Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 246
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:09
Tùy Thất không đôi co với gã, thẳng tay nhấn đầu gã đập mạnh vào tường, sau đó lại tát thêm một cái: "Mày mới đáng c.h.ế.t."
Gã đàn ông trung niên bị đ.á.n.h cho choáng váng.
Tùy Thất đ.á.n.h xong lập tức chạy, cơ thể thoăn thoắt bò lên trên.
Gã đàn ông trung niên tức giận rủa xả định đuổi theo, nhưng lại bị Tống Diễn bên dưới nắm lấy bắp chân.
Gã ta nhấc chân đá Tống Diễn mấy cái, Tống Diễn đều linh hoạt né được.
Lúc này Muội Bảo đã đuổi kịp, cô nhóc không hề nương tay đá trả một cước vào chân gã đàn ông trung niên.
Cô nhóc dùng hết sức, gã đàn ông trung niên chỉ cảm thấy xương mình như gãy lìa, gã ta hét t.h.ả.m ôm lấy chân, trượt xuống khỏi tường cao.
Giữa chừng được đồng đội của mình đỡ, gã mới rơi xuống đất.
Người đàn ông trung niên ôm chân, nằm trên đất rên rỉ khóc lóc.
Còn ở phía bên kia, Tùy Thất đã vững vàng bò lên đến đỉnh tường, mặt sau bức tường là một chiếc cầu trượt.
Cô ôm lấy một chiếc hộp kính rồi trượt xuống, không quay đầu lại xông về phía đối diện, đặt bếp năng lượng vào thùng nguyên liệu số 27.
Muội Bảo theo sát phía sau, cũng ôm một bếp năng lượng đi tới.
Thể lực của Tùy Thất vẫn hơi yếu, cô vịn vào thùng thở hổn hển, nhưng vẫn không quên giơ ngón cái like cho Muội Bảo.
Sắc mặt Muội Bảo bình thường, hơi thở đều đặn, cô nhóc cũng giơ ngón tay cái đáp lại cô.
Vị trí hai người đang đứng hiện tại vừa hay rất gần khu vực khán giả.
Tả Thần và Thẩm Úc đang ở vị trí cách Tùy Thất hai mét phía bên phải.
Cô lặng lẽ di chuyển đến rìa khu vực khán giả, kéo miệng túi áo ra thật to.
Thẩm Úc và Tả Thần hiểu ý gật đầu, ném chính xác bốn bình xịt ớt và mấy chiếc đinh ghim lớn vào túi áo của cô.
Tùy Thất b.ắ.n tim cho hai người.
Không lâu sau, Tống Diễn và Hắc Nhãi cũng chạy đến.
Tùy Thất chia bình xịt ớt và đinh ghim cho ba người.
Vừa chia cô vừa nói: "Rốt cuộc căn nhà kính cao cấp nhất kia tốt đến mức nào, lại đáng để bọn họ ra tay tàn nhẫn như vậy nhỉ."
Tống Diễn chỉ về phía góc đông bắc của quảng trường.
Tùy Thất ngước mắt nhìn.
Một dãy biệt thự nhỏ ba tầng độc lập có sân vườn, lấp lánh ánh sáng dưới ánh mặt trời.
Mẹ kiếp, biệt thự lớn!
Thế này ai mà không muốn chứ!
Tùy Thất lập tức dâng trào ý chí chiến đấu: "Sao vòng thứ hai vẫn chưa bắt đầu vậy nhỉ?"
Cô vừa nói xong, đã nghe thấy tiếng còi vang lên.
[Vòng đầu tiên kết thúc, hiện tại bắt đầu vòng thứ hai, trận chiến tranh giành cầu độc mộc!]
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, bốn người Tùy Thất leo lên một bệ đá cao cách mặt đất hai mươi mét.
Trước mắt là một cây cầu độc mộc to khỏe dài mười mét.
Mà đối diện lại là một đội bốn người khác.
Quy tắc của vòng này rất đơn giản: Hai đội cùng xuất phát, đội nào đến được đầu bên kia của cầu độc mộc trước, sẽ nhận được một gói quà nguyên liệu lớn.
Tùy Thất, Muội Bảo, Tống Diễn và Hắc Nhãi đều không sợ độ cao, nhưng rất khó giữ thăng bằng trên cầu độc mộc, nếu ngã xuống thì có thể xong đời.
Sau một hồi bàn bạc, bốn người quyết định để cho chắc, bọn họ sẽ bò về phía trước.
Mà đội bên kia cũng nghĩ như vậy.
Tám người nằm sấp trên cầu độc mộc, chậm rãi uốn éo.
Hai đội càng lúc càng tiến sát gần nhau.
Tùy Thất bò ở phía trước nhất ngẩng đầu lên, thấy thiếu niên non nớt thanh tú ở đối diện, động tác móc lấy bình xịt ớt hơi khựng lại.
Ngay trong mấy giây Tùy Thất do dự, thiếu niên đối diện đã ra tay nhanh như chớp, đối phương túm tóc cô, dùng sức lắc mạnh theo đủ mọi hướng, hòng ném cô xuống khỏi cầu độc mộc.
Thiếu niên nọ không hề nương tay, da đầu Tùy Thất đau buốt, cảm giác như não cũng sắp bị lắc cho nát như tương.
Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong mà!
Không ngờ sự mềm lòng nhất thời lại đổi lấy việc bị đối xử tàn nhẫn như vậy đấy.
Cô thật sự tức giận rồi!
Muội Bảo thấy Tùy Thất bị tấn công, lập tức lấy bình xịt ớt ra, xịt thẳng vào mắt thiếu niên kia: "Thả chị Tùy của em ra!"
"A, mắt tôi!"
Thiếu niên đau đớn nhắm chặt mắt.
Sau khi mất thị giác, cậu chàng khó giữ được thăng bằng, loạng choạng sắp ngã khỏi cầu độc mộc.
Bên dưới không có đệm mềm, ngã xuống rồi, đầu sẽ nở hoa.
Tùy Thất chỉ muốn thắng cuộc thi, không muốn hại đối phương mất mạng.
Cô túm lấy thiếu niên kia, đồng đội phía sau cậu chàng cũng nắm lấy cậu chàng.
Tùy Thất cầm bình xịt ớt trong tay, đầu tóc rối bù, bắt đầu đàm phán.
"Các người lùi về bệ đá, để chúng tôi qua."
"Nếu không…"
Cô lắc lắc bình xịt ớt trong tay, lại liếc nhìn mặt đất: "Mù mắt hoặc mất mạng, các người chọn một đi."
…
Bốn người tham gia đối diện không lớn mấy, chưa người nào thành niên.
Thấy thiếu niên kia ôm mắt đau đớn rên rỉ, lại nghe thấy lời đe dọa lạnh lùng của Tùy Thất, nhất thời ai cũng lộ vẻ sợ hãi.
Cô gái bò ở vị trí thứ hai lập tức lên tiếng: "Chúng tôi nhường đường."
Sau đó lại quay đầu nói với hai đồng đội còn lại: "Chúng ta xuống dưới, nhanh chóng đưa anh Nhiên đi khám mắt đã."
Hai đứa trẻ nhỏ hơn phía sau vội vàng gật đầu, ra vẻ định lùi lại.
Nhưng thiếu niên bị thương ở mắt lại trầm giọng nói: "Đừng lùi!"
Cậu chàng mở đôi mắt đỏ hoe đã đẫm lệ ra: "Chỉ là bình xịt ớt thôi, không mù được, đừng nghe cô ta hù dọa."
