Ngày Mai Thôi Đừng Đến Nữa - Chương 5

Cập nhật lúc: 21/07/2026 20:01

Cố Đình Dịch gượng cười với tôi, anh hỏi: "Có phải anh về muộn nên em giận rồi không? Sau này sẽ không thế nữa đâu, anh thề đấy."

Tôi ngó lơ anh, kinh ngạc nhìn những người còn lại: "Các người... sao lại thế này?"

"Không đúng, không phải như thế này." Cả người tôi run rẩy, đồng t.ử co thắt lại, dường như sợ hãi đến cực điểm.

Họ cất lời: "Cháu à, cháu cứ thả lỏng trước đã được không?"

Tôi đột ngột ngắt lời: "Đủ rồi!"

"Các người... chẳng lẽ không nên bảo tôi là kẻ không biết tốt xấu sao? Bảo tôi đừng bám riết lấy con trai các người nữa chứ?"

"Tôi là Alpha, lại còn là một Alpha bị khiếm khuyết!" Tôi lại chỉ tay về phía nhóm bạn của Cố Đình Dịch, họ đã thu lại dáng vẻ công t.ử ăn chơi, trở nên nghiêm túc và xót xa, "Các người!" Tôi nghiến răng, "Nên mắng tôi là con ch.ó lang thang hám lợi! Là thứ tiện nhân nhiều năm không gặp, vừa đến đã đòi tiền mới đúng chứ!"

Hai giọt nước mắt to bằng hạt đậu rơi xuống sàn nhà, vỡ tan, "Sau đó các người phải đuổi tôi ra khỏi đây, thế mới đúng chứ?"

"Tại sao giờ lại thành ra thế này?"

Tôi chậm rãi quay đầu nhìn Cố Đình Dịch, điên cuồng túm lấy cổ áo anh: "Là anh! Là anh đúng không? Là anh bảo họ làm như vậy, anh vừa về là mọi thứ đã khác rồi!"

Cố Đình Dịch bàng hoàng nhìn biểu cảm điên dại, đôi mắt đỏ ngầu và khuôn hàm bạnh c.h.ặ.t của tôi.

Mấy người bạn thấy tình hình không ổn liền bước lên khuyên ngăn: "Tư Nhiên, cậu bình tĩnh lại đã, là chúng tôi có lỗi với cậu, nhưng Đình Dịch đang mang thương tích, không thể túm như thế được."

Tôi thở dốc, quyết không chịu buông tay.

Mẹ Cố rấn nước mắt muốn ôm lấy tôi nhưng bị tôi gạt ra né tránh, bà bật khóc lớn, "Đình Dịch là vì có nhiệm vụ nên mới phải rời đi!"

"Cháu à, chúng ta không thể để cháu vướng vào vũng nước đục này cháu biết không? Nó còn đang mang thương tích, cháu thả tay ra trước đi, bác xin cháu đấy!"

Nhưng tôi như không nghe thấy gì, gào thét cuồng loạn: "Tại sao, tại sao anh vừa về là mọi thứ lại khác rồi?"

"Các người nên đuổi cả tôi và đứa trẻ ra ngoài mới đúng chứ!"

Cố Đình Dịch bắt được hai chữ từ lời thì thào của tôi, nén đau đớn hỏi: "Đứa trẻ nào?"

Tôi đột ngột buông tay, ôm lấy đầu mình, "Đứa trẻ... con của tôi!"

Thấy tôi không thể trả lời, Cố Đình Dịch lại túm lấy người bạn thân, hỏi: "Em ấy vừa nói đứa trẻ nào? Trả lời tôi!"

Mấy người nhìn nhau, lúc này mới run rẩy nói cho anh biết: "Tư Nhiên đã sinh một đứa trẻ, là con của cậu."

Cố Đình Dịch lùi lại hai bước đầy bàng hoàng rồi lại lao đến đỡ lấy tôi. Tiếng khóc vang lên rồi lại ngừng, ngừng rồi lại vang trong phòng khách, còn tôi thì bật cười thành tiếng, "Hahaha, các người nên gọi con tôi là đồ con hoang chứ! Các người nên bảo tôi vì tiền mà không từ thủ đoạn chứ!"

"Cố Đình Dịch! Đó là con của tôi." Tôi còng lưng xuống, vừa khóc vừa cười: "Đứa trẻ tôi m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh ra là của tôi! Anh trả con lại cho tôi, anh đã hại c.h.ế.t con rồi!"

"... Ai trả con lại cho tôi, tôi có thể quỳ xin, tôi làm gì cũng được!"

Cố Đình Dịch còn chưa kịp hoàn hình để tiếp nhận sự thật rằng mình đã có một đứa con, thì tin này tựa như một cú đập mạnh thẳng vào đỉnh đầu anh, "... Có ý gì, Tư Nhiên, thế nghĩa là sao?" Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi như một đứa trẻ mất phương hướng.

Tôi ra sức tát anh, đá anh, hoàn toàn mất đi trí khôn, chỉ biết gào lên một câu: "Anh trả con lại cho tôi!"

Cố Đình Dịch đứng trăn trối tại chỗ, muộn màng nhận ra bản thân dường như đã đ.á.n.h mất một thứ vô cùng quan trọng.

7.

Nhà họ Cố nháo nhào một đêm bất an, bác sĩ gia đình vội vã đến tiêm cho tôi một liều t.h.u.ố.c an thần, tôi mới mơ mơ hồ hồ thiếp đi.

Sau một lượt kiểm tra toàn thân, khắp người tôi đâu đâu cũng là bệnh tật. Vết mốc mổ đẻ khó vẫn nằm ngang trên bụng, thân hình gầy giuộc chẳng khác nào cọc tre già. Đôi bàn tay từng được phong thần trên diễn đàn trường Đại học, từng được khen ngợi là ánh sáng của ngành Vật lý, giờ đây đã phủ đầy vết chai sần và vệt nứt nẻ.

Thời gian qua, họ không thể quan tâm nhiều đến tôi vì sợ mang lại rắc rối, dù sao những người này đều từ cùng một đội ngũ rút về, có khả năng tự vệ. Ba mẹ họ Cố là người thân ruột thịt của Cố Đình Dịch, dĩ nhiên nằm trong diện bảo vệ.

Chỉ có tôi là ngoại lệ.

Năm đó Cố Đình Dịch nhận lệnh rút đi quá vội vã, thậm chí còn chưa kịp giải thích với tôi một câu về chuyện đính hôn, chỉ kịp gọi cuộc điện thoại cuối cùng dặn ba mẹ bảo những người khác tránh xa tôi ra.

Khi đó anh nghĩ, cứ để tôi hận anh đi, hận rồi sau này ít nhất vẫn còn nhớ đến anh. Chẳng ai ngờ tôi lại im hơi lặng tiếng rời Bình Kinh đến Giang Thành, lại còn sinh một đứa con.

Một Alpha muốn nuôi lớn một đứa trẻ khó khăn đến nhường nào, thật không cách nào tưởng tượng nổi. Họ không dám tra, cũng không thể tra xem tôi sống ra sao, chỉ đành chờ Cố Đình Dịch sớm hoàn thành nhiệm vụ nằm vùng trở về.

Chờ mòn chờ mỏi, cuối cùng lại chờ được cảnh tôi bế con lên Bình Kinh cầu cứu. Đứa trẻ đó giống Cố Đình Dịch đến thế, không một ai là không nhận ra.

Những hành động giả vờ bất cần năm xưa hóa ra là để che giấu sự run rẩy. Đến khi cuộc sống mấy năm qua của tôi biến thành vài trang giấy nằm gọn trên bàn trước mặt mọi người, họ mới bàng hoàng nhận ra, bản thân thực chất đều là những kẻ đồ tể lạnh lùng, những kẻ thi hành án t.ử vô tình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Mai Thôi Đừng Đến Nữa - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD