ức Lỗi thì bà đã đề cập chuyện yêu đương và mời cô đến ở cùng trước.
Lúc đó cô đâu có ngờ là sẽ đến ở “Biệt thự Phù Sinh" loại địa điểm này, chỉ tính toán dù sao tiệm nhiếp ảnh cũng ở khu trung tâm, bất kể ở đâu chắc cũng không đến mức phiền phức quá, hoàn toàn không để tâm, cho nên cũng không hỏi thăm Dương Ức Lỗi về vị trí nơi ở.
Bây giờ thì hay rồi, ở tít trong rừng sâu núi thẳm, ước chừng hẻo lánh thêm chút nữa là tớ có thể làm hàng xóm với các loài động vật trong vườn bách thú hoang dã Tây Lam rồi.
Trương Tinh Dã ướm hỏi một câu:
“Ông chú kia của cậu không giúp cậu giải quyết?"
Lạc Phi “hừ" một tiếng:
“Chú ấy là bạn trai mẹ tớ chứ có phải bố tớ đâu, giúp tớ giải quyết cái này làm gì?
Nói đoạn lại bổ sung thêm một câu:
“Mẹ tớ có bảo tớ lái xe nhà chú ấy, tớ không đồng ý thế thôi."
Trương Tinh Dã không nói gì thêm, cậu ta dựng xe của mình lại, rồi dắt chiếc xe máy điện nhỏ mà cô muốn ra.
Lạc Phi không khách khí trực tiếp ngồi lên:
“Cảm ơn nhé ch.ó hoang, thù lao là sáu bữa lẩu cay tê."
Cô bỗng nhiên nhớ ra bây giờ cũng đến giờ cơm rồi, hơn nữa ăn đồ thanh đạm mấy bữa rồi cũng thực sự rất muốn ăn lẩu cay tê, liền đề nghị:
“Hay là hôm nay làm một bữa trước đi?"
Trương Tinh Dã không hài lòng với cách xưng hô của cô, b-úng nhẹ vào trán cô một cái từ xa:
“Được, vậy đi Nguyên Cảng?
Tớ lên lầu cất đồ, tiện thể nói với mẹ một tiếng."
Lạc Phi đáp một tiếng, trong lúc chờ cậu ta lên lầu, cô cũng lấy điện thoại ra gọi cho Dương Ức Lỗi:
“Mẹ ơi, mẹ đi làm về chưa ạ?"
Dương Ức Lỗi:
“Về rồi, mẹ vừa mới ngồi xuống sofa đây, mẹ nghe quản gia nói con ra ngoài rồi?
Là đi gặp Tinh Dã sao?"
Lạc Phi ừ một tiếng:
“Con gặp rồi ạ, hai đứa con định tối nay đi ăn cơm cùng nhau luôn, gọi điện nói với mẹ một tiếng kẻo mẹ đợi con, con về muộn một chút."
Dương Ức Lỗi:
“Được rồi, vậy con chú ý an toàn nhé."
Lạc Phi:
“Mẹ yên tâm đi ạ."
Dương Ức Lỗi thuận miệng hỏi:
“Đi ăn ở đâu thế?"
Lạc Phi:
“Lẩu Nguyên Cảng ạ, cái tiệm cực ngon đó ấy."
Dương Ức Lỗi:
“À... là tiệm lẩu Nguyên Cảng ở đường Xây Dựng số 2 đó phải không?
Nhà đó đúng là chính tông.
Vậy mẹ biết rồi, hai đứa cứ đi chơi đi, mẹ cúp máy nhé?"
Lạc Phi nói vâng.
Trước khi cúp máy bên kia dường như lại truyền đến một câu ——
“Tĩnh Tư?
Sao con lại đứng ở đằng sau thế?"
Còn chưa kịp nghe hết thì cô đã chạm vào phím đỏ.
Cô thật sự không ngờ ra khỏi cửa rồi mà còn nghe thấy tên anh.
Lạc Phi có chút rối bời, quăng trực tiếp điện thoại vào trong túi.
“Lẩu Nguyên Cảng" luôn kinh doanh rất tốt, hai người đến nơi đợi một lát mới xếp được chỗ.
Lạc Phi sau khi ngồi xuống liền bài xích người đối diện:
“Đi, pha nước chấm cho tớ."
Trương Tinh Dã m-ông còn chưa chạm ghế:
“Cậu có cần da mặt không thế?
Tớ trả thù lao cho cậu mà tớ còn phải hầu hạ cậu nữa hả?"
“Còn không bằng lòng?"
Lạc Phi nhướng mày, “Lấy lòng tớ thì có hại gì chứ?
Tớ có cắt thận cũng mua được xe Land Rover cho cậu mà."
“..."
Có bệnh.
Trương Tinh Dã đặt điện thoại và ví tiền lên bàn, sau đó ném thực đơn lên trước mặt cô một cách hậm hực:
“Gọi món đi."
Nói xong cậu ta liền xoay người đi.
“Vẫn như cũ nhé, cho nhiều rau mùi vào, sốt mè với dầu mè mỗi thứ cho tớ một phần."
Lạc Phi ở phía sau nhìn bóng lưng cậu ta mà được đằng chân lân đằng đầu nhắc nhở.
Lời vừa dứt.
Cô lấy từ trong túi mình ra một xấp tiền mặt, đây là khoản tiền làm thêm cô kiếm được từ vài lần nhận chụp ảnh hẹn trước và sửa ảnh thuê cho người ta.
Cô đứng dậy cầm lấy ví tiền trên bàn, liếc nhìn khu vực gia vị một cái, sau đó trực tiếp nhét tiền vào trong ví.
Rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ngồi xuống gọi món.
Rất nhanh.
Trương Tinh Dã đã pha xong nước chấm đặt trước mặt mình và cô, ngồi xuống đối diện:
“Nhà bạn trai mẹ cậu có mấy người?
Phu nhân trước kia của chú ấy đâu?"
“Hửm?"
Lạc Phi đang phân vân xem nên gọi mấy đĩa thịt thì tốt hơn.
“Ba người con trai, nguyên phối cụ thể là ly hôn hay là qua đời thì tớ không biết."
“Ba người con trai?"
Trương Tinh Dã nhíu mày, “Đều ở đó sao?
Cậu đã gặp chưa?
Mấy tuổi rồi?
Người thế nào?"
Lạc Phi ngước mắt, lấy lệ một câu:
“Đừng lo, họ không thường xuyên về đâu.
Hơn nữa tớ chỉ ở có một mùa hè thôi mà."
Trương Tinh Dã và Lạc Phi quen biết nhau từ năm mười tuổi.
Lạc Phi là người xinh đẹp, học giỏi, luôn tồn tại như một thiên chi kiêu nữ, từ nhỏ đến lớn người thích cô cả công khai lẫn bí mật đều rất nhiều, tốt có xấu có, Trương Tinh Dã đã xử lý giúp cô bao nhiêu lần chính cậu ta cũng không đếm xuể.
Dù sao đó cũng là ba người đàn ông xa lạ, tuy nói trên danh nghĩa là anh em chị em, nhưng nói trắng ra là chẳng có quan hệ gì cả.
Cậu ta không yên tâm lắm, dặn dò một câu:
“Cậu trông như thế nào trong lòng cậu tự hiểu, trước khi ngủ nhớ khóa c.h.ặ.t cửa nghe rõ chưa?"
“Phì" một tiếng, Lạc Phi vui vẻ, làm động tác chào kiểu quân đội với cậu ta:
“Yes, sir."
Gọi món xong, Lạc Phi đưa cho nhân viên cửa hàng đi ngang qua, lại hỏi:
“Việc gia sư của cậu làm được hai tháng rồi nhỉ, đứa nhỏ đó năm sau thi vào cấp ba?
Đang tuổi dậy thì có dễ dạy không?"
Hai năm gần đây việc kinh doanh của gia đình Trương Tinh Dã xảy ra vấn đề, nguồn vốn rất căng thẳng, cho nên sau khi vào đại học, mỗi ngày cậu ta đều phải vừa học vừa làm thêm cả hai đầu.
Thời gian trước qua người giới thiệu tìm được công việc gia sư này, cô chỉ biết đối phương là một cô bé mười bốn mười lăm tuổi, dạy bổ túc môn toán, thù lao theo giờ khá tốt.
“...
Không phải là vấn đề có dễ dạy hay không, con bé đó..."
Trương Tinh Dã nhớ tới cô bé kia, dường như có chút lộ vẻ khó xử, “Đợi tớ quan sát thêm đã, xác định rồi mới nói với cậu được."
Lạc Phi nghiêng đầu, nói một tiếng “được" rồi không hỏi thêm gì nữa....
Lên món xong, đợi nồi lẩu sôi, hai người vừa tán gẫu vừa ăn.
Ngay lúc vừa ăn xong ba đĩa thịt và một đĩa rau ——
Tầm mắt chuyển dời, Lạc Phi thấy một người vô cùng nổi bật đi vào từ cửa.
Vai rộng chân dài, nhìn từ xa không chỉ đẹp trai đến ch-ết người mà tỷ lệ cơ thể còn đẹp đến mức đáng kinh ngạc, giống như siêu mẫu đang đi catwalk trên phố vậy, hoàn toàn lạc quẻ với không gian đầy hơi thở khói lửa này.
Nếu không phải bộ trang phục phối màu dâu tây Oreo mà cô đã thấy sáng nay, cô đã nghi ngờ mình bị hoa mắt rồi.
Chu Lẫm đứng ở cửa nhìn quanh vài giây, sau đó giống như mang theo radar mà khóa c.h.ặ.t vị trí của cô.
Ánh mắt giao nhau ngắn ngủi trong không trung, giây tiếp theo anh sải bước đi về phía cô.
Lạc Phi sững sờ.
Trơ mắt nhìn anh từng bước đi tới, cứ thế ngồi xuống bên cạnh cô.
Cô nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của anh:
“...
Sao anh lại tới đây?"
Tác giả có lời muốn nói:
Chu Lẫm:
(Là tôi sao?.
JPG)
Chu Lẫm:
“Tới bắt gian.”
“Ăn cơm."
Chu Lẫm trả lời câu hỏi của cô, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông đối diện.
Anh chắc hẳn là đã nghe thấy cuộc điện thoại giữa cô và Dương Ức Lỗi nên mới tới tìm cô.
Miệng Lạc Phi không theo kịp não, biết rồi còn hỏi một câu:
“Anh ăn cơm thì ngồi vào bàn bọn tôi làm gì?"
Chu Lẫm liếc nhìn:
“Em thấy sao?"
Ánh mắt anh mang theo một loại ám chỉ và nhắc nhở nào đó, giống như nếu cô còn nói tiếp thì mối quan hệ giữa hai người sẽ bị anh phơi bày hết ra vậy.
