Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 245
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:09
Người dân của cả khu E đều chạy đến xem thi đấu.
Mấy người Tùy Thất đi trong đám đông chen chúc chật kín, gần như không thể nhúc nhích.
Tống Diễn và Hắc Nhãi dứt khoát đi đầu, rẽ đám đông ra, hiên ngang mở đường.
Hai người dẫn theo Tùy Thất và Muội Bảo, thành công chen đến cổng vào sân thi đấu.
Sau khi trình cho nhân viên giao diện thông báo đăng ký thành công, báo tên tài khoản ID của đầu bếp chính và phụ bếp, qua kiểm tra an ninh là có thể vào sân.
Muội Bảo, Tống Diễn và Hắc Nhãi thuận lợi đi vào.
Nhưng Tùy Thất lại bị nhân viên không nể nang chặn lại.
…
Tùy Thất: ???
Nhân viên chỉ vào hộp sắt cô đang ôm trong ngực: "Không được mang thứ này vào sân thi đấu, tự nghĩ cách xử lý đi."
Tùy Thất quan sát cách bài trí sân bãi, phát hiện sân thi đấu và khu vực khán giả chỉ cách nhau một hàng rào gỗ cao một mét.
Cô quay đầu, đưa hộp sắt nhỏ cho Thẩm Úc và Tả Thần: "Lát nữa hai người đứng ở hàng đầu khu vực khán giả, sau khi khai mạc, tôi đến tìm hai người lấy."
Thẩm Úc và Tả Thần gật đầu đồng ý.
Tùy Thất thuận lợi đi vào sân thi đấu.
Lúc bọn họ đến, không được xem là sớm, tổng cộng có 30 đội tham gia, đội của bọn họ đứng thứ 27.
Ba đội còn lại cũng nhanh chóng vào sân.
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên công tác, tất cả các thí sinh xếp thành hàng bốn người, ngay ngắn đứng sau vạch đỏ, đợi cuộc thi bắt đầu.
Tùy Thất là đầu bếp chính, đứng ở hàng đầu tiên, Muội Bảo, Tống Diễn và Hắc Nhãi đứng sau lưng cô.
Tùy Thất nhìn quanh, sân thi đấu trống không, không có bất kỳ chỗ nào có thể nấu ăn được.
Đừng nói là bếp lò, ngay cả nguyên liệu và dụng cụ nấu nướng cũng không có.
Cô quay đầu nhìn ra Tống Diễn ở phía sau: "Cái gì cũng không có, lát nữa chúng ta nấu ăn thế nào đây?"
Tống Diễn trả lời: "Phải vượt qua các vòng do ban tổ chức thiết lập, mới có thể giành được những thứ cần thiết để nấu ăn."
"Có mấy vòng? Nội dung các vòng là gì?"
"Ba vòng, nội dung cụ thể phải đợi sau khi cuộc thi bắt đầu mới biết được."
Tùy Thất gật đầu, không hỏi thêm nữa.
7 giờ 30 phút, một giọng nữ du dương không biết từ đâu truyền đến vang lên giữa không trung quảng trường.
「Chào mừng mọi người đến với cuộc thi ẩm thực lần thứ mười ba, các đội tham gia thành công nấu một món ăn trong vòng ba tiếng sẽ giành chiến thắng.」
Tùy Thất ngoáy tai: Ba tiếng nấu một món ăn, đơn giản vậy sao?
「Cuộc thi lần này không có quy tắc, mong các tuyển thủ dốc toàn lực tranh giành nguyên liệu, đồng thời cũng bảo vệ tính mạng của mình.」
「Vòng đầu tiên, vượt tường cao, hiện tại bắt đầu.」
Tiếng loa vừa dứt, Tùy Thất cảm thấy mặt đất dưới chân đột nhiên bắt đầu rung chuyển.
Mặt đất quảng trường cách đó một trăm mét tách ra ở giữa, một bức tường cao gần hai mươi mét chậm rãi trồi lên từ dưới lòng đất.
Trên tường có đủ loại điểm bám và dây thừng.
Trên đỉnh vách tường có treo ba hộp kính trong suốt được giữ bằng dây thừng, mỗi hộp lại chứa một bếp năng lượng bên trong.
Cùng tiếng còi chói tai, một trăm hai mươi thí sinh như ngựa hoang thoát cương, phi thẳng về phía tường cao.
Tống Diễn và Hắc Nhãi che chở cho Tùy Thất và Muội Bảo xông về phía trước.
Tùy Thất và Muội Bảo không dừng bước, nhưng trong đầu lại đầy dấu chấm hỏi.
Tống Diễn kịp thời lên tiếng: "Đừng quan tâm gì cả, hai người chỉ cần trèo lên cao, giành được bếp năng lượng, sau đó đặt vào thùng nguyên liệu số 27 ở phía đối diện là được."
Vừa dứt lời, bốn người đã lao đến bên chân tường cao.
Tùy Thất và Muội Bảo nắm lấy dây thừng, đạp lên các điểm bám, lập tức leo lên trên.
Với những người từng tay không leo lên vách núi thẳng đứng cao bốn mươi mét ở Tinh cầu Sa Nham, bức tường cao hai mươi mét mét được hỗ trợ dây thừng này thực sự không đáng kể.
Muội Bảo người nhỏ sức lớn, nhẹ nhàng leo lên hơn mười mét.
Tùy Thất theo sát phía sau cô nhóc.
Ngay khi Muội Bảo sắp lên đến đỉnh tường, sợi dây thừng trong tay cô nhóc đột ngột đứt ra từ trên đỉnh, điểm bám dưới chân cũng thu vào.
Muội Bảo chợt mất hết tất cả các điểm tựa, cứ thế trượt thẳng xuống.
Tùy Thất vội vàng đưa tay đỡ lấy chân cô nhóc.
Nhưng người đàn ông trung niên bên cạnh Muội Bảo lại đá mạnh vào chân cô nhóc: "Xuống đi này!"
"A!"
Muội Bảo đau đớn kêu lên, chân cũng không kiểm soát được trượt khỏi tay Tùy Thất, cơ thể cô nhóc nghiêng đi, sau đó rơi khỏi bức tường cao.
Bức tường cao hơn mười mét, rơi xuống không c.h.ế.t cũng tàn phế.
Tùy Thất sợ đến mức mặt mày trắng bệch, lập tức định trượt xuống.
Nhưng khi cô cúi đầu, đã thấy Muội Bảo đã kịp thời nắm được một điểm bám nhô ra.
Hắc Nhãi cũng nhanh chóng leo lên hai bước, đưa tay vững vàng đỡ lưng cô nhóc.
Muội Bảo áp sát vào bức tường, thở phào một hơi: "Làm em sợ c.h.ế.t mất, cảm ơn anh Hắc Nhãi."
Tùy Thất yên tâm, thu hồi tầm mắt, ánh mắt như d.a.o găm đ.â.m thẳng vào người đàn ông trung niên kia.
Gã ta đã sắp leo đến đỉnh tường, ngay cả bóng lưng cũng lộ vẻ hưng phấn.
Tùy Thất nắm chặt dây thừng, ra sức leo lên, rất nhanh đuổi kịp gã.
Cô không chút do dự túm lấy mắt cá chân đối phương, kéo mạnh xuống.
Gã đàn ông trung niên mất thăng bằng, trượt xuống mười mấy xăng ti mét mới ổn định lại.
Gã ta quay đầu, lập tức gào lên mắng Tùy Thất: "Mẹ kiếp, dám phá hỏng chuyện tốt của tao, mày muốn c.h.ế.t rồi có phải không!"
