Ngày Hút Oxy - Chương 9
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:02
“Ừm, nhưng mà hôm nay tôi bị dị ứng không thoải mái, không lái xe được,” anh nhấc bàn tay trái đang cắm kim tiêm của mình lên, “Hơn nữa lát nữa chắc chắn tay sẽ bị bầm tím, không thể bảo đảm lái xe an toàn.”
Cô không hề tin vào bộ lý lẽ này của anh, làm gì có ai chỉ truyền dịch một tiếng đồng hồ mà tay đã không cử động được nữa chứ.
Lạc Phi cúi đầu tiếp tục ăn cơm, không vạch trần anh:
“Vậy anh gọi tài xế đi, tôi cũng không lái được, tôi còn phải quay lại cửa hàng lẩu để lấy chiếc xe máy điện nhỏ của mình nữa.”
Chu Lẫm khựng lại hai giây:
“Xe máy điện nhỏ là cái gì?”
“...”
“Xe điện.”
Chu Lẫm gật đầu:
“Vậy tôi bảo trợ lý đi lấy giúp cô.”
Lạc Phi sắp bị anh làm cho tức cười luôn rồi:
“Anh có thể bảo anh ta đi lấy xe, thì sao không bảo anh ta đưa anh về luôn?”
“Ừm.”
“Không thể.”
Không thể nói chuyện tiếp được nữa.
Cô không muốn tiếp tục cuộc khẩu chiến với cái người không đạt được mục đích thì không bỏ qua này nữa, cô muốn ăn một bữa cơm yên ổn:
“Biết rồi, vậy làm phiền trợ lý của anh lấy giúp tôi vậy.”
Đuôi lông mày Chu Lẫm khẽ nhướng, lại gắp vào hộp cơm của cô một miếng đậu hũ giòn tẩm mật:
“Được.”
Sau khi quay về “Phù Sinh Trang Viên" và tắt máy xe, cô nhìn thời gian, mặt đồng hồ hiển thị đã hơn mười giờ đêm.
Cái vị bác sĩ kia đúng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, cái gì mà một tiếng là truyền xong, anh ta đã truyền ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ!
Lạc Phi đưa chìa khóa xe trả lại cho người ở ghế phụ:
“Có phải anh cố ý vặn tốc độ truyền dịch chậm lại không?”
Chu Lẫm nhận lấy, thong dong nói:
“Nhanh quá sẽ đau.”
“...”
Lạc Phi thầm mắng một câu “kiểu cách" trong lòng, sau đó tháo dây an toàn và mở cửa xe.
Vừa mới đứng lên ——
Chưa đầy một giây, giữa hai chân bỗng nhiên trào ra một luồng nhiệt mạnh mẽ.
Sắc mặt Lạc Phi lập tức co rút một cái không kiểm soát được, tim cũng thắt lại.
Cảm giác này...
Không... lẽ nào...
Trong lòng cô vừa sụp đổ vừa mang theo vài phần may mắn mà quay đầu lại.
Nội thất xe màu đen, không thể nhìn thấy rõ ngay lập tức chỗ cô vừa ngồi có bị dính bẩn hay không, nhưng dựa theo góc tối phản chiếu của ánh sáng, mảng xù xì ở giữa quả thực có vật lạ.
Ngọc Hoàng Đại Đế, Vương Mẫu Nương Nương, mợ của cậu hai, cháu dâu của em trai thứ ba, bà thím hàng xóm nuôi con mèo cho con ch.ó ăn...
A Di Đà Phật...
Cô làm người tốt cả buổi tối, kết quả là nhận lấy cái kết cục này đúng không...
Cuối học kỳ quá bận rộn, cô hoàn toàn quên bẵng mất chuyện này, nghĩ kỹ lại thì đúng là ngày tháng chính là dạo gần đây rồi.
Cô cúi đầu nhìn chiếc quần đen đang mặc hôm nay, cũng may, coi như là trong cái rủi có cái may, nếu không cô không dám bảo đảm liệu mình có lập tức đ.â.m đầu ch-ết ở đây luôn không.
Đúng là lời nói không nên nói quá sớm.
Vốn tưởng chuyện xấu hổ nhất đời đã xảy ra vào sáng nay, không ngờ còn có chuyện xấu hổ hơn đang đợi cô.
Nơi này không nên gọi là “Phù Sinh Trang Viên", mà nên gọi là “Trang viên khắc Lạc Phi" mới đúng.
Đúng là xung khắc với bát tự của cô mà.
Chu Lẫm có bệnh sạch sẽ, lúc nào cũng đeo găng tay thì chắc là khá nghiêm trọng.
Nếu cô bảo với anh là mình làm bẩn xe anh rồi thì anh sẽ có phản ứng gì?
Không lẽ lại thừa cơ đưa ra yêu cầu phi nhân tính nào với cô chứ?
Cái đồ bụng dạ đầy mưu mô như anh ta.
Lạc Phi nghĩ đến đây, lập tức rất thức thời mà thay đổi sắc mặt, mỉm cười với người đàn ông vừa bước ra từ ghế phụ:
“Anh ba.”
Nghe tiếng, bàn tay đang đóng cửa xe của Chu Lẫm khựng lại.
Ngay sau đó mí mắt anh nâng lên, cứ thế không chút phòng bị mà rơi vào đôi mắt sáng rực như dải ngân hà kia.
Anh và cô đứng cách thân xe nhìn nhau, ánh mắt d.a.o động.
Khóe miệng Lạc Phi cong lên, trông ngoan ngoãn vô cùng:
“Thật không may, em vừa mới tới kỳ kinh nguyệt.”
Cô dùng ánh mắt ra hiệu về phía ghế phụ:
“Sau đó thì... làm bẩn xe của anh rồi.”
“Anh thấy xử lý thế nào thì tốt?”
Nghe xong, Chu Lẫm khẽ chớp mắt một cái.
Cô đợi anh nói gì đó, nhưng anh không nói nửa lời, ngược lại đi mở nắp trước của chiếc xe thể thao, lấy ra một cái túi từ hộc để đồ.
Chu Lẫm lấy quần áo trong túi ra, đi đến trước mặt cô, đưa qua:
“Mặc vào.”
Hành động quan tâm ngoài dự kiến này khiến Lạc Phi nhất thời không phản ứng kịp, dù sao cô vừa nãy còn tưởng anh sẽ mượn việc này để đưa ra yêu cầu quá đáng nào đó tiếp tục bao vây cô, căn bản không ngờ anh sẽ làm như vậy.
Cô nhìn chằm chằm bộ đồ đen trong tay anh mà đờ người ra.
Chu Lẫm thấy cô không nhúc nhích, liền rũ chiếc áo dài ra khoác trực tiếp lên người cô.
Sau đó khẽ kéo cổ tay cô nhét vào ống tay áo:
“Tôi thấy cô trả phí rửa xe cho tôi thì tốt hơn.”
Đây coi như là lần tiếp xúc cơ thể đầu tiên của hai người, mặc dù cách lớp găng tay của anh, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cao hơn cô vài độ của anh.
Có điều cô cũng không có tâm trí đâu mà cảm nhận cái đó, bởi vì chất liệu của bộ đồ này thực sự rất tốt, chạm vào cánh tay là cảm thấy mượt mà ngay lập tức.
Nhìn kiểu dáng chắc là một bộ áo choàng mặc ở nhà, chất liệu có vẻ giống với chiếc sơ mi trên người anh, áp vào da mát lạnh, còn có mùi trà trắng giống hệt mùi trên người anh.
Lạc Phi vừa thầm cảm thán tam thiếu gia thật khéo mua sắm, vừa máy móc theo động tác của anh mà mặc áo vào.
Khi tai nghe thấy lời anh nói, phản ứng đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, may mà dùng tiền có thể giải quyết được.
Nhưng phản ứng thứ hai ngay lập tức lại cảm thấy có chút không thoải mái.
Cô rõ ràng là bị anh thiết kế để chăm sóc anh cả đêm, kết quả bây giờ còn phải bỏ tiền túi ra?
Nếu không phải anh cứ bắt cô lái xe thì chuyện này sao có thể xảy ra.
Nhưng Lạc Phi cũng chỉ nghĩ thầm trong bụng thôi, làm gì có thời gian mà đôi co với anh mấy chuyện này.
Cô nở một nụ cười giả tạo, gật đầu coi như đồng ý.
“Chuyển khoản WeChat cho tôi.”
Chu Lẫm nói.
Lạc Phi nghe vậy khẽ cau mày, nhìn anh có chút đề phòng:
“WeChat?”
Có gì đó không đúng, anh vẫn còn trong danh sách đen của cô mà.
“Ừm đừng quên nhé, tôi phải nhận được trước mười hai giờ.”
Nói xong, anh liền làm một lèo các động tác đóng cửa xe, khóa xe rồi quay người bỏ đi.
Cả chuỗi động tác chưa đầy năm giây, chưa đợi cô kịp nói gì thì anh đã chỉ còn lại một cái bóng lưng màu bánh Oreo vị dâu tây.
Sơ suất quá, anh ta quả nhiên là bụng dạ đầy mưu mô.
Nhấc cánh tay bực bội vò một nắm tóc trên đỉnh đầu, Lạc Phi lúc này mới nhận ra chạy ngoài đường lâu như vậy, b-úi tóc củ tỏi buộc hồi sáng đã lỏng đi không ít.
Gỡ dây thun xuống, cô vừa đi về phía trước vừa chuẩn bị tiện tay buộc lại.
Đúng lúc này ——
Điện thoại trong túi reo lên.
Dù sao cũng sắp đi ngủ rồi, cô dứt khoát không buộc nữa.
Lạc Phi tiện tay ném sợi dây thun vào túi áo choàng, lấy điện thoại ra “Alo" một tiếng.
Giọng điệu Trương Tinh Dã không tốt:
“Đã hơn mười giờ rồi sao cậu vẫn chưa về?
Cậu định ở ngoài qua đêm với anh ta à?”
Lạc Phi đi về phía sảnh chính:
“Qua đêm cái gì chứ?
Về rồi, vừa tới cửa còn chưa kịp nói với cậu.”
Trương Tinh Dã cười khẩy một tiếng:
“Cậu thích anh ta đúng không?”
“Cái gì?”
Lạc Phi cao giọng một chút, mặt đầy kinh ngạc, “Cậu bị thần kinh à, đùa cái kiểu gì thế?”
Giọng Trương Tinh Dã kéo dài:
“Ồ... không thừa nhận à?”
“...”
Lạc Phi khựng lại một chút, nhấc cánh tay nhìn bộ quần áo trên người, bỗng nhiên có chút phiền muộn, “Cổ họng không thoải mái thì mua chân gà về mà gãi, nói ít thôi nghe chưa?
Cúp đây.”
“Đợi một chút.”
Trương Tinh Dã nói xong câu này thì không còn tiếng động nữa.
Lạc Phi thấy anh nửa ngày không lên tiếng:
“Làm gì thế?”
Vài giây sau, Trương Tinh Dã khẽ gọi tên cô một tiếng:
“Lạc Phi.”
Lạc Phi nghe đối phương gọi mình một cách “lịch sự" như vậy liền lập tức dừng bước, sau đó nhếch môi nói:
“Được rồi ch.ó hoang, cậu có biết cậu sắp gầy thành ch.ó sậy rồi không?
Ăn nhiều chút đi.”
Trương Tinh Dã cười khẽ ở đầu dây bên kia.
Lạc Phi chậc một tiếng:
“Cười cái gì mà cười?
Không biết lúc cậu cười trông xấu lắm à, cúp đây.”
Trước khi ngắt máy, người bên kia dặn dò câu cuối cùng:
“Nhớ khóa cửa trước khi ngủ.”...
Vào đến sảnh, Lạc Phi nói một tiếng với Dương Ức Lôi trên WeChat, sau đó trực tiếp đi lên lầu hai.
Sau khi về phòng, cô lại nhớ đến chuyện hôm trước vì công tắc mà đi nhầm phòng, bực mình kéo sợi dây bên cạnh cửa.
Căn phòng bỗng chốc sáng trưng.
Gần như giây tiếp theo, cô nhìn thấy chính giữa căn phòng bày một đống hộp.
Lạc Phi chớp chớp mắt thật nhanh.
Đây chẳng phải là những thứ Chu Lẫm tặng cô lúc trước sao?
Cô đã nhờ Trịnh Vân Nhị trả lại rồi mà, sao giờ lại chạy đến đây rồi.
Dùng ngón chân cũng biết là ai làm.
Cô chẳng thèm quan tâm đến kỳ kinh nguyệt của mình, bê đống đồ này định đi vứt trước cửa phòng anh.
Nhưng bỗng nhiên đổi ý, với tinh thần cố chấp của anh ta chắc chắn sẽ tìm mọi cách vận chuyển ngược lại cho cô.
Lạc Phi thở dài một tiếng thườn thượt, lấy điện thoại ra kéo anh ra khỏi danh sách đen, chuyển vài trăm tệ phí rửa xe, lại soạn một câu:
[Đồ tôi để cạnh tủ quần áo, đợi tôi đi rồi anh lấy về đi.]
Soạn xong, cô lại cảm thấy câu này có gửi hay không cũng vậy, anh ta chịu lấy về mới lạ, nên lại xóa đi.
Cô do dự một chút, cuối cùng vẫn không kéo anh vào lại danh sách đen.
Dù sao thời gian này phải sống chung dưới một mái nhà, không biết còn chuyện gì xảy ra không, cô quyết định cứ để đó sau này tùy tình hình mà trả lời.
Thoát khỏi khung đối thoại với anh, cô lại thấy hai câu Trịnh Vân Nhị gửi hơn một tiếng trước:
[Phi Phi, Tần Giai Niên nói tối nay Chu Lẫm hỏi anh ấy có biết cậu thích ăn gì không đó, nên anh ấy đã đem chuyện tớ nói với anh ấy là hai đứa mình thích ăn ở Phẩm Hương Trai kể cho Chu Lẫm nghe rồi.]
[Anh ta lại tìm cậu nữa hả?]
Chẳng trách lại mua cơm tôm hùm chuẩn xác như vậy, hóa ra lúc loay hoay với điện thoại anh ta còn làm chuyện này.
Cô đang kỳ kinh nguyệt, không thể ở đây chậm trễ quá lâu.
Lạc Phi trả lời sơ vài câu kết thúc cuộc trò chuyện, sau đó nghe theo lời dặn của Trương Tinh Dã, khóa cửa đi tắm.
Cô cởi bộ đồ của Chu Lẫm ra, tìm một cái túi đựng lại.
Tự mình cầm quần áo của anh thì phòng giặt của nhà này chắc chắn không thể dùng, chất liệu này xác suất cao là không thể giặt nước, nên cô dự định đợi khi ra ngoài sẽ tìm tiệm giặt là giặt khô xong rồi mới trả lại cho anh....
Đang tắm dở cô nghe thấy bên ngoài có người gõ cửa hai cái, hình như còn có tiếng phụ nữ nói câu gì đó.
Đợi đến khi cô mở cửa nhà vệ sinh ra nghe lại thì đã không còn động tĩnh gì nữa.
