Ngày Hút Oxy - Chương 8
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:02
“Lạc Phi quay đầu liếc nhìn người ở ghế phụ, có lẽ do tác dụng của thu-ốc nên lúc này mặt anh đã hết đỏ, nhìn bằng mắt thường không còn thấy dấu vết dị ứng rõ rệt nào nữa.”
Cô rút chìa khóa ra đưa cho anh:
“Đi thôi."
Sau đó, mở cửa bước ra ngoài.
Chu Lẫm thấy cô rời đi, cũng theo sát phía sau xuống xe.
Ngày mùa hè trời tối muộn, khoảng bảy giờ rưỡi trời vẫn chưa hoàn toàn tối hẳn.
Đèn đường hai bên bệnh viện đã sáng, bầu trời đón nhận sắc xám ngắn ngủi nhất trong cả ngày.
Trận mưa đêm qua không mang lại chút mát mẻ nào cho ngày hôm nay, lúc này không khí chỉ có chút gió nhẹ có thể bỏ qua, cảm giác nhiệt độ cơ thể dường như không hề giảm xuống so với ban ngày ngoại trừ việc không còn nắng gắt.
Giống hệt không khí ngột ngạt giữa hai người.
Suốt dọc đường bọn họ không nói câu nào, cô chuyên tâm lái xe, ngoài ra chỉ thấy anh nghịch điện thoại vài lần, thời gian còn lại đều bất động hoàn toàn.
Lạc Phi cùng người bên cạnh đi vào sảnh bệnh viện:
“Ở đây chắc có bác sĩ quen của anh phải không?
Ở tầng mấy?
Tôi đưa anh lên tiêm xong tôi về."
Chu Lẫm trả lời không đúng vào câu hỏi:
“Tôi chưa ăn cơm."
“?"
“Em vì đưa tôi qua đây nên cơm cũng mới ăn được một nửa," Chu Lẫm nói, “Lúc nãy tôi bảo trợ lý chuẩn bị hai phần rồi, sắp mang tới rồi."
“..."
Đến lúc này rồi mà anh vậy mà vẫn còn tâm trí mời cô ăn cơm, anh có biết mình đến để tiêm không hả.
Lạc Phi cũng trả lời không đúng vào câu hỏi, tiếp tục nói điều mình muốn nói:
“Tầng mấy?"
“Em thích ăn cay phải không?
Còn gì nữa không?"
Cô có chút tức giận:
“Tôi thấy bây giờ trạng thái của anh khá tốt đấy, hay là anh tự mình lên tiêm đi."
Nói đoạn, cô chuẩn bị quay người đi.
“Đợi đã."
Chu Lẫm nắm lấy cánh tay cô một cái.
Giây tiếp theo liền buông ra:
“Tôi là vì muốn nói chuyện với em để chuyển dời sự chú ý thôi, hiện tại vẫn còn rất khó chịu."
Lời này khiến cô không tự chủ được mà quan sát khuôn mặt anh.
Bởi vì không hiểu nhiều về dị ứng nên thực sự không dễ dựa vào sắc mặt mà phán đoán cái gì, cộng thêm việc anh bình thường cũng luôn không lộ vui buồn ra mặt, nên lại càng khó phán đoán hơn.
Nhưng nhìn bộ dạng của anh lúc này...
Có lẽ là do lúc nãy ho quá nhiều nên lúc này đuôi mắt có chút đỏ, cộng thêm nốt ruồi son dưới lông mày của anh liền khiến anh càng thêm vẻ đáng thương, ánh mắt như được nước rửa qua mang theo cảm giác vụn vỡ vốn có cũng khiến lời nói lúc nãy của anh thêm nhiều phần tin cậy.
Tuy không loại trừ khả năng giả vờ giả vịt, nhưng có lẽ là thực sự khó chịu?
Lạc Phi cảm thấy chuyện thân thể này vẫn không được cẩu thả, ngay cả khi anh là người xa lạ cô cũng sẽ giúp đỡ một chút, huống chi hai người cũng đã quen biết nhau bấy lâu nay.
Dù sao cũng đã đến đây rồi không thiếu một lát nữa:
“Biết rồi, tôi đưa anh lên, tiêm xong tôi mới về."
Không hỏi cô chuyện ăn cơm hay khẩu vị nữa, Chu Lẫm chớp mắt, nói một câu:
“Tầng bốn."
Sau đó.
Hai người im lặng như lúc ở trên xe đi tới tầng bốn.
Ra khỏi thang máy lại đưa anh đến phòng khám, còn chưa kịp nói muốn đi, đối diện đã có một người mặc áo blouse trắng khoảng bốn mươi tuổi đi tới, toét miệng cười nói:
“Tĩnh Tư!
Mau lại đây mau lại đây!
Để tôi kiểm tra rồi kê đơn tiêm thu-ốc cho cậu!
Đừng có làm lỡ giờ tan làm của tôi đấy nhé!"
Cô đoán người này chắc là bác sĩ quen mà anh đã liên hệ trước lúc nghịch điện thoại trên xe.
Lạc Phi thuận thế nói với anh:
“Vậy bác sĩ giúp anh ấy điều trị nhé, tôi đi đây."
“Ấy ấy ấy!"
Bành Thước nói, “Người nhà không được đi đâu đấy, tôi sắp phải về nhà rồi, không rảnh mà quản cậu ta đâu.
Cô làm ơn thì làm cho trót, cũng chỉ có một tiếng thôi mà, cô ở bên cạnh cậu ta tiêm xong cũng coi như là công đức viên mãn rồi."
Lời bác sĩ này rõ ràng là nhắm vào cô.
Lạc Phi lúc này mới nhận ra bản thân hình như đã từng bước rơi vào một cái bẫy nào đó, bắt đầu từ miếng cá anh ăn kia, rồi đến sự xuất hiện của vị bác sĩ này.
Anh bị dị ứng khó chịu có lẽ là thật, nhưng những thiết kế này tuyệt đối, tuyệt đối cũng là thật!
Cô liếc nhìn người bên cạnh một cái:
“Anh ——"
Lời còn chưa thốt ra.
“Chu Lẫm."
Gần đó không biết ai gọi một câu như vậy.
Lạc Phi ngó đầu ra, nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi không biết đứng bên cạnh anh từ lúc nào.
Người này cô đã gặp qua, là trợ lý của Chu Lẫm, trước kia quà Chu Lẫm tặng cô rất nhiều lần đều là anh ta mang đến dưới lầu ký túc xá.
Tất Thừa đưa hai chiếc túi trong tay cho người đàn ông bên cạnh, hơi thở có chút dồn dập:
“Thứ cậu muốn đây."
“Phẩm Hương Trai?"
Bành Thước lập tức nhận ra xuất xứ của chiếc túi, “Cơm tôm hùm cực cay của tiệm này chẳng phải là tuyệt nhất sao?
Cậu bắt đầu ăn cay từ bao giờ thế?"
Ông ta xoay chuyển con mắt xoa cằm, đầy ẩn ý nói:
“Một người đàn ông bỗng nhiên đổi khẩu vị thì hoặc là đang yêu, hoặc là biến thái rồi."
Lạc Phi không để ý ông ta nói cái gì, chỉ nghe thấy nửa câu đầu của ông ta ——
Phẩm, Hương, Trai.
Cơm tôm hùm của tiệm này cực kỳ cực kỳ ngon.
Bởi vì hai người còn lại trong ký túc xá không ăn được cay mấy, nên cô chỉ đi trải nghiệm một mình với Trịnh Vân Nhị, nhưng món mỹ vị này mỗi ngày đều có hạn, không dễ tranh được, cô cũng chỉ có duyên được ăn đúng một lần duy nhất mà thôi.
Thứ đựng trong túi này sẽ là cái đó sao?
Tham ăn đúng là hỏng việc mà.
Cô buổi trưa vì ăn cơm cùng bàn với anh nên đã không ăn no mấy, bữa lẩu lúc nãy cũng mới ăn được một nửa, bây giờ cô rất đói, đầu óc hoàn toàn không màng tới chuyện khác nữa mà chỉ lởn vởn đúng một dòng chữ:
“Muốn ăn muốn ăn muốn ăn...”
Chu Lẫm không để ý tới Bành Thước, anh nhấc nhấc chiếc túi trong tay nói với người phụ nữ bên cạnh:
“Tôi bảo trợ lý mua cơm tôm hùm của tiệm này, nguội rồi sẽ không ngon đâu."
Anh nói chuyện không thích nói thẳng mục đích của mình, mà thích dẫn dụ người khác để đạt được mục đích.
Rõ ràng là anh không muốn để cô đi, còn nói nguội với chẳng không nguội.
Đôi mắt đẹp hơi nheo lại, Lạc Phi quay đầu nói với Bành Thước:
“Bác sĩ làm phiền ông mau đi tiêm cho anh ấy đi, có vậy tôi mới được ăn cơm sớm."
Ngữ khí cô nặng thêm một độ, giống như đang nhắc nhở điều gì đó:
“Dù sao để đưa anh ấy qua đây tôi cũng chưa ăn xong cơm, bây giờ đói lắm rồi."
Dù sao cũng bị thiết kế đến đây rồi, anh biết dùng chiêu thì cô sẽ tương kế tựu kế thôi.
Chu Lẫm rủ mắt nhìn ch.óp mũi khá xinh xắn của cô, dường như đây là lần đầu tiên anh nghe thấy cô nói những câu sống động, không mang theo sự xa cách và lạnh lùng.
Cô chắc hẳn là đang trách anh.
Anh nghĩ.
Sau khi kiểm tra, hai người đến phòng bệnh truyền dịch.
Nước thu-ốc treo ở phía trên, y tá đang tìm mạch m-áu ở mu bàn tay anh để cắm kim.
Lạc Phi đứng cách đó không xa nhìn anh.
Ánh mắt anh chưa từng dời đi, cứ thế nhìn chằm chằm vào mũi kim, cũng không biết là do quá không coi chuyện này là chuyện gì hay là ép bản thân tìm cảm giác ngược đãi.
Có lẽ dị ứng thực sự rất khó chịu, cô cảm thấy sắc mặt anh lúc này có chút không tốt.
“Chỉ có một chai này thôi, tiêm xong thì nhấn chuông gọi tôi qua rút kim là được."
Y tá trước khi rời đi dặn dò.
Lạc Phi đáp lời.
Sau đó cô mở phần cơm của anh ra đặt lên chiếc bàn bên tay phải anh, mình thì ôm phần cơm của mình ngồi vào phía bên kia của anh.
Cô múc một thìa tôm hùm bỏ vào miệng, ngữ khí tùy ý nhưng lại mang theo sự chất vấn khó hiểu:
“Anh thực sự không biết thứ Trương Tinh Dã gắp cho tôi là cá sao?"
Chu Lẫm vừa cầm bộ đồ ăn lên, nghe vậy liền khựng lại một chút:
“Ừm tôi tưởng đó là mộc nhĩ trắng."
“..."
Mộc nhĩ trắng quăng vào nồi lẩu cay nhúng xong là chuyển sang màu đỏ rồi, với cá có thể cùng một màu sao, vị thiếu gia này chưa từng ăn lẩu bao giờ à.
Lạc Phi liếc nhìn anh một cái, nhịn xuống không phản bác anh.
Vài giây sau.
Cô thấy trong hộp cơm của mình bỗng nhiên có thêm một miếng bít tết.
Động tác nhai dừng lại, khoảnh khắc ngước mắt lên người đàn ông bên cạnh cô vừa thu tay phải lại.
Để tiêm thu-ốc anh đã tháo găng tay đen ra, làn da dưới ánh đèn là một màu trắng bệch không có chút huyết sắc, u u uẩn uẩn dường như còn tỏa ra ánh xanh.
Chu Lẫm nhìn đôi mắt không hiểu của cô, nói:
“Người bạn kia của em có thể gắp cá cho em, vậy người bạn này của em không thể gắp thịt cho em sao?"
Tác giả có lời muốn nói:
“Chu Lẫm:
Tình địch.”
Trương Tinh Dã:
“Đồ đê tiện!”
Thân phận mới dùng cũng nhanh thật, khả năng thích ứng linh hoạt của anh quả thực mạnh đến đáng sợ.
Lạc Phi nuốt thứ trong miệng xuống, hơi bất mãn bĩu môi một cái:
“Thứ anh ta gắp hình như đều bị anh ăn hết rồi mà phải không?"
Không chỉ ăn, ăn xong còn bị dị ứng, dị ứng xong còn thật giả lẫn lộn giày vò cô đến tận đây.
Anh cũng có mặt mũi mà nhắc tới chuyện đó.
“..."
Chu Lẫm nhận ra một tia oán trách trong giọng điệu của cô, nhanh ch.óng rủ mắt:
“Thực sự là vậy."
Lời vừa dứt, anh liền gắp lại miếng bít tết đó từ trong bát cô nhét vào miệng mình.
Lúc đầu cô không hiểu anh đang làm gì, suy nghĩ một lát mới đại khái hiểu ra.
Anh dường như đang dùng ngôn ngữ hành động để nói với cô:
“Thứ Trương Tinh Dã gắp cho cô anh phải ăn, cho nên thứ anh gắp cho cô anh cũng phải ăn.”
Lạc Phi nhìn anh một cách cạn lời.
Đùa à?
Chu Lẫm mím môi nhai miếng bít tết trong miệng, sau đó liền bắt đầu gắp đồ từ hộp cơm của mình sang hộp cơm của cô.
Phần ăn của hai người là hai phần hoàn toàn khác nhau.
Món chính của cô là thịt tôm hùm, món phụ là vài phần dưa góp ngũ sắc.
Mà ngược lại phía bên anh trông nhạt nhẽo hơn nhiều, cũng không biết có phải vì anh còn có nguồn dị ứng khác hay không, nhìn lướt qua vậy mà không thấy lấy một chút màu đỏ nào.
Lông mày Lạc Phi khẽ động, vài giây sau cô thấy trong bát mình có thêm hai miếng bít tết giống hệt lúc nãy, và hai cuộn trứng cuộn vừa rồi chưa thấy qua:
“...
Anh làm gì thế?"
“Cảm ơn em đã đi cùng tôi đến bệnh viện."
Chu Lẫm ngữ điệu hơi khựng lại, nhàn nhạt nói:
“Tôi không phải cố ý làm gián đoạn bữa ăn của em đâu."
Thực sự không phải cố ý, mà là đặc ý.
Lạc Phi liếc nhìn anh một cái, để đề phòng càng để ý anh thì anh càng lấn tới, nên cô liền tùy tiện ừ một tiếng coi như lời đáp lại anh.
“Lát nữa về biệt thự còn phải làm phiền em giúp tôi lái xe đấy."
Chu Lẫm nói.
Xem ra không để ý tới anh thì anh cũng có thể rất lấn tới, Lạc Phi đôi lông mày đẹp nhíu lại, đôi mắt mở to thêm một phần:
“Tự anh không thể lái sao?"
Người đàn ông đối diện hất cằm ra hiệu về phía màn đêm đã đen kịt ngoài cửa sổ:
“Quáng gà."
Lạc Phi không bị lời nói của anh dắt mũi, nhìn chằm chằm anh nhẹ nhàng nhắc nhở:
“Hôm qua anh là vì đột ngột mưa mới về, điều đó đại diện cho việc trời tối anh có thể lái xe được."
