Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 267

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:13

Muội Bảo mềm giọng phụ họa: "Còn cả người làm chị Tùy bị thương nữa, cũng không thể tha thứ."

"Đúng." Tùy Thất nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhóc lên: "Chúng ta có thù tất báo, một người cũng không tha."

Bốn người đội Trốn Khỏi ra khỏi thùng gỗ, bắt đầu xây dựng hầm trú ẩn.

Muội Bảo và Tả Thần đào hố cát rộng ra hơn, đủ cho bốn người nằm thẳng.

Sau đó lại đào thêm một con dốc thoai thoải giữa mặt cát và đáy hố để tiện ra vào.

Tùy Thất lấy ra mấy thùng vật tư rỗng có kích thước khác nhau, dùng Cưa U Minh chẻ thành những tấm ván dài có cùng chiều rộng.

Thẩm Úc chịu trách nhiệm cắm chúng kín nóc hố cát.

Tùy Thất còn cắm thêm một ít ván gỗ dựng đứng ở chỗ nối giữa con dốc và hố cát, chỉ chừa một khe hở đủ để người ra vào.

Hố cát rộng rãi nhanh chóng trở thành một không gian kín chỉ có thể đi vào từ sườn dốc.

Dưới sự giúp đỡ của Tùy Thất, Muội Bảo trải một lớp màng bọc thực phẩm lên lớp ván gỗ bảo vệ phía trên, sau đó phủ một lớp cát lên.

Một hầm trú ẩn đơn giản dưới hố cát đã hoàn thành.

Lúc này, trời cũng đã tối hẳn.

Tùy Thất thu hết những con sứa máy và hàng trăm cây kim thép rơi trên bãi cát vào Kho Hàng Tuỳ Thân.

Dù là vật tư nào đi nữa, cũng không thể lãng phí.

Bốn người đi vào hầm trú ẩn, ngồi quây thành một vòng, bụng đói kêu ùng ục.

Tùy Thất lấy ra một khối nhiên liệu rắn, dùng bật lửa đốt lên.

Ánh lửa sáng rực nhanh chóng bùng lên.

Tả Thần cảm thán: "Vẫn phải nhờ đến công nghệ mới được."

Tùy Thất dùng những tấm ván gỗ còn lại của thùng vật tư dựng thành một giá đỡ nồi, sau đó lấy ra một nồi inox lòng sâu đặt lên bên trên lửa.

Cô hỏi ý kiến của các đồng đội: "Ăn cơm hay là ăn mì gói đây?"

Tả Thần thẳng tay lấy ra bốn gói mì.

Thẩm Úc lấy ra một túi thịt khô: "Mì gói thêm thịt khô."

Muội Bảo lại lấy ra rau củ: "Thêm một ít rau củ nữa."

Tùy Thất lấy ra trứng: "Cũng phải có trứng chứ."

Bốn người cho nước vào nồi đun sôi, kế tiếp cho mì gói, gia vị và các loại đồ ăn kèm vào.

Một nồi mì gói thơm nức mũi nhanh chóng ra lò.

Bốn người bưng bát đũa, ngồi quanh nồi bắt đầu ăn.

Tùy Thất ăn vô cùng thỏa mãn, tâm trạng cũng vui vẻ hơn mấy phần.

Theo cô, ăn đồ ăn vặt thì không được tính là ăn cơm.

Bữa ăn mì gói tối nay, mới xem như là bữa ăn đầu tiên trong hai ngày qua.

Trên đời không có bao nhiêu thứ có thể giải sầu, nhưng đồ ăn ngon lại là một trong số đó.

Đội Trốn Khỏi nhanh chóng ăn xong bữa tối, ngay cả nước canh cũng xử sạch.

Bốn người lại dùng rất ít nước để rửa sạch nồi, bát và đũa.

Ăn no uống say là lại buồn ngủ.

Tùy Thất và Muội Bảo dùng chung một túi ngủ đôi, Tả Thần và Thẩm Úc dùng chung một cái.

Ánh lửa sáng rực, túi ngủ dày dặn thoải mái.

Bốn người nằm trong hầm trú ẩn, yên tâm ngủ say.

Ba rưỡi sáng, đang khi ngủ say, Tùy Thất thình lình mở mắt tỉnh giấc.

Cô ngửi thấy bốn mùi người sống rất nồng.

Hay nói chính xác hơn là, mùi mồ hôi chua loét khó ngửi.

Mỗi người hôi một kiểu đã đành, mùi lại ngày càng nồng.

Cô còn loáng thoáng nghe thấy tiếng ma sát thật khẽ khi đi trên cát.

Tùy Thất không cần suy nghĩ cũng đoán ra những vị khách không mời mà đến bên ngoài tới bằng cách nào.

Chỉ có các người chơi ở trong phạm vi 30 km của đội Trốn Khỏi mới có thể tham gia 'Trận chiến tranh giành vật tư'.

Nếu khi trò chơi bắt đầu, có người đứng trên cồn cát cao cao nhìn ra xa, thì bọn họ có thể xác định chính xác vị trí của bốn người các cô thông qua những đòn tấn công dồn dập kia.

Cô chỉ không ngờ lại có người chơi ở gần bọn họ như vậy, mới buổi tối thôi đã tìm đến đây.

Tùy Thất khẽ "chậc" một tiếng, nhẹ giọng đ.á.n.h thức Muội Bảo, Tả Thần và Thẩm Úc.

Cô lấy Cưa U Minh ra, thấp giọng nói: "Có người chơi khác đang đến gần."

Ba người còn lại trầm mặt, lấy vũ khí ra.

Thẩm Úc xoay Lưỡi Xoáy Độc định ra ngoài, mấy tấm ván gỗ bên trên hầm trú ẩn chợt truyền đến tiếng động lạ.

Bốn người còn chưa kịp ngẩng đầu nhìn, trên đầu đã vang lên một tiếng "rắc" thật lớn.

Tất cả những tấm ván gỗ mỏng manh đều nứt gãy, một tảng đá khổng lồ có đường kính khoảng nửa mét lẫn trong vụn gỗ ầm ầm nện xuống!

Thẩm Úc đột ngột lùi lại, Tùy Thất ôm Muội Bảo vào lòng, Cưa U Minh hung hăng c.h.é.m về phía tảng đá kia.

Tảng đá nặng nề bị lưỡi cưa sắc bén nhẹ nhàng bổ đôi, vỡ thành hai nửa rơi mạnh xuống hố cát, làm tung lên từng đợt cát vàng.

Bốn người Tùy Thất đứng trong khe hở, không hề hấn gì.

Nhưng sắc mặt ai nấy đều căng chặt, ánh mắt lóe lên tia hung ác.

Thủ đoạn đ.á.n.h lén không chừa đường sống như vậy, rõ ràng là muốn khiến bốn người bọn cô bị loại khỏi cuộc chơi.

Tả Thần vung roi dài trong tay, nặn một câu từ giữa kẽ răng: "Để tôi xem là thằng cháu nào đến tìm c.h.ế.t."

Anh ta hơi cúi người, lách qua tảng đá đi ra ngoài.

Thẩm Úc, Tùy Thất và Muội Bảo cũng theo sát phía sau.

Đi đến chỗ sườn dốc, bốn người mặt đối mặt với bốn kẻ đ.á.n.h lén.

Người đàn ông tóc ngắn đi đầu tiên, kinh ngạc trợn tròn mắt: "C.h.ế.t tiệt! Bọn họ không sao!"

Nói xong, hắn ta lập tức quay đầu bỏ chạy, ba đồng đội phía sau cũng hoảng hốt chạy theo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.