Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 256

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:11

Tùy Thất lắc đầu: "Việc xây dựng viện bồi dưỡng không thiếu chút sức lực cỏn con này của tôi. Nhưng nếu không có lương thì tôi thật sự không làm nổi công việc này."

Liên Quyết cố gắng thương lượng: "Không có chút đường sống nào để bàn bạc sao?"

Tùy Thất suy nghĩ một lát: "Vậy anh để tôi đi cạo tường đi, còn việc huấn luyện nấu ăn thì anh tìm người khác."

Liên Quyết: "Chúng ta vẫn nên bàn chuyện tiền lương đi."

Tùy Thất giơ ngón trỏ lên: "Mỗi ngày một nghìn tinh tế tệ."

Liên Quyết im lặng ba giây.

Trên Tinh cầu Lulia, phí huấn luyện nấu ăn của đầu bếp cao cấp, thấp nhất cũng là hai nghìn tinh tế tệ một giờ.

Tùy Thất không biết giá thị trường, ra sức tranh cãi: "Anh có biết một mình tôi dạy mười người vất vả thế nào không, công việc này mà thấp hơn một nghìn thì thật sự không được."

"Có trả lương không, anh nói một lời đi, không trả thì ngày mai tôi đi cạo tường."

Liên Quyết mở quang não, nhìn vào số dư 6379.80 của mình.

Anh cụp mắt, thao tác một lúc trên quang não, quang não trên cổ tay Tùy Thất chợt rung lên.

Cô cúi đầu nhìn, Liên Quyết đã chuyển cho cô một nghìn tinh tế tệ.

Đối phương trả tiền sòng phẳng như vậy, Tùy Thất lại có chút ngại ngùng.

Cô gãi chóp mũi: "Hôm nay chỉ làm việc nửa ngày, trả tôi năm trăm là được rồi."

Liên Quyết chậm rãi nói: "Cứ nhận đi."

"Cảm ơn ông chủ Liên."

Tùy Thất dứt khoát nhận tiền, đứng dậy tạm biệt: "Hôm nay tôi đã mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần rồi, xin phép về trước, hẹn ngày mai gặp lại."

Liên Quyết tiễn cô ra cửa: "Nghỉ ngơi cho tốt."

Tùy Thất nhìn vào đôi mắt phủ kín tơ m.á.u của anh, nói: "Anh cũng vậy, việc nào không gấp quá thì cứ tạm gác lại, sức khỏe mới là quan trọng nhất."

Liên Quyết nhẹ giọng đáp: "Được."

Tùy Thất và ba đồng bọn gặp nhau ở cửa.

Thẩm Úc và Tả Thần cạo tường cả buổi chiều, cả người đầy bụi bặm, thoạt nhìn già đi rất nhiều.

Tùy Thất không nỡ, chia một nghìn tinh tế tệ Liên Quyết chuyển cho cô thành bốn phần, mỗi người hai trăm rưỡi.

Tả Thần thở phào một hơi: "Quả nhiên, chỉ có tiền bạc mới có thể xoa dịu tâm hồn tôi."

Vấn đề của Thẩm Úc lại rất thực tế: "Ngày mai có còn nhận được hai trăm rưỡi này nữa không?"

Tùy Thất gật đầu: "Có."

Thẩm Úc: "Được, vậy ngày mai làm tiếp."

Tùy Thất cười nói: "Nếu không có hai trăm rưỡi này thì sao?"

Thẩm Úc thành thật nói: "Thì miễn cưỡng tiếp tục làm thôi."

"Ha ha ha."

"Thật thà quá đi."

Bốn người cười phá lên, bá vai bá cổ ngồi lên phi thuyền trở về biệt thự.

Muội Bảo và Tống Dữ vẫn đang chờ bọn họ trở về.

Mấy người tíu tít trò chuyện một lúc mới đi ngủ.

Ba ngày sau đó, Tùy Thất và Tống Diễn tận tụy huấn luyện nấu ăn.

Tùy Thất đích thân làm mẫu một lần, Tống Diễn dùng quang não quay lại, sau đó phát lặp lại ở chế độ toàn cảnh thực tế ảo.

Ngày nào, các "đầu bếp" cũng gây ra những rắc rối mới.

Khả năng kiểm soát cảm xúc của Tùy Thất đã tiến bộ không ít: Từ nổi điên đến c.h.ế.t lặng.

Thẩm Úc và Tả Thần cạo tường ngày càng thành thạo, bụi bặm trên người dần ít đi.

Sau khi công việc hoàn toàn kết thúc, Tùy Thất cũng thành công đòi được một khoản tiền lương cho Thẩm Úc và Tả Thần.

Bốn người làm việc ba ngày rưỡi, nhận được tổng cộng sáu nghìn tinh tế tệ.

Mỗi người được chia một nghìn năm trăm.

Bọn họ trả lại thẻ cảm ứng và mũ bảo hiểm cho chú bảo vệ, mệt mỏi trở về nhà kính cao cấp.

Vừa mở cửa, sáu đôi mắt nho nhỏ trên ghế sô pha trong phòng khách đồng loạt nhìn sang.

Chiều hôm qua, Tống Diễn đã đón cả đám Hạ Lăng về nhà.

Tống Dữ và Muội Bảo nhiệt tình chia sẻ đồ chơi và đồ ăn vặt với bọn trẻ.

Mấy đứa trẻ rất nhanh trở nên thân thiết.

Đám người Hạ Phỉ Nhiên thật sự rất giỏi làm việc nhà, dọn dẹp nhà kính đến mức sạch bong sáng bóng, không còn một hạt bụi.

Ngày mai, chủ nhân của căn nhà này sẽ phải tham gia thử thách sinh tồn mạt thế thứ năm.

Tống Diễn có một số chuyện cần dặn dò.

"Tống Dữ, ngày mai ba người chú Hắc Nhãi sẽ đến đây, ở lại đến khi anh về."

Tống Dữ ngoan ngoãn đáp "Vâng".

Tống Diễn khẽ xoa đầu cậu bé mấy cái.

Anh lại nhìn sang Hạ Phỉ Nhiên: "Ngày mai bọn anh phải đi xa một chuyến, sức khỏe Tống Dữ không tốt, phiền các em chăm sóc em ấy nhiều hơn."

Hạ Phỉ Nhiên gật đầu: "Vâng."

Sau đó cậu chàng lại ngước mắt nhìn về phía Tùy Thất, hỏi: "Khu E sắp xây viện bồi dưỡng sao?"

Tùy Thất nói thẳng: "Đúng vậy, mấy ngày nay bọn chị làm việc ở đó."

"Không ngờ lại là thật!"

"Tuyệt quá đi!"

"Vậy có phải sau này bọn mình sẽ có chỗ ở không?"

"Thật sự sẽ cho bọn mình ăn ở miễn phí, còn cho bọn mình đi học nữa sao?"

Bốn đứa trẻ vô gia cư vừa căng thẳng vừa phấn khích nhỏ giọng thì thầm với nhau.

Tùy Thất kiên nhẫn giải đáp từng câu hỏi của bọn trẻ: "Là thật, hai mươi ngày nữa sẽ xây xong, đến lúc đó các em có thể đến đó ở."

"Ở đó, sẽ không còn ai đến phá dỡ nơi ở của các em lúc nửa đêm."

"Có ăn có mặc, không chỉ được đi học, mà còn được học các kỹ thuật chuyên ngành."

"Viện bồi dưỡng công ích còn làm ID định danh thân phận cho các em, sau khi trưởng thành, các em có thể dùng chính đôi tay này của mình để kiếm tiền, tự nuôi sống bản thân."

Trong mắt Hạ Lăng lấp lánh ánh sáng mờ ảo: "Chị, thật không ạ, chị không lừa bọn em chứ?"

Tùy Thất cười nói: "Thật đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.