Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 255

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:11

"Làm thế nào để chiên trứng mà không bị cháy? Làm thế nào để thịt không bị tanh?"

"Còn thịt gà nữa, làm thế nào để không bị khô thế?"

"Làm thế nào để xào rau vừa thơm vừa cay?"

"Hôm qua tôi có làm một món đậu đũa, bốn năm người phải nhập viện, dọa c.h.ế.t tôi rồi, rốt cuộc là thế nào vậy?"

"Tìm được một công việc bao ăn bao ở ở khu E không dễ đâu, tôi nhất định phải giữ được công việc này!"

"Tôi cũng vậy, công việc ổn định thế này thật sự khó tìm lắm."

"Hai người nhất định phải dạy bọn tôi đấy!"

"Yêu cầu của tôi không cao, dạy tôi ba món là được!"

"Bọn tôi nhất định sẽ học hành thật chăm chỉ, thật nghiêm túc!"

"Ôi, đừng nói nhảm nữa, mau bắt đầu dạy đi, sắp đến giờ ăn tối rồi!"

"Á, đúng đúng đúng!"

Tùy Thất và Tống Diễn bị mười người vừa ôm vừa kéo đến bên bệ bếp lò.

Tống Diễn vốn định dùng khí thế để át vía bọn họ, hiếm khi ngẩn người một lúc.

Sao đám người này lại nhiệt tình vậy?

Tùy Thất với mái tóc rối bù lại tỏ ra vô cùng vui vẻ: Cô thích những học trò ham học hỏi thế này.

Tùy Thất chống hai tay lên hông, ánh mắt tự tin lướt qua mười người: "Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ giúp mỗi người học được một món tủ."

Lớp học dạy nấu ăn nho nhỏ của Tùy Thất chính thức khai giảng.

Cô lấy ra một quả trứng từ trong đống nguyên liệu, nhìn mười đôi mắt khao khát kiến thức trước mặt, giọng dịu dàng: "Chúng ta bắt đầu từ món trứng xào cà chua đơn giản nhất nhé."

"Anh Diễn, anh cắt cà chua và hành lá giúp tôi với."

Tống Diễn xắn tay áo lên: "Được."

Tùy Thất vô cùng vui vẻ, rất cảm ơn Liên Quyết vì đã cho mình cơ hội này để phát huy khả năng nấu nướng.

Cô hăng hái bắt đầu hướng dẫn nấu ăn tận tay: "Trước tiên chúng ta chuẩn bị nguyên liệu đã nhé…"

Sáu mươi phút sau, trong căn bếp nhỏ liên tục vang lên tiếng gào thét bực bội của Tùy Thất.

"Mảnh vỏ trứng to như vậy mà anh không thấy à, nhặt ra!"

"Cần hành lá thái nhỏ, không phải khúc hành to!"

"Cà chua phải cắt thành những miếng nhỏ, không phải hai miếng!"

"Anh trai à, phải cho dầu vào trước chứ, không có dầu thì anh xào trứng kiểu gì?"

"Một ít muối, một ít thôi! Không phải cả một lọ!"

"Trứng phải xào thành từng miếng, không phải xào thành vụn!"

"Đó là đường, không phải muối!"

"Tại sao lại đổ cả nửa chai xì dầu vào đấy, anh muốn hại c.h.ế.t ai sao!?"

Tống Diễn im lặng cắt cà chua, không nói tiếng nào.

Tùy Thất ôm lấy trái tim mong manh của mình, tuyệt vọng dựa vào giá đựng nguyên liệu.

Trứng xào cà chua thôi mà, dạy cả một tiếng đồng hồ rồi, không ngờ lại không một ai học được.

Chuyện này hợp lý sao?

Cô thật sự sắp khóc mất rồi!

Cái may trong cái rủi là, thái độ của mười đầu bếp rất tốt.

Bọn họ lập tức sửa sai, sau đó còn tranh thủ an ủi Tùy Thất.

"Đừng đau lòng, tôi nhặt vỏ trứng ra rồi, sắp xong ngay đây."

"Đừng bỏ cuộc, bọn tôi sắp học được rồi."

"Dạy mười người đúng là khó thật, đừng vội, đừng vội."

"Vực dậy tinh thần đi bếp trưởng, xem món của tôi thế nào rồi, có thể cho ra đĩa chưa?"

Tùy Thất chạy mấy bước nhỏ đến bên cạnh đối phương, liếc nhìn vào trong chảo.

Cũng coi như là chảo có độ hoàn thành cao nhất trong mười chảo.

"Để tôi nếm thử."

Cô tắt bếp, gắp một miếng trứng cho vào miệng.

Giây tiếp theo, miếng trứng đã bị "phụt" vào thùng rác.

Tùy Thất suýt nữa thì bị một miếng trứng đắng làm cho nôn mửa.

Cả đời này cô chưa từng ăn thứ gì đắng như vậy!

Súc miệng suốt ba phút, mới miễn cưỡng làm loãng đi vị đắng kia.

"Anh trai à, anh đã cho thêm cái gì vào, sao có thể làm món trứng xào cà chua có vị đắng như thế vậy?"

Anh chàng nọ gãi đầu: "Cũng không có gì, tôi chỉ cho thêm vài giọt dung dịch dinh dưỡng cỏ rễ đắng mà tôi thích thôi."

Nắm đ.ấ.m cứng lại rồi.

Nhịn xuống, nhịn xuống.

Tất cả đều là vì công ích, vì từ thiện.

Tùy Thất hít một hơi thật sâu, mặt không cảm xúc nhìn anh trai đầu bếp mê vị đắng kia: "Nếu anh còn muốn giữ công việc này, thì phải làm theo các bước mà tôi dạy, cấm tự do sáng tạo."

Anh trai đầu bếp mê vị đắng kia gật đầu lia lịa: "Được được được, tôi không cho thêm nữa, không cho thêm gì nữa."

Tùy Thất bình ổn lại cảm xúc, tiếp tục công cuộc dạy nấu ăn đầy gian nan.

Chiều hôm đó, trong căn bếp của khuôn viên trường học bị bỏ hoang, ý chí của Tùy Thất đã được rèn giũa đến cùng cực.

Cô dành hẳn ra năm tiếng đồng hồ, mới thành công dạy cho mười "đầu bếp" làm ra món trứng xào cà chua tạm chấp nhận được.

Sáu giờ ba mươi phút tối đó, tất cả các nhân viên ở công trường thi công được ăn một bữa tối không bị ngộ độc.

Tống Diễn đi đưa cơm cho Tả Thần và Thẩm Úc.

Tùy Thất bưng phần tốt nhất do mười "đầu bếp" làm, mang đến cho Liên Quyết.

Anh đang ăn tối trên bàn ăn nhỏ trong văn phòng của mình.

Tùy Thất ngồi đối diện anh, lặng lẽ nhìn.

Liên Quyết đưa cho cô một đôi đũa: "Ăn chung đi."

Tùy Thất đẩy đôi đũa lại: "Cảm ơn, không có khẩu vị."

Động tác hơi khựng lại, nhưng Liên Quyết không hỏi lý do.

Anh chỉ lặng lẽ lùa cơm, ăn hết đĩa trứng xào cà chua trên bàn kia.

Ngay khoảnh khắc đối phương ăn tối xong, đặt đũa xuống, Tùy Thất lên tiếng: "Công việc huấn luyện nấu ăn, anh phải trả lương cho tôi."

Liên Quyết ôn tồn nói: "Không phải cô nói là muốn đóng góp một phần sức lực cho sự nghiệp công ích sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 255: Chương 255 | MonkeyD