Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 278
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:15
Ngay khoảnh khắc vừa cứu chuột sa huỳnh nhỏ, trong đầu Tùy Thất cũng vang lên giọng nói điện tử.
【Bạn thành công cứu một chú chuột sa huỳnh, kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên: Giúp chuột sa huỳnh thành công xua đuổi Rắn Cát Ảo Ảnh.】
【Nhiệm vụ thành công, có thể nhận được vật tư đặc biệt 'Nhẫn Lưu Sa'.】
【Sau khi đeo vật tư này, người chơi có thể nhận được năng lực điều khiển cát trong 120 giây. Cứ mỗi 24 tiếng có thể sử dụng được một lần, sau ba lần sử dụng sẽ mất hiệu lực.】
【Chú ý: Vật tư này chỉ có thể sử dụng trong bối cảnh sa mạc.】
Tùy Thất hơi sững sờ, còn có chuyện tốt như vậy nữa sao?
Rắn Cát Ảo Ảnh tấn công hụt, c.ắ.n phải một miệng đầy cát.
Nó dựng thẳng người dậy, lè lưỡi rắn, đôi mắt màu vàng nhìn chằm chằm Tùy Thất.
Giang Trần căng thẳng, lí nhí mắng loạn xạ: "Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó! Có phải nó sắp tấn công đến đây rồi không?"
Ba người Tạ Hựu Lâm cũng khẩn trương nép sát nhau.
Tùy Thất bình tĩnh nói: "Đừng hoảng, đừng cử động lung tung."
…
Trong số sáu thùng vật tư Liên Quyết đưa cho Tùy Thất, có thịt tươi.
Cô lấy ra hai miếng thịt nạc mỡ xen kẽ cỡ lớn, ném một miếng về phía Rắn Cát Ảo Ảnh.
Nó há miệng nuốt chửng.
Sau đó lè lưỡi rắn, đong đưa đuôi, tiến lại gần Tùy Thất.
Cô vung tay ném miếng thịt tươi còn lại vào lỗ thông gió gần nhất.
Rắn Cát Ảo Ảnh quay đầu, nhanh chóng chui vào lỗ thông gió, nuốt chửng miếng thịt tươi.
Tùy Thất cầm t.h.u.ố.c đuổi côn trùng, nhanh chóng xịt một vòng bên ngoài từng lỗ thông gió một.
Đợi ba phút, Rắn Cát Ảo Ảnh không quay lại nữa.
Các phân thân rắn cát trong mắt Giang Trần và những người khác cũng hoàn toàn biến mất.
Chú chuột sa huỳnh nhỏ được Tùy Thất cứu, nhanh nhẹn trèo lên vai cô.
Nó nhổ một nhúm lông tơ từ chóp đuôi lấp lánh ánh huỳnh quang, vo tròn thành một chiếc nhẫn trong bàn tay nhỏ xíu, đưa đến trước mặt Tùy Thất.
Tùy Thất đặt chiếc nhẫn phát ra ánh sáng trắng dìu dịu trong lòng bàn tay.
【Chúc mừng bạn hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, nhận được vật tư đặc biệt 'Nhẫn Lưu Sa'.】
Cô cất vật tư vào Kho Hàng Tuỳ Thân, cười nói cảm ơn chú chuột sa huỳnh nhỏ trên vai.
Tư Miên nhìn Tùy Thất, trong mắt phủ kín ánh sao lấp lánh: "Chị Tùy, chị mạnh lắm lắm luôn!"
Tạ Hựu Lâm gật đầu: "Mới mấy phút thôi đã đuổi được Rắn Cát Ảo Ảnh rồi, giỏi thật."
Tùy Thất được khen rất sướng: "He he, cũng không có gì mà ~"
Giang Trần không hiểu hỏi: "Cô có thể thấy được chân thân của nó bằng mắt ư?"
Tùy Thất gật đầu: "Ừm hửm."
Giang Trần lại hỏi: "Làm thế nào vậy?"
Cô chống hai tay lên hông: "Chị Tùy nhà anh tài năng thiên bẩm."
Giang Trần khoanh tay trước ngực: "Xì, cứ ra vẻ đi, chắc chắn là đã dùng vật tư đặc biệt gì rồi."
Tùy Thất cũng lườm anh ta một cái: "Biết rồi còn hỏi."
Cô vẫy tay: "Đến giúp một tay đi."
Giang Trần: "Giúp cái gì?"
Tùy Thất: "Chặn mấy cái lỗ thông gió này lại."
Cô lấy một thùng vật tư rỗng và một nắm kim thép từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra.
Sau đó cưa thùng gỗ thành những thanh gỗ, dùng thân Cưa U Minh đóng kim thép vào chính giữa thanh gỗ.
Rồi lại đóng thanh gỗ vào lỗ thông gió, để kim thép hướng vào trong.
Như vậy, Rắn Cát Ảo Ảnh sẽ không chui vào được nữa.
Tùy Thất cưa những tấm ván gỗ sao cho vừa mỏng vừa dài, không chặn hoàn toàn lỗ thông gió, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc lưu thông không khí, chẳng qua phòng cát sẽ tối đi một chút.
Trên tường có tổng cộng tám lỗ thông gió, Tùy Thất làm ra tám thanh gỗ có đính kim thép bên trên.
Tư Miên, Tạ Hựu Lâm và Lý Diên hỗ trợ đóng các thanh gỗ vào lỗ thông gió.
Giang Trần không quá đồng ý nhìn Tùy Thất: "Rắn ăn chuột là quy luật bình thường, cô làm như vậy là can thiệp quá mức, phá vỡ cân bằng hệ sinh thái."
Tùy Thất liếc nhìn anh ta một cái, cằm hất về phía bầy chuột sa huỳnh đang nô đùa ầm ĩ trên cát.
Phần lớn chúng chỉ to bằng lòng bàn tay con người, chỉ có một số ít vài con, có thể thấy rõ đã trưởng thành.
Tùy Thất nhẹ giọng giải thích: "Anh xem sự khác biệt về kích thước của chúng đi, bầy chuột sa huỳnh này, gần như chỉ toàn mỗi con non."
"Con Rắn Cát Ảo Ảnh kia khá mạnh, có lẽ cũng có thể bắt được những con mồi khác. Nhưng đám con non này, nếu không có sự can thiệp của con người, thì không thể lớn lên được."
Cô nghiêm túc nói: "Hành vi bảo vệ con non, cũng là một phần của việc duy trì cân bằng hệ sinh thái."
"Chít chít!" Chú chuột sa huỳnh nhỏ vẫn đang đứng trên vai cô gật đầu phụ họa.
Giang Trần: "… Tên nhóc này cứ như có thể nghe hiểu được tiếng người vậy."
Anh ta cầm lấy tấm ván gỗ có đính kim thép cuối cùng, đóng vào lỗ thông gió.
Tùy Thất cười gãi cằm chú chuột sa huỳnh nhỏ: "Nhóc con, bọn chị ở đây quá lâu rồi, cưng có thể đưa bọn chị rời khỏi đây không?"
Chuột sa huỳnh nhỏ ngẩng đầu kêu bốn tiếng: "Chít! Chít! Chít! Chít!"
Lập tức có bốn chú chuột sa huỳnh nhỏ khác chui ra từ trong cát, bịch bịch chạy đến bên cạnh bốn người Giang Trần.
Móng vuốt nhỏ kéo ống quần bốn người, ra hiệu cho bọn họ đi theo chúng.
Tùy Thất ngạc nhiên bế chuột sa huỳnh nhỏ vào lòng bàn tay: "Cưng thật sự có thể nghe hiểu tiếng người sao? Ghê gớm nhỉ."
Chuột sa huỳnh nhỏ cọ vào lòng bàn tay cô.
Ba người Tư Miên lại cảm ơn Tùy Thất lần nữa, sau đó đi theo chuột sa huỳnh.
