Ngày Hút Oxy - Chương 7

Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:02

“Lạc Phi thực sự lười giải thích cục diện phức tạp này với Trương Tinh Dã, để tránh nói nhiều lộ nhiều, dứt khoát mặc kệ anh ta, thuận theo ý anh ta để anh ta ở đây.”

Cô đưa thực đơn cho người đàn ông bên cạnh, lạnh giọng nói:

“Anh muốn ăn gì thì tự gọi đi."

Khẩu vị của Chu Lẫm rất thanh đạm, những thứ kiêng kỵ lại nhiều, tiệm lẩu cay tê như thế này là lần đầu tiên anh tới.

Anh đặt kính râm trong tay xuống, dùng bàn tay đang đeo găng tay nhận lấy thứ cô đưa qua.

Cô thuận theo động tác của anh nhìn thấy trang bị của anh.

Kính râm rất đơn giản, không có trang trí dư thừa hay logo lộ liễu.

Găng tay đen rất vừa vặn với bàn tay to dài của anh, lúc ngón tay nhấc lên, đường gân guốc trên mu bàn tay đều hiện lên vô cùng rõ ràng.

Vài lần gặp ở trường dường như anh đều ăn vận thế này, trước kia còn tưởng anh đeo kính râm là để làm màu, nhớ tới hôm nay anh nói sợ ánh sáng, cô cảm thấy có lẽ là vì nguyên nhân này.

Chỉ là không biết đeo găng tay là vì cái gì, giữa mùa hè thế này mà cũng không thấy nóng sao.

Trương Tinh Dã không rõ tình hình, nhưng cũng cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đối diện không mấy thiện cảm, cậu ta hỏi Lạc Phi:

“Vị này là ai vậy?"

“..."

Cô ngập ngừng một giây:

“Bạn."

Chu Lẫm quay đầu nhìn cô:

“Tôi là bạn của em sao?"

Sau đó ngữ điệu nhẹ đi một chút, dường như rất hài lòng với câu trả lời này:

“Rất tốt."

Ơ.

Có phải cô lại vô duyên vô cớ khiến anh có thêm một thân phận mới không...

Nhưng ngoài việc nói anh là bạn ra thì cô dường như cũng không thể nói gì khác.

Nói là anh trai?

Với cái nhìn người của Trương Tinh Dã chắc chắn có thể đoán được anh có ý với cô, đến lúc đó rắc rối nảy sinh cục diện chắc chắn sẽ rất hỗn loạn.

Nói là người theo đuổi?

Nói như vậy có vẻ khá tốt, Trương Tinh Dã sẽ dùng bạo lực giúp cô đuổi anh đi.

Nhưng không hiểu sao cô luôn không muốn đối xử với anh như vậy, giống như đêm qua lúc cô gọi điện thoại với anh, cô không thể nói tuyệt tình với anh được.

Có lẽ là do anh quá đẹp trai nên cô thương hoa tiếc ngọc?

Dù sao cô là một người làm về mỹ học, thương xót trai đẹp một chút cũng khá bình thường mà phải không?

Lạc Phi không để ý tới lời anh nói, dù sao hôm nay cô bê đá đập chân mình cũng mấy lần rồi, không thiếu lần này.

Cô tự mình tháo gỡ cho mình, thân hình hơi cứng nhắc vùi đầu ăn cơm.

Trương Tinh Dã lập tức nhận ra người phụ nữ đối diện có chút không đúng lắm, bởi vì lúc này cô xuất hiện một trạng thái cực kỳ hiếm thấy —— gò bó.

Cậu ta có chút tò mò về người đàn ông khiến cô ra nông nỗi này, liền bắt đầu quan sát anh ta.

Ngoại hình của người đàn ông mang theo sự công kích rất mạnh, nhưng khí chất lại sạch sẽ và tĩnh lặng đến lạ lùng.

Tuy về mặt chủ quan là không vừa mắt, nhưng cậu ta phải thừa nhận một cách khách quan, trên người người này không có chút hơi thở ô trọc nào, không bới ra được lỗi lầm gì.

Cậu ta thầm cảm thấy có chút không ổn:

“Chào nhé, tôi tên Trương Tinh Dã.

Vị bạn này, nếu anh muốn ăn cơm ở đây thì tự đi pha nước chấm đi."

Chu Lẫm không để ý tới lời tự giới thiệu của người đàn ông đối diện, anh liếc nhìn phần dầu mè chưa động đến trước mặt người bên cạnh, trực tiếp vươn tay kéo về phía mình.

Lạc Phi nhìn bát dầu mè bay đi khỏi trước mặt mình, thốt ra:

“Đây là của tôi."

Chu Lẫm:

“Được, lát nữa trả em."

“..."

Trương Tinh Dã nhìn chằm chằm hai người.

Qua lại thì thôi đi, với tầm mắt của cậu ta, một người thoát tục thâm trầm, một người phong tình quyến rũ, rõ ràng là hoàn toàn không hợp nhau nhưng lại thấy xứng đôi đến lạ lùng.

Cậu ta càng nhìn càng thấy không thuận mắt, từ trong nồi vớt ra một miếng cá lóc đen, gọi một tiếng:

“Phi Phi."

“?"

Lạc Phi quay đầu, nhăn mặt nhìn cậu ta như nhìn người thần kinh.

Hai người quen nhau mười mấy năm rồi, gọi cả tên cả họ đã thuộc về lịch sự rồi, tự dưng gọi một câu “Phi Phi" thật sự rất kinh dị.

Trương Tinh Dã đặt miếng cá vào chiếc đĩa trống trước mặt cô:

“Ăn nhiều chút đi."

Cái giọng điệu này sao mà buồn nôn thế, có phải rơi xuống đất rồi không.

Lạc Phi nhìn quanh hai cái, định bụng ăn ——

Thì trước mắt xuất hiện một bàn tay đen gắp lấy miếng cá trong đĩa của cô đi.

Trơ mắt nhìn người bên cạnh lập tức bỏ vào miệng, cô lại khó xử nói một câu:

“Đây là của tôi."

Chu Lẫm không đáp lại, từng miếng từng miếng nhai miếng cá.

Thấy anh không nói lời nào, Lạc Phi dù sao cũng không thể vì một miếng cá mà so đo với anh cái gì, cô chỉ có thể tự mình vớt một miếng đậu phụ trong nồi ra ăn.

Đậu phụ rất nóng, trong quá trình thổi nguội cô ra vẻ vô tình liếc nhìn anh một cái.

Kết quả cái nhìn này khiến cô giật nảy mình, mặt anh không biết vì sao bắt đầu đỏ lên, hơi thở dường như cũng trở nên có chút khó khăn.

Vài giây sau anh liền bắt đầu ôm cổ liên tục ho.

“Khụ khụ khụ khụ ——"

Chu Lẫm nén giọng nên tiếng động không lớn, nhưng lại khiến tiếng ho nghe càng thêm thắt tim.

Lạc Phi bị trận thế đột ngột này dọa sợ, cô buông đũa quay người lại xem mặt anh, hoảng hốt hỏi:

“Anh anh... anh bị làm sao vậy?"

“...

Dị ứng."

Chu Lẫm khàn giọng nói.

“Dị ứng?

Là dị ứng cá sao?"

Chu Lẫm ừ một tiếng.

Nghe ý của anh là đã sớm biết bản thân dị ứng với cá rồi.

Lạc Phi nhíu mày:

“Vậy sao anh còn ăn chứ?

Bây giờ phải làm sao?

Đi bệnh viện nhé?"

Thật sự phục luôn, sao anh ngay cả cá cũng không nhận ra, rốt cuộc là cố ý tìm ngược hay là ra khỏi cửa không mang não.

Trương Tinh Dã cũng phục luôn, vậy mà còn ở đây giở trò nữa chứ.

Cậu ta cười lạnh một tiếng:

“Đi thôi tôi đưa anh đi bệnh viện."

Chu Lẫm phớt lờ, vừa ho vừa nói:

“Lạc Vũ Phi, trên xe tôi có thu-ốc, em đỡ tôi đi."

Anh nói hai chữ là phải ho hai cái, cảm giác như giây tiếp theo sẽ đột t.ử vậy, tim cô cũng theo tiếng ho của anh mà nhảy thình thịch như Super Mario nhặt tiền vàng.

Lạc Phi không có ý kiến gì, lập tức đáp:

“Được xe anh không xa chứ?"

Nếu xa thì cô đi lấy hình như nhanh hơn.

“Ngay cửa thôi."

Trương Tinh Dã càng không vui hơn, Lạc Vũ Phi?

Hóa ra hai người còn có tên gọi thân mật nữa cơ à?

Cậu ta chen lời:

“Người này cao to thế này Phi Phi nhà chúng tôi sao mà đỡ nổi, tôi đi cùng cô ấy nhé."

Nói đoạn, cậu ta định đứng dậy.

“Xin lỗi," Chu Lẫm cắt ngang động tác của cậu ta, đuôi lông mày khẽ động, dường như cũng đang không vui vì chuyện gì đó, “Siêu xe, chỉ ngồi được hai người thôi."

Trương Tinh Dã nghe ra ẩn ý của anh:

“Đi rồi anh cũng chẳng có chỗ ngồi, chi bằng cứ ở đây đi.”

Cậu ta híp mắt lại, cái thứ ch-ết tiệt ủi bắp cải nhà mình này khí thế còn khá hung hăng đấy.

Lạc Phi không muốn lãng phí thời gian, cô dìu người bên cạnh đứng dậy, tiện tay cầm luôn cái kính râm của anh trên bàn, nói với Trương Tinh Dã:

“Không sao cứ giao cho tớ là được, hóa đơn cậu cứ thanh toán trước, tớ còn nợ cậu bảy bữa.

Cậu ăn xong rồi hãy đi không được để thừa đâu, có chuyện gì thì gửi WeChat cho tớ."

Đúng là con gái lớn không giữ được mà.

Trương Tinh Dã thở dài trong lòng, tựa vào lưng ghế gật đầu:

“Về đến nhà thì báo một tiếng."

Lạc Phi đáp lời, sau đó dìu Chu Lẫm đi ra ngoài cửa.

Điều cô không biết là, người đàn ông cô đang dìu vài giây sau đã khẽ nhếch khóe miệng.

Đi mãi, cô phát hiện anh hình như không ho nghiêm trọng như vậy nữa, cô cũng coi như yên tâm được một chút, lúc nãy cô thực sự tưởng anh sắp tèo rồi.

Ra khỏi cửa lớn.

Gần như ngay lập tức cô nhìn thấy một chiếc siêu xe màu bạc kim loại đậu bên lề đường, vì độ nổi bật của chiếc xe này cũng y hệt như lúc anh vừa xuất hiện ở cửa tiệm, ở trên con phố cũ này muốn không nhìn thấy cũng khó.

Lạc Phi cảm thấy chiếc xe này chắc chắn là của anh, cô dìu anh qua đó, nhắc nhở:

“Mở khóa xe đi."

Không gian như tiệm lẩu, chỉ cần ở một lát là có thể bị ám mùi, nhưng Chu Lẫm vẫn xuyên qua lớp mùi này ngửi thấy hương gỗ trái cây thuộc về cô, lạnh lẽo, lại ngọt ngào.

Anh chớp mắt, làm theo lời mở khóa xe.

Lạc Phi để cho thuận tiện, trực tiếp nhét anh và cái kính râm của anh vào ghế phụ gần nhất, mình thì đi vòng qua ghế lái.

Sau khi lên xe, cô hỏi:

“Thu-ốc của anh ở đâu?"

Hơi thở của Chu Lẫm vẫn có chút khó khăn, anh sờ soạng túi quần, lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

Lạc Phi cứ thế nhìn anh mở chiếc hộp vuông ra, lấy ra hai viên, thuận tay lấy chai nước trong ngăn để đồ uống vào.

Vẻ mặt cô tức khắc sụp đổ:

“Thu-ốc anh để trong túi mà anh còn bắt tôi dìu anh ra đây?"

“Chỉ thu-ốc thôi không đủ, tôi còn cần không khí trong lành nữa."

Anh khàn giọng nói thật giả lẫn lộn.

Lạc Phi làm bộ định mở cửa sổ cho anh hít không khí trong lành.

“Đừng mở," Chu Lẫm nói, “Tôi ghét khí thải ô tô."

“..."

Tuyệt.

Lạc Phi hết sức cạn lời:

“Quáng gà, sợ ánh sáng, dị ứng, ghét khí thải, còn gì nữa không?"

Chu Lẫm liếc nhìn cô, nhàn nhạt nói:

“Bệnh sạch sẽ."

Thực tế không chỉ có vậy, anh còn đặc biệt kén ăn, khẩu vị của anh vô cùng nhạt nhẽo, những thứ kiêng kỵ nhiều vô kể, không hút được thu-ốc không uống được rượu, quá ngọt quá cay quá chua quá đắng anh đều không chịu được.

Lạc Phi nghe thấy hai chữ này thấy cũng là lẽ đương nhiên, giữa mùa hè đeo găng tay mà không có chút “bệnh" thì không làm ra được.

Cô quan sát trạng thái của anh một chút, cảm thấy cũng không giống như không thể tự lo liệu được:

“Nếu anh đã uống thu-ốc rồi thì tôi đi đây."

Lời vừa dứt, liền định đi kéo lẫy cửa,

Bỗng nhiên ——

“Cạch" một tiếng.

Trong xe truyền đến tiếng khóa cửa.

“..."

Lạc Phi ngẩn người một lát.

Cô không quen thuộc cấu tạo của loại xe này, bị khóa lại rồi cũng không biết mở thế nào, theo bản năng quay đầu nhìn anh.

Chu Lẫm cầm chìa khóa, ngón tay cái còn dừng lại trên nút khóa xe:

“Tôi còn phải đến bệnh viện truyền nước."

“Tự anh không đi được sao?"

“Hơi ch.óng mặt," Chu Lẫm nói, “Không lái xe được."

Hơi thở của anh không ổn định, giọng nói cũng có chút khàn khàn, thỉnh thoảng lại ho lên hai tiếng, trông có vẻ dường như có chút không thoải mái.

Xung quanh cô chưa từng có thể trạng nào khó chiều như vậy, cho nên anh rốt cuộc có sao hay không cô rất khó phân biệt.

Lạc Phi mím môi, giật lấy chìa khóa xe trong tay anh:

“Nhắc nhở một chút, tôi không có kinh nghiệm lái xe đường trường đâu."

“Ừm, đều tính cho tôi hết."

Sau đó anh nhập một chuỗi địa chỉ vào phần dẫn đường, là một bệnh viện tư nhân, cách đây mười cây số.

Lạc Phi nhìn phần dẫn đường thở dài.

Đúng là kỳ nghỉ ảo diệu, tự nhắc mình không được lái xe của nhà này kết quả vẫn phải lái.

Lần đầu tiên lái xe đường trường đã lái siêu xe, cô dám lái thì thôi đi anh vậy mà cũng dám ngồi?

Sau đó cô khởi động xe, rồi dùng kỹ thuật lái xe còn non nớt của mình lái chiếc xe đi.

Đến nơi, đỗ xe xong.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.