Ngày Xuân Hạnh Phúc Sau Khi Đổi Thân Phận [thập Niên 70] - Chương 154
Cập nhật lúc: 20/03/2026 03:28
“Haizz.”
Chị dâu cả Quý thở dài một tiếng:
“Tôi còn bị cha mẹ nói cho một trận nữa chứ.”
“Đó là lỗi của Quý Xuyên.”
Anh cả Quý nói, “Con không được dạy bảo là lỗi của cha.
Mẹ có nói vài câu thì cũng là lẽ đương nhiên thôi.”
“Ông nói xem, em dâu tương lai cô ấy...”
“Không cần phải nói cô ấy.”
Anh cả Quý nói, “Cô ấy với chúng ta không cùng sống dưới một mái nhà, tiếp xúc không nhiều.
Cô ấy học đại học, làm việc ở đơn vị nghiên cứu, chẳng phải rất tốt sao?
Cô ấy phát triển tốt, biết đâu sau này còn có thể quay lại giúp đỡ chúng ta.”
“Cô ấy có thể giúp được gì chứ?”
Chị dâu cả Quý hỏi.
“Đừng có coi thường những nhân viên nghiên cứu đó.”
Anh cả Quý nói, “Bà ở nhà thì năng đọc sách báo vào.”
“Chê tôi không đủ văn hóa à?”
Chị dâu cả Quý nói.
“Không phải, là để bà xem cho bắt kịp thời đại thôi.”
Anh cả Quý nói, “Không chỉ bà phải xem, mà tôi cũng phải xem.”
Giang Minh Nguyệt không ngờ Quý Trạch Thành muộn thế này rồi còn quay lại, cô cứ ngỡ Quý Trạch Thành ở lại bên nhà họ Quý cơ.
“Anh không ở lại bên đó sao?”
Giang Minh Nguyệt hỏi.
“Không ở.”
Quý Trạch Thành nói, “Con của anh cả lớn rồi, anh ở bên đó đúng là có chút dư thừa.”
“Anh... vì chuyện của Quý Xuyên sao?”
Giang Minh Nguyệt nói.
“Nó nói những lời đó với em không chỉ là coi thường em, mà còn là không coi người chú như anh ra gì cả.”
Quý Trạch Thành nói, “Anh ba đã dọn ra ngoài ở từ sớm, không ở nhà nữa.
Họ cảm thấy anh sắp kết hôn rồi, anh cũng nên dọn ra ngoài, đó là nhà của họ chứ không phải nhà của anh.”
Trước đây Quý Trạch Thành chưa có cảm nhận như vậy, nhưng chuyện lần này đã khiến Quý Trạch Thành cảm nhận được một cách rõ ràng.
“Nó không chỉ nhắm vào em, mà còn nhắm vào anh nữa.”
Quý Trạch Thành nói.
“...”
Giang Minh Nguyệt cũng không biết phải an ủi Quý Trạch Thành thế nào nữa.
“Chuyện này không liên quan gì đến em đâu, đừng có gò bó.
Cho dù không có em thì thái độ của Quý Xuyên cũng vẫn sẽ như vậy thôi.”
Quý Trạch Thành nói.
“Sau này chúng ta sẽ ở cùng nhau.”
Giang Minh Nguyệt nói.
“Bây giờ chúng ta cũng đang ở cùng nhau mà.”
Quý Trạch Thành đưa tay ôm lấy Giang Minh Nguyệt.
Giang Minh Nguyệt đưa tay ôm đáp lại Quý Trạch Thành, cô nghĩ Quý Trạch Thành nói đúng, giữa anh em với nhau, chuyện tài sản các thứ vẫn nên tính toán cho rõ ràng, đám hậu bối đó đúng là sẽ coi đồ đạc của trưởng bối thành đồ của mình một cách hiển nhiên.
Ngày hôm sau, chị dâu cả Quý mang theo một số quà cáp qua xin lỗi Giang Minh Nguyệt, cô không dẫn theo Quý Xuyên.
Anh cả Quý đã nói rồi, không cần dẫn Quý Xuyên qua, đây cũng là ý của Quý Trạch Thành.
Hai vợ chồng họ cũng đều biết tính nết của Quý Xuyên, anh ta không thể nào thực sự cúi đầu được, thay vì để Quý Xuyên qua đó đắc tội với người ta thì thà rằng để anh ta ở nhà.
“Thật xin lỗi, thực sự là rất xin lỗi em.”
Chị dâu cả Quý nói, “Chúng tôi cũng không ngờ Quý Xuyên lại qua chỗ em gây chuyện.
Nó muốn ở bên Âu Dương Tĩnh, chúng tôi cũng không ngăn cản nữa, nhưng bên phía Âu Dương Tĩnh vẫn chưa chịu nới lỏng.”
“Đó là chuyện của mọi người.”
Quý Trạch Thành nói.
Quý Trạch Thành cùng Giang Minh Nguyệt ngồi ở phòng khách đối diện với chị dâu cả Quý, anh không để Giang Minh Nguyệt một mình đối mặt với chị dâu cả Quý.
Chị dâu cả Quý vốn muốn nói chuyện riêng với Giang Minh Nguyệt một lát, nhưng hiềm nỗi Quý Trạch Thành không chịu rời đi nên chị dâu cả Quý cũng không tiện mở lời.
“Phải, phải.”
Chị dâu cả Quý nói, “Quý Xuyên quá không hiểu chuyện, tôi với cha nó đã đ-ánh cho nó một trận tơi bời rồi.
Nó lớn thế này rồi sao còn có thể vô lý gây sự như vậy chứ.
Minh Nguyệt à, xin lỗi em nhé, em xem, em làm thím thì đừng chấp nhặt với nó nữa, nó...”
“Nó đắc tội với người khác thì người khác không cần chấp nhặt với nó.
Người khác làm nó không vui thì có phải nó cũng có thể không chấp nhặt với người khác không?”
Quý Trạch Thành nói, “Chuyện lần này vẫn coi là chuyện nội bộ trong nhà, đợi đến sau này, nhỡ đâu nó ra ngoài mà đắc tội với người ta như vậy thì có phải phải dọn ra khỏi nhà họ Quý, nói nó là người nhà họ Quý thì đều không được chấp nhặt với nó không.”
Giang Minh Nguyệt nhìn nhìn Quý Trạch Thành, Quý Trạch Thành chính là người phát ngôn của cô, cô quả thực rất muốn nói những lời này.
Chỉ là chị dâu cả Quý ngồi ở đó có chút khí thế nên Giang Minh Nguyệt cũng không muốn nói chuyện lắm.
Ngay lúc Giang Minh Nguyệt chuẩn bị mở miệng nói chuyện thì điện thoại trong nhà vang lên.
“Có phải anh cả gọi điện đến không?”
Chị dâu cả Quý không kìm được mà nói.
Giang Minh Nguyệt nghe thấy lời này, cô không đi nghe điện thoại mà thu tay lại.
Quý Trạch Thành đi nghe điện thoại, chị dâu cả Quý còn nói thêm:
“Anh cả các em cũng thấy có lỗi với hai đứa lắm, anh ấy có việc nên không qua được, đây không phải là anh ấy...”
“Minh Nguyệt, điện thoại từ đơn vị của em.”
Quý Trạch Thành nói.
Biểu cảm của chị dâu cả Quý cứng đờ lại, hóa ra không phải là điện thoại của chồng cô gọi đến.
Giang Minh Nguyệt đi nghe điện thoại, cô lắng nghe người ở đầu dây bên kia nói rồi gật đầu:
“Tôi sẽ đến đơn vị ngay.”
Giang Minh Nguyệt nhanh ch.óng cúp điện thoại, cô nhìn về phía chị dâu cả Quý:
“Thật xin lỗi, đơn vị có việc gấp, họ bảo em qua đó một chuyến.”
“Đi đi, đi đi.”
Chị dâu cả Quý dù sao cũng không tiện không cho Giang Minh Nguyệt đi.
“Vậy em đi trước đây.”
Giang Minh Nguyệt vội vàng đứng dậy đi đến đơn vị.
Bản vẽ thì đã vẽ xong rồi, nhưng vẫn còn rất nhiều vấn đề, không phải ai nhìn vào bản vẽ cũng có thể hiểu ngay được.
Bên trong còn có rất nhiều linh kiện, những thứ này cũng đều cần Giang Minh Nguyệt qua xem một chút.
Mấy ngày nay sắp đón Tết rồi nên Giang Minh Nguyệt mới ở nhà nhiều hơn một chút.
Chị dâu cả Quý thấy Giang Minh Nguyệt vội vã đi đến đơn vị như vậy trong lòng thầm nghi hoặc, Giang Minh Nguyệt chẳng phải mới học đại học thôi sao, sao lại có nhiều việc thế?
Chuyện của đơn vị cứ nhất định phải có Giang Minh Nguyệt qua mới được à?
“Minh Nguyệt đúng là bận thật.”
Chị dâu cả Quý cảm thán:
“Ngày thường cô ấy cũng bận rộn như vậy sao?”
“Mấy ngày nay coi như là còn tốt đấy, ngày thường hay tăng ca lắm.”
Quý Trạch Thành nói, “Có khi tối muộn mới về.”
“Ra là vậy...”
Chị dâu cả Quý nói, “Cô ấy phải tăng ca, chú lại còn phải đi làm ca đêm, hai đứa sau này có con thì tính sao đây?”
“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng thôi ạ.”
Quý Trạch Thành nói, “Chúng em chắc chắn sẽ không làm phiền chị dâu giúp trông con đâu.”
“Không, không phải, nếu hai đứa cần chị giúp đỡ thì cứ việc nói.”
Chị dâu cả Quý nói.
“Phân chia rõ ràng một chút thì tốt hơn ạ.”
Quý Trạch Thành nói, “Chị dâu, chị có con trai, có cháu chắt rồi, cứ chăm sóc họ cho tốt là được.”
Quý Trạch Thành không có da mặt dày như vậy, chị dâu cả Quý có tâm tư gì trong lòng Quý Trạch Thành hiểu rõ mồn một.
