Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 153

Cập nhật lúc: 20/03/2026 03:27

“Bà cụ Quý cảm nhận được nỗi oán hận của con trai út, con trai út rất hiếm khi như vậy.

Một khi con trai út lộ ra thần thái như vậy thì chắc chắn là có ai đó đã đắc tội với anh rồi.”

“Có chuyện gì vậy nhỉ?”

Bà cụ Quý lẩm bẩm.

Anh cả Quý từ trên lầu đi xuống:

“Quý Xuyên đâu rồi mẹ?”

“Nó đi ra ngoài rồi.”

Chị dâu cả Quý đáp.

“Nó đúng là, gây ra họa xong là chỉ biết chạy ra ngoài thôi.”

Anh cả Quý nói.

“Nó gây ra họa gì thế ạ?”

Chị dâu cả Quý không hiểu.

Bà cụ Quý nhìn chằm chằm vào anh cả Quý, đợi anh nói rõ mọi chuyện.

“Nó ấy à, nó chạy đến trước mặt Giang Minh Nguyệt, nói là muốn Giang Minh Nguyệt thành toàn cho nó và Âu Dương Tĩnh.

Nói là Âu Dương Tĩnh gả vào đây thì hai vợ chồng nó sẽ cùng kính trọng Giang Minh Nguyệt.”

Anh cả Quý nói, “Mọi người nghe xem, đây có phải lời một đứa cháu nên nói không?

Hôn sự của Trạch Thành thì liên quan gì đến nó chứ?”

Anh cả Quý tức điên lên rồi, lúc nghe thấy em trai nói những lời đó anh chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống cho xong.

Bản thân không dạy bảo tốt con trai, để con trai làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy.

“Cho dù Giang Minh Nguyệt và Âu Dương Tĩnh có quen biết nhau thì thời gian qua em dâu tương lai cũng chưa từng nói với chúng ta chuyện về Âu Dương Tĩnh.”

Anh cả Quý nói.

“Cô ấy đúng là không hề nói.”

Chị dâu cả Quý lộ vẻ lúng túng, cô cứ ngỡ Quý Xuyên chỉ nói vài câu trước mặt mình thôi, không ngờ Quý Xuyên thế mà lại chạy đến trước mặt Giang Minh Nguyệt nói những lời đó, thảo nào Quý Trạch Thành lại tức giận đến thế.

Quý Trạch Thành thích Giang Minh Nguyệt như vậy, che chở cho Giang Minh Nguyệt như vậy, chị dâu cả Quý đau đầu, con trai mình sao không thể hiểu chuyện một chút được chứ.

“Mọi người vẫn là phải dạy bảo Quý Xuyên cho hẳn hoi.”

Bà cụ Quý thở dài một tiếng:

“Chú út nó kết hôn với ai, đúng là không liên quan gì đến nó thật.”

Giang Minh Nguyệt còn chưa gả vào nhà họ Quý mà Quý Xuyên đã như vậy rồi.

Trước đây toàn là con gái trong nhà không thích chị dâu em dâu thôi, chứ chưa thấy đứa cháu trai nào đi chê bai thím cả.

Bà cụ Quý cũng nhìn không nổi nữa rồi:

“Quý Xuyên quá không hiểu chuyện.”

“Mẹ, Quý Xuyên tuổi còn nhỏ...”

“Tuổi của Minh Nguyệt còn nhỏ hơn nó đấy.”

Bà cụ Quý nói, “Những việc nó làm, nếu truyền ra ngoài thì để người khác nhìn vào thế nào?

Một đứa cháu trai mà lại nói về thím mình như vậy sao?

Mọi người thực sự tưởng Minh Nguyệt nhất định phải gả cho Trạch Thành mới được sao?

Nếu hôn sự của Trạch Thành mà hỏng bét thì có phải mọi người đều rất vui không?

Còn cả con nữa, vợ thằng cả, có phải con không muốn làm chị dâu em dâu với Minh Nguyệt không?”

“Không, không có đâu mẹ, con thực sự không có ý đó.”

Chị dâu cả Quý không ngờ ngọn lửa này lại cháy lan sang cả người mình:

“Thật sự không có, con không hề nghĩ như vậy.

Con cùng lắm là không muốn để con gái nhà họ Giang gả cho Quý Xuyên thôi, chứ thực sự không hề nghĩ đến việc Trạch Thành cũng không được cưới con gái nhà họ Giang.”

“Minh Nguyệt không tính là con gái nhà họ Giang, cô ấy là chính mình.”

Bà cụ Quý nói, “Con cũng vậy, có phải con đã nói những lời khó nghe trước mặt Quý Xuyên không?

Nói xấu Minh Nguyệt rồi à?”

“Không có ạ.”

Chị dâu cả Quý nói, “Con nói xấu cô ấy làm gì?

Thì chỉ nói gia thế cô ấy không được tốt lắm thôi.”

Chị dâu cả Quý không thích con gái nhà họ Giang, cũng không thích Giang Minh Nguyệt, cô không bằng lòng để Quý Xuyên cưới một cô gái như vậy.

Trước đó ông cụ Quý còn muốn ép Quý Xuyên ở bên Giang Minh Tâm, chị dâu cả Quý đã không vui rồi.

Nhưng đó là ý của ông cụ, chị dâu cả Quý không tiện phản bác.

“Con không nên nói thế.”

Bà cụ Quý nói, “Đó là em dâu tương lai của con, đợi họ kết hôn xong cũng đâu có nhất định phải sống cùng các con dưới một mái nhà, không cần con phải bận rộn lo toan cho em dâu đâu.

Nhà chú hai người ta kìa, họ cũng có đi nói những lời này đâu.

Ngược lại là các con, lắm chuyện.”

“...”

Chị dâu cả Quý bị nói cho không ngóc đầu lên nổi, cô là chị dâu cả, khó tránh khỏi việc muốn quản lý nhiều hơn một chút.

Thật là ch-ết tiệt, đều tại thằng Quý Xuyên chạy đến chỗ Giang Minh Nguyệt.

“Giang Minh Nguyệt cũng thật khéo mách lẻo.”

Chị dâu cả Quý buông một câu như vậy.

Bà cụ Quý liếc xéo chị dâu cả Quý một cái:

“Con trai con đúng là giống con thật đấy.”

Chị dâu cả Quý đôi khi đúng là có một số hành động nhỏ, cố ý nói một câu như vậy để khiến người khác cảm thấy Giang Minh Nguyệt không tốt.

“Nếu là con, xảy ra chuyện như vậy thì con không nói với đối tượng của con à?”

Bà cụ Quý nói, “Con cứ nén lời trong lòng, đợi quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, mâu thuẫn không thể điều hòa được nữa thì trực tiếp đường ai nấy đi luôn sao?”

“Con...”

“Hay là con cảm thấy Minh Nguyệt là bậc thím, Minh Nguyệt nên cúi đầu trước con trai con?”

Bà cụ Quý nói, “Minh Nguyệt phải dỗ dành con trai con à?”

“Không phải ạ.”

Chị dâu cả Quý lộ vẻ khó xử:

“Mẹ, con thực sự không có ý này, con chỉ là nghĩ...”

“Con đừng có nghĩ nữa.”

Bà cụ Quý xua tay:

“Con vẫn là nên tìm con trai con mà nói chuyện cho hẳn hoi đi, bảo nó biết chừng mực một chút.

Nó là muốn ở bên Âu Dương Tĩnh, chứ không phải là đi phá hoại chuyện của chú út và thím út nó đâu.”

Bà cụ Quý cũng chẳng hiểu nổi cái mạch não này của Quý Xuyên nữa, chỉ vì Giang Minh Nguyệt và Âu Dương Tĩnh quen biết nhau mà Quý Xuyên lại chạy đến gây khó dễ cho Giang Minh Nguyệt sao?

Thảo nào Âu Dương Tĩnh không đồng ý ở bên Quý Xuyên, Âu Dương Tĩnh đúng là đã nhìn thấu Quý Xuyên rồi.

Đến tối tầm khoảng 10 giờ Quý Xuyên mới về.

Quý Xuyên vừa về đã bị cha mẹ đ-ánh cho một trận tơi bời, anh ta còn ở đó nói mình lớn thế này rồi bảo cha mẹ đừng đ-ánh mình nữa.

“Đừng đ-ánh nữa, đừng đ-ánh nữa mà, muộn thế này rồi sao còn đ-ánh con.”

“Con chỉ là muốn nỗ lực theo đuổi tình yêu của mình thôi, điều đó có gì sai chứ?”

“Con chỉ là nghĩ họ quen biết nhau nên mới muốn thím út giúp con nói vài câu thôi mà.”...

Quý Xuyên không chịu thừa nhận lỗi lầm của mình, anh ta còn cảm thấy là Giang Minh Nguyệt chuyện bé xé ra to, chút chuyện này mà cũng phải để cha mẹ anh ta biết.

Chú út anh ta cũng thật là, có thím út tương lai rồi là không thèm đoái hoài gì đến đứa cháu ruột này nữa.

Sau khi đ-ánh Quý Xuyên xong, chị dâu cả Quý và anh cả Quý trở về phòng, cả hai đều vô cùng bất lực.

“Em trai ông lần này thực sự rất tức giận đấy.”

Chị dâu cả Quý nói, “Chú ấy nói một câu như vậy trước mặt cha mẹ mà uy lực lớn thế.”

“Cũng tại con trai bà tự mình phạm lỗi thôi.”

Anh cả Quý nói, “Chẳng có chút chừng mực nào cả, thế mà dám chạy đến trước mặt em dâu tương lai nói những lời đó.

Một thằng đàn ông to xác như nó mà chạy đến trước mặt một cô gái yếu đuối nói những lời đó, chắc chắn là đã làm người ta hoảng sợ rồi.

Trạch Thành ấy à, nó từ nhỏ đến lớn luôn rất biết chừng mực, cái gì là của nó thì người khác đừng hòng chạm vào.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 153: Chương 153 | MonkeyD