Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 152
Cập nhật lúc: 20/03/2026 03:27
“Âu Dương Tĩnh không gả cho cháu thì cháu không kính trọng tôi sao?”
Giang Minh Nguyệt hỏi.
Có Quý Trạch Thành chỗ dựa, lại cách một lớp cửa sắt, Giang Minh Nguyệt đứng sau lưng Quý Trạch Thành nói lời này.
Quý Xuyên rất không vui, thím út tương lai này không biết nói giúp anh ta lấy một câu sao?
Cô ta không sợ mình gả vào nhà họ Quý rồi anh ta sẽ gây khó dễ cho cô ta sao?
Thậm chí anh ta còn có thể khiến cô ta không thể gả vào nhà họ Quý được.
“Có phải cháu đang nghĩ đến việc khiến tôi không thể gả cho chú út của cháu không?”
Giang Minh Nguyệt lại hỏi.
“Cháu không coi Minh Nguyệt là thím thì chú cũng không coi cháu là cháu nữa.”
Quý Trạch Thành nói, “Tốt nhất là cháu nên cút về ngay bây giờ đi.”
“Chú út...”
Quý Xuyên trợn tròn mắt nhìn Quý Trạch Thành, sao chú út anh ta lại nói ra lời như vậy.
“Hay là muốn để chú nói với cha cháu, để cha cháu qua đây đón cháu về?”
Quý Trạch Thành nói.
“Không, không cần đâu ạ.”
Quý Xuyên vội vàng đứng dậy rời đi, nếu để cha anh ta qua đây thì còn ra thể thống gì nữa.
“Anh ta cứ thế mà đi rồi sao?”
Giang Minh Nguyệt kinh ngạc, Quý Xuyên đi có phải hơi nhanh quá rồi không?
“Không sao đâu.”
Quý Trạch Thành nói, “Sắp đón Tết rồi, luôn có kẻ ngứa da ngứa thịt mà.
Nó ở cái tuổi này cũng không phải là cái tuổi không thể đ-ánh được nữa.
Da dày thịt b-éo, rất thích hợp.
Vào nhà đi em, bên ngoài lạnh.”
Sau khi vào phòng khách, Quý Trạch Thành vào bếp xào rau, anh không gọi điện thoại về nhà, anh định đợi đến tối rồi mới về.
Giang Minh Nguyệt không nhìn ra Quý Trạch Thành có bao nhiêu không vui, Quý Trạch Thành xào rau xong còn bảo Giang Minh Nguyệt ăn nhiều một chút.
“Em đối xử với cháu trai anh như vậy liệu có không ổn lắm không?”
Giang Minh Nguyệt hỏi.
“Không đâu.”
Quý Trạch Thành nói, “Em là trưởng bối của nó, cho dù tuổi của em nhỏ hơn nó thì em cũng vẫn là trưởng bối của nó.”
“Vâng.”
Giang Minh Nguyệt gật đầu, “Em với Âu Dương Tĩnh trước sau gì cũng chỉ mới gặp mặt chưa đầy ba lần.
Chúng em không làm việc cùng một đơn vị, ngày thường em còn phải tăng ca, lấy đâu ra thời gian mà ngày nào cũng đi gặp cô ấy được.
Chuyện giữa cháu trai anh với Âu Dương Tĩnh em không quản đâu đấy.”
“Không phải là lỗi của em, là thằng nhóc Quý Xuyên đó có vấn đề.”
Quý Trạch Thành gắp sườn cho Giang Minh Nguyệt:
“Ăn đi, em mau ăn cơm đi.
Ăn xong em đi nghỉ ngơi, anh về bên cha mẹ một chuyến.”
“Được ạ.”
Giang Minh Nguyệt nói.
Quý Xuyên sau khi trở về nhà thấy không có chuyện gì lớn, mọi thứ đều khá yên tĩnh, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm, xem ra chú út không gọi điện thoại cho cha anh ta, chuyện này cứ thế mà lấp l-iếm cho qua được.
Sau khi rời khỏi chỗ Quý Trạch Thành, Quý Xuyên liền hối hận rồi, sao mình lại chạy đến chỗ Giang Minh Nguyệt nói những lời đó chứ.
Chú út và Giang Minh Nguyệt vừa mới đối tượng chưa được bao lâu, tình cảm của hai người đang tốt, mình qua đó thì chú út chắc chắn sẽ rất không vui.
Ăn xong bữa tối, Quý Xuyên đi ra ngoài tìm bạn bè của mình, để bạn bè nghĩ cách xem rốt cuộc làm thế nào mới có thể khiến Âu Dương Tĩnh hồi tâm chuyển ý.
Quý Trạch Thành trở về nhà, anh đi tìm anh cả mình.
Anh cả Quý thấy Quý Trạch Thành đến tìm mình còn tưởng là Quý Trạch Thành đến tìm người anh cả này để tâm sự.
“Anh cả, có phải em nên quỳ xuống trước mặt anh không?”
Quý Trạch Thành nói thẳng.
“Cái gì?”
Anh cả Quý nhất thời không phản ứng kịp.
Hai anh em đang ở trong thư phòng chứ không phải ở phòng khách.
Quý Trạch Thành lúc trở về nhìn thấy vợ chồng ông cụ Quý đang ở phòng khách, anh cả Quý không có ở đó.
Quý Trạch Thành không gọi anh cả Quý ra phòng khách, dù sao anh cũng vẫn muốn giữ cho người anh cả này chút thể diện.
“Con trai anh, Quý Xuyên, nó chạy đến trước mặt Minh Nguyệt, chỉ trích Minh Nguyệt không cho nó và Âu Dương Tĩnh ở bên nhau.”
Quý Trạch Thành nói, “Minh Nguyệt và Âu Dương Tĩnh chỉ mới gặp nhau chưa đầy ba lần, cùng nhau ăn bữa cơm, nói là bạn bè nhưng cũng không phải là bạn bè có tình cảm tốt đẹp gì.
Quý Xuyên làm như vậy có phải là quá đáng rồi không?”
“Nó thế mà dám chạy đến trước mặt em dâu tương lai sao?”
Anh cả Quý thảng thốt.
“Nó gào thét với Minh Nguyệt, còn cố ý quỳ ở đó bắt Minh Nguyệt giúp nó.”
Quý Trạch Thành nói, “Nói là Âu Dương Tĩnh gả cho nó thì hai vợ chồng nó mới kính trọng Minh Nguyệt.
Anh cả, em không quản mọi người nhìn nhận Minh Nguyệt thế nào, mọi người có thể không thích cô ấy, nhưng cô ấy là vợ tương lai của em, xin mọi người đừng làm phiền cô ấy, đừng để cô ấy phải chịu mệt mỏi.”
Quý Trạch Thành không thể trách mắng Giang Minh Nguyệt, cũng không nói nhiều trước mặt Quý Xuyên.
Quý Trạch Thành biết hạng người như Quý Xuyên căn bản là không nghe hiểu lời người khác nói, tốt nhất vẫn là để anh cả biết mà quản giáo con trai mình.
Cái tính nết đó của Quý Xuyên, cũng may là anh ta mang họ Quý, chứ hễ mà không mang họ Quý, sinh ra ở gia đình bình thường thì ngày tháng của anh ta tuyệt đối không thể dễ chịu như hiện tại.
“Thật xin lỗi, anh không biết nó lại làm ra chuyện vô liêm sỉ như thế.”
Anh cả Quý nói, “Đây là lỗi của nó, anh sẽ bắt nó đi xin lỗi em dâu.”
“Xin lỗi thì không cần đâu ạ.”
Quý Trạch Thành nói, “Nó không thể nào cam tâm tình nguyện xin lỗi được, chỉ sợ còn thù ghét Minh Nguyệt thêm thôi.
Chỉ cần nó đừng xuất hiện trước mặt Minh Nguyệt là được, đừng gây khó dễ cho cô ấy.
Đợi em và Minh Nguyệt kết hôn xong chúng em không ở đây, không cùng sống dưới một mái nhà.”
Quý Xuyên nói ra những lời đó khiến Quý Trạch Thành thấy buồn nôn.
Anh ba của Quý Trạch Thành sau khi kết hôn cũng không sống ở đây mà dọn ra ngoài.
Anh ba Quý ngày thường khá ít khi về nhà, một tháng về một hai lần.
Dù sao con cái của anh ba Quý cũng không còn nhỏ nữa, lấy đâu ra chuyện lúc nào cũng chỉ nghĩ đến cha mẹ, nhất định phải gặp cha mẹ được.
Thế giới của người trưởng thành nên giữ khoảng cách một chút, như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người, không dễ nảy sinh mâu thuẫn.
“Anh sẽ dạy bảo nó.”
Anh cả Quý nói, “Em yên tâm đi, hôn sự của em và Minh Nguyệt chúng anh đều không có ý kiến gì đâu.”
“Mọi người có ý kiến cũng vô ích thôi, đây là hôn sự của em chứ không phải hôn sự của mọi người.”
Quý Trạch Thành nói, “Không phải em không kính trọng người anh cả như anh, mà là mọi người đều phải có cảm giác chừng mực.
Em biết, chị dâu vốn dĩ đã coi thường nhà họ Giang, cũng không thể nào coi trọng Minh Nguyệt được.
Em không cần những người như mọi người coi trọng Minh Nguyệt, chỉ cầu xin mọi người ít gặp Minh Nguyệt, ít nói về Minh Nguyệt thôi, Minh Nguyệt không nợ mọi người cái gì, em cũng không nợ mọi người cái gì.”
Quý Trạch Thành không nói quá nhiều lời, nói bấy nhiêu là đủ rồi.
Người làm em như Quý Trạch Thành đã làm vô cùng thỏa đáng, anh không hề gào thét ầm ĩ, cũng không làm rùm beng lên cho mọi người cùng biết.
Đợi Quý Trạch Thành từ thư phòng của anh cả bước ra, anh không định tiếp tục ở lại nhà họ Quý nữa mà chuẩn bị đi ra ngoài.
“Sắp 9 giờ đến nơi rồi, không ở nhà sao con?”
Bà cụ Quý thấy Quý Trạch Thành định đi ra ngoài liền vội vàng đứng dậy hỏi.
“Cái nhà này còn có vị trí của con sao?”
Quý Trạch Thành quay người rời đi.
