Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 268

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:13

Tả Thần hung hăng quất ra một roi, quật ngã bốn người đối phương xuống bãi cát: "Còn muốn chạy à? Nằm mơ!"

Mấy người chơi ngã trên bãi cát còn dùng cả tay lẫn chân bò lên sườn dốc.

Thẩm Úc ném Lưỡi Xoáy Độc ra, cắm lên lưng hai người bò nhanh nhất.

Hai người nọ hét một tiếng t.h.ả.m thiết, cứ thế ngất đi.

Xẻng Bổ Xương của Muội Bảo cũng đập vào đùi gã béo trước mặt mình.

Cưa U Minh của Tùy Thất đã kề sát cổ một người chơi khác.

Trong chốc lát, bốn kẻ tấn công đã bị khống chế, không còn sức phản kháng.

Bọn họ chỉ có thể gào khóc t.h.ả.m thiết xin tha.

"Đừng ra tay, đừng ra tay nữa, chúng tôi sai rồi!"

"Đừng loại chúng tôi khỏi cuộc chơi mà, xin các người đấy!"

"Có người ép chúng tôi đ.á.n.h lén các người, không phải là ý của chúng tôi, tha cho chúng tôi đi."

Tùy Thất cười lạnh: "Vậy chẳng lẽ tảng đá đó là do người nọ cầm tay các người ném xuống sao?"

"Kẻ ra tay, chưa bao giờ là vô tội." Chiếc răng cưa lạnh lẽo của Cưa U Minh chuyển động: "Trò chơi của các người, đến đây là kết thúc."

Người đàn ông tóc ngắn dưới lưỡi cưa cao giọng hỏi: "Chờ đã, cô không muốn biết là ai muốn ra tay với đội Trốn Khỏi ư?"

Cô cười khẽ hai tiếng: "Tôi không có hứng thú với mấy con rệp chỉ dám trốn trong bóng tối."

Tuy Tùy Thất nói thật, nhưng người đàn ông tóc ngắn kia lại la lớn: "Là đội Tham Lang!"

"Là đội Tham Lang bảo chúng tôi đến, trong đội bọn họ có người có thể điều khiển đám côn trùng độc trong sa mạc."

"Mấy người chúng tôi bị c.ắ.n bị thương, cũng bị trúng độc, nếu không giải độc, trong vòng một ngày sẽ bị loại."

"Là đội Tham Lang dùng t.h.u.ố.c giải uy hiếp, chúng tôi mới bất đắc dĩ làm chuyện này."

"Các người muốn đánh, thì đi đ.á.n.h bọn họ, tha cho chúng tôi đi."

Người đàn ông tóc ngắn khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Chúng tôi chỉ là mấy công cụ đáng thương thôi."

Tả Thần nhíu mày đá vào m.ô.n.g người đàn ông tóc ngắn một cái: "Câm miệng, gào cái gì mà gào, các người và đội Tham Lang đều đáng c.h.ế.t như nhau."

Người đàn ông tóc ngắn vặn người né hai cái: "Anh có thời gian đá tôi, còn không bằng chạy nhanh đi."

"Đội Tham Lang đang ở xung quanh đây đấy, bọn họ có ống nhòm, thấy chúng tôi không thành công, sẽ dẫn đám côn trùng độc đến tấn công các người ngay."

Sắc mặt Tùy Thất chợt cứng đờ, cô cũng đá vào m.ô.n.g người đàn ông tóc ngắn nọ một cái: "Có thời gian nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, sao chuyện quan trọng như vậy lại không nói sớm!"

Thẩm Úc trầm giọng hỏi: "Có những loại côn trùng độc nào?"

Người đàn ông tóc ngắn nói: "Thì là mấy con rắn, bọ cạp, nhện gì đó trong sa mạc ấy, loại nào cũng có."

Hắn ta vừa dứt lời, cùng lúc đó, tiếng sáo du dương réo rắt cũng đột ngột vang lên.

Trong đêm khuya tĩnh lặng giữa sa mạc, nghe có vẻ cực kỳ quái dị.

Sắc mặt người đàn ông tóc ngắn và đồng đội của hắn ta trở nên trắng bệch.

"Xong rồi xong rồi, người đó ra tay rồi, đám côn trùng độc sắp đến rồi."

Bãi cát vốn yên tĩnh xung quanh bắt đầu cuộn trào.

Rắn đuôi chuông, bọ cạp vàng sa mạc, thằn lằn, nhện độc…

Dưới ánh trăng, vô số sinh vật độc chui ra khỏi cát, ồ ạt lao đến vây quanh đội Trốn Khỏi.

Ngay khi vừa thấy rắn đuôi chuông, Tùy Thất đã lập tức cụp mắt.

Cô sợ mình thấy rắn hổ mang, sẽ ngất đi trong thời khắc quan trọng.

Tùy Thất vừa cúi đầu, đã thấy ba con bọ cạp bò lên mu giày màu đen của Muội Bảo, đuôi chúng cong lên cao, kim châm sắc nhọn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

Cô giật mình, tìm trong Kho Hàng Tuỳ Thân lọ t.h.u.ố.c xua đuổi côn trùng đã đổi với Liên Quyết, vừa cầm vào tay chuẩn bị xịt.

Muội Bảo, cô nhóc không hề sợ rắn rết chuột bọ gì, đã nhấc chân hất văng ba con bọ cạp kia ra, cầm Xẻng Bổ Xương hung hăng đập vào đám côn trùng độc đang chui lên khỏi cát.

Đập được hai cái, cô nhóc còn rảnh tay kéo Tùy Thất ra sau lưng: "Chị Tùy đừng sợ, em bảo vệ chị."

Tùy Thất cảm động vô cùng: "Bé cưng của chị, yêu em c.h.ế.t mất."

Cô nhón chân né tránh đám côn trùng có độc đang bò loạn xạ dưới chân, cầm lọ t.h.u.ố.c xua đuổi côn trùng xịt liên tục.

Vừa xịt được hai cái, Tả Thần đã kéo Thẩm Úc đi đến bên cạnh hai người.

Bốn người tựa lưng sát vào nhau.

Bọn họ bị tấn công tàn độc như vậy, thành tựu Trụ Cột của Tả Thần lại được kích hoạt.

Lá chắn bảo vệ màu xanh lam mở ra, vững chắc bao bọc lấy bốn người.

Những loài sinh vật có độc hung hãn tấn công đều bị chặn lại bên ngoài lá chắn bảo vệ.

Nhưng dưới chân bọn họ, trong lòng cát vẫn có sinh vật độc không ngừng ùa ra.

Tả Thần giơ tay khẽ vung: "Mở rộng."

Theo động tác của anh ta, lá chắn bảo vệ như mặt nước bao phủ lấy cả bãi cát dưới chân bốn người.

Đám sinh vật độc bị đè chặt dưới lớp lá chắn màu xanh lam, không thể ngóc đầu lên.

Tùy Thất, Thẩm Úc và Muội Bảo: "Anh Thần, đỉnh!"

Tả Thần khẽ nhướng đuôi mày: "Đương nhiên Trụ Cột phải như vậy rồi."

Bên trong lá chắn bảo vệ còn sót lại vài con rắn, bọ cạp và nhện.

Thuốc xua đuổi côn trùng trong tay Tùy Thất xịt từ đầu đến chân bốn người.

Những con côn trùng độc bị kích thích không dám đến gần, con nào con nấy chỉ có thể đứng cách bọn họ nửa mét, nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.

Lúc này, toàn thân bốn người chơi đ.á.n.h lén lúc nửa đêm đã phủ kín đám côn trùng độc, bị c.ắ.n đến mức lăn lộn khắp nơi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.