Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 266
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:13
Mục t.h.u.ố.c y tế không có nhiều lắm, nhưng cũng đủ dùng cho nhu cầu hàng ngày.
Thật ra trong mục công cụ lại có bất ngờ, bên trong có hai chiếc bật lửa, nồi inox và cả một bộ đồ ăn như bát đũa.
Trong mục nhiên liệu lại có năm khối nhiên liệu rắn màu xanh lam to bằng viên gạch, có thể cháy lên khi gặp lửa.
Trong mục quần áo chỉ có đôi tất lụa mà Thẩm Úc mở ra hôm qua.
Trong mục vật phẩm khác thì có hai túi ngủ đôi và hai khẩu s.ú.n.g nước đồ chơi cỡ lớn.
Ngoài ra còn có mười thùng vật tư rỗng bằng gỗ.
Tùy Thất hài lòng nói: "Vật tư của chúng ta phong phú thật đấy ~"
Giọng Thẩm Úc nhẹ nhõm: "Đủ ăn bốn năm ngày rồi."
Muội Bảo ngẩng đầu lên, trong mắt đầy mong đợi: "Vậy có phải chúng ta có thể nghỉ ngơi được rồi không?"
Tùy Thất cười đáp: "Được rồi."
Tả Thần thu mu bàn tay bị nắng phơi làm cho bỏng rát vào trong tay áo, híp mắt nhìn quanh.
Khắp nơi là sóng nhiệt nóng bỏng, không hề có bóng râm nào.
Anh ta thở dài: "Ài, chẳng có chỗ nào tránh nóng cả."
Tùy Thất búng tay một cái: "Không có điều kiện, thì chúng ta tạo ra điều kiện."
Tả Thần lập tức nói: "Xin chị Tùy chỉ dẫn."
Tùy Thất lấy thùng vật tư lớn nhất từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra.
Đó là một thùng gỗ hình vuông có chiều dài, chiều rộng và chiều cao cùng là hai mét.
Tùy Thất chỉ vào cái hố sâu mà mấy người vừa đào để tìm vật tư.
Cái hố sâu khoảng một mét rưỡi, rộng khoảng một mét.
"Đào cái hố rộng hơn chút nữa, sau đó sẽ đặt thùng gỗ này vào trong hố."
Cát có tính dẫn nhiệt thấp, ánh nắng chỉ có thể làm nóng vài centimet cát trên bề mặt, nhiệt lượng rất khó truyền xuống lớp cát ở dưới sâu.
Hiện tại đã gần trưa, nhiệt độ trên bề mặt cát là 60 độ, nhưng chỉ cần đào xuống thêm 20 cm, nhiệt độ sẽ giảm còn khoảng 30 độ.
Đào càng sâu, nhiệt độ càng thấp.
Hơn nữa đây còn là một lòng sông khô cạn, lớp cát dưới đáy lại càng ẩm ướt hơn.
Tả Thần cầm Xẻng Bổ Xương, nhảy vào hố bắt đầu đào.
Bốn người thay phiên nhau đào nửa tiếng, cuối cùng cũng thành công đặt được thùng gỗ lớn vào hố.
Muội Bảo dùng xẻng sắt cạy nắp thùng, bốn người lần lượt vào trong.
Trước khi vào, Tùy Thất lấy một chiếc túi ngủ đôi ra, trải lên nắp thùng gỗ để cách nhiệt.
Ánh nắng lọt qua khe hở của tấm ván, bên trong thùng gỗ tối mờ nhưng không âm u.
Nhiệt độ thấp của lớp cát dưới tầng sâu truyền vào trong thùng gỗ, đội Trốn Khỏi ngồi dựa vào thành thùng gỗ rất nhanh đã cảm thấy mát mẻ.
Tả Thần khoan khoái thở dài: "Mát quá đi ~"
Thẩm Úc uống hai ngụm nước: "Thoải mái hơn thật."
Tùy Thất và Muội Bảo đầu tựa đầu, chọn đồ muốn ăn trong danh sách vật tư.
Các loại đồ ăn vặt rất nhanh chất đầy đáy thùng gỗ.
Bốn người ngồi trong thùng gỗ mát mẻ, thoải mái thưởng thức bữa trưa.
Ăn được vài miếng, quang não trên cổ tay bốn thành viên đội Trốn Khỏi lần lượt rung lên.
Bốn người đội Săn Lùng Hoang Dã, Lục Nhung, Tống Diễn và Phong Linh gửi tin nhắn hỏi thăm.
Sau thông báo của ban tổ chức, ai cũng biết đội Trốn Khỏi bị cướp vật tư.
Lúc Tùy Thất mở quang não, Liên Quyết vừa hay gửi một tin nhắn đến, cô lập tức bấm thẳng vào khung chat của hai người.
Liên Quyết: "Tình hình thế nào rồi, có bị thương không?"
Tùy Thất có gì nói nấy: "Tôi và cậu Thẩm bị thương nhẹ, không đáng lo."
Liên Quyết: "Bị thương ở đâu?"
Tùy Thất nói: "Cậu Thẩm bị roi điện quất vào vai phải, tôi bị kim thép b.ắ.n trúng bắp chân."
Liên Quyết lại nói: "Đã xử lý xong vết thương chưa?"
Tùy Thất trực tiếp chụp một tấm vết thương đã được băng bó rồi gửi qua.
Liên Quyết đáp lại "Ừm", sau đó không hỏi thêm gì nữa.
Tùy Thất thoát giao diện trò chuyện, lần lượt trả lời tin nhắn của các anh em bạn dì khác.
Vừa định đặt quang não xuống, cô lại nhận được tin nhắn thoại của Bùi Dực.
Giọng cậu ta đã vang hơn trước nhiều.
"Chị Tùy, sao các chị lại kích hoạt trò chơi vậy? Thứ gì tấn công các chị thế?"
Tùy Thất cũng gửi cho cậu ta một tin nhắn thoại, giải thích chi tiết tình hình vừa rồi.
Cuối cùng cô gửi thêm một câu: "Bọn tôi nghỉ ngơi đây, đừng nhắn tin nữa."
Bùi Dực trả lời lại bằng một nhãn dán 'ngoan ngoãn im lặng'.
Cuộc trò chuyện kết thúc.
Sau khi ăn trưa và trả lời tin nhắn xong, bốn người đội Trốn Khỏi mỗi người tìm một tư thế thoải mái, bắt đầu ngủ.
Mãi đến hơn bốn giờ chiều mới tỉnh dậy.
Mấy người vẫn giữ nguyên tư thế ngủ, lười biếng trò chuyện.
Thẩm Úc dựa vào thành thùng gỗ, nhắm mắt hỏi: "Chúng ta còn đi tiếp không đây?"
Tùy Thất dựa sát Muội Bảo, trả lời: "Hiện tại vật tư đầy đủ, tạm thời không cần lên đường."
Cô gõ khớp ngón tay lên thùng gỗ: "Cái thùng này nhỏ quá, lát nữa chúng ta đào hố rộng ra thêm chút nữa, làm một hầm trú ẩn đơn giản dưới hố cát, như vậy ở sẽ thoải mái hơn."
"Trước tiên ở đây nghỉ ngơi hai ba ngày đã." Tùy Thất híp mắt: "Tiện thể chờ xem, có đội nào khác kích hoạt 'trận chiến tranh giành giật vật tư' không."
Giọng cô nhẹ nhàng từ tốn: "Số vật tư bị cướp mất của chúng ta, phải đoạt lại."
Tả Thần mang máng nhớ tên đội đã cướp vật tư của bọn họ.
"Đội cướp vật tư của chúng ta, tên là 'Tham Lang' đúng không?"
Thẩm Úc sờ lên vết thương trên vai phải: "Đúng, là cái tên này."
Tùy Thất mỉm cười: "Hy vọng bọn họ may mắn một chút, tìm được nhiều vật tư hơn, thành công kích hoạt 'trận chiến tranh giành giật vật tư'."
Cô khẽ nói: "Tôi nhất định sẽ khiến bọn họ trả lại cả vốn lẫn lời."
