Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 279
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:15
Sau khi không thấy bóng dáng của bọn họ nữa, Tùy Thất lấy ra một thùng vật tư nhỏ từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân, đưa cho Giang Trần: "Mang những thứ này về đi."
Giang Trần ngơ ngác nhận lấy: "Sao cô tốt thế?"
"Chủ yếu là sợ Lục Nhung đi theo các anh sẽ bị đói." Tùy Thất vỗ vai anh ta: "Không cần cảm ơn tôi quá đâu."
Giang Trần: "Hừ, cô không cho tôi cảm ơn thì tôi lại càng phải cảm ơn."
Anh ta lẩm bẩm, vừa nhỏ vừa nhanh: "Cảm ơn."
Nói xong lập tức quay người bỏ chạy.
Tùy Thất buồn cười lắc đầu.
Chú chuột sa huỳnh nhỏ trong tay cô cũng nhảy xuống đất, kéo ống quần cô, chạy về phía trước bằng đôi chân ngắn cũn cỡn xù lông.
Tùy Thất thong thả đi theo chú chuột nhỏ ra phía sau sườn dốc cát mà cô đã trượt xuống, rẽ trái là một hành lang dài hẹp.
Ánh sáng không thể chiếu tới nơi này, bên trong tối đen như mực.
Cô bật đèn pin trên quang não, đi theo chuột sa huỳnh.
Đi gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng trước mắt cũng có ánh sáng.
Ánh sáng rực rỡ lọt qua một cái lỗ to bằng miệng bát.
Chuột sa huỳnh nhanh nhẹn chui ra khỏi lỗ, móng vuốt nhỏ còn vẫy về phía Tùy Thất: "Chít chít."
Tùy Thất tiến lên đào cái lỗ nhỏ cho to hơn một chút, thử thò đầu ra ngoài.
Ánh sáng chói lóa khiến cô không mở nổi mắt, vô thức giơ tay lên che trán.
Đợi đến khi mắt thích ứng được với ánh sáng, Tùy Thất mới chậm rãi mở mắt ra.
Khoảnh khắc thấy rõ cảnh tượng trước mắt, cô trợn mắt há miệng.
Một hồ nước nhỏ trong như gương nằm giữa biển cát mênh mông, sóng nước nhấp nhô dưới ánh mặt trời chói chang.
Bên bờ hồ, những cây cọ cao lớn um tùm san sát nhau, những cành cây to khỏe tùy ý vươn vai, tán lá rộng lớn tỏa xuống một khoảng râm mát lớn.
Xung quanh các cây cọ còn mọc đủ loại cây bụi và thực vật thân thảo, màu xanh ngập tràn.
Gió nhẹ mang theo hơi nước ẩm ướt thổi về phía Tùy Thất, làn da khô ráp căng cứng như được ngâm trong dòng nước mát lạnh, thoải mái không thôi.
Trong mũi cô tràn ngập hương thơm đặc trưng của cây cỏ, cảm giác nóng rực bao trùm toàn thân đã không thấy đâu nữa.
"Vãi chưởng con mẹ nó chứ!"
Tùy Thất đột ngột chui ra khỏi hang cát, bế chuột sa huỳnh nhỏ trong lòng bàn tay.
"Không ngờ lại đưa chị đến ốc đảo! Cưng tuyệt vời quá đi!"
Chuột sa huỳnh kêu chít chít rồi nhảy lên vai cô đứng vững.
Tùy Thất hoan hô nhảy cẫng lên: "Sướng quá, ha ha ha."
【Ốc đảo trong sa mạc!!? Lần này chị gái xì hơi sướng thật rồi.】
【Chú chuột sa huỳnh này giỏi thật đấy, hiểu chuyện ghê.】
【Còn phải nói, chỉ đưa một mình chị gái xì hơi đến ốc đảo, làm tốt lắm.】
【Còn có Nhẫn Lưu Sa nữa, có thể điều khiển cát đấy, vừa nghe thôi đã thấy rất ngầu rồi.】
【Đúng là một chú chuột biết lấy ân báo ân.】
【Lúc nào chị gái xì hơi cũng có thể biến nguy thành an nhỉ, good job ~】
【Vừa có may mắn vừa có thực lực, idol nhà tôi mạnh như vậy đấy, hết cách rồi.】
【Nhiều người chơi bị hố cát sống nuốt chửng như vậy, nhưng chỉ có chị Tùy vừa cứu được người chơi, vừa cứu được chuột, hơn nữa còn nhận được vật tư.】
【Chậc chậc chậc, trâu bò!】
…
Tùy Thất nhảy được hai cái, quang não trên cổ tay bắt đầu rung lên liên tục.
Rung suốt hai phút mới dừng lại, cánh tay của cô cũng tê rần.
Từ lúc cô bị hố cát sống nuốt chửng đến giờ, đã qua bốn tiếng.
Không ngờ số lượng tin nhắn chưa đọc trên quang não lại có hơn hai trăm.
Tất cả đều là của Muội Bảo, Tả Thần, Thẩm Úc và bốn người đội Săn Lùng Hoang Dã gửi đến.
Bùi Dực gửi mười mấy tin nhắn thoại, toàn là tiếng khóc lóc gào thét như quỷ đòi mạng của cậu ta.
Tân Dặc và Trần Tự thì liên tục xin lỗi, tự trách mình không bảo vệ cô cẩn thận.
Liên Quyết không gửi bao nhiêu, nhưng cứ cách một tiếng lại gửi cho cô một nhãn dán 'Cuốn Ca lấp ló'.
Chắc là đang kiểm tra xem cô có nhận được tin nhắn không.
Ba người Tả Thần thì hơi thái quá, cứ mỗi hai phút lại có người gửi một tin nhắn vào nhóm.
Nội dung tin nhắn hoàn toàn y chang nhau:
Chị Tùy, chị đang ở đâu? Nhớ chị quá đi!!!
Phía sau là một loạt icon khóc tu tu.
Trong lúc cô đang xem tin nhắn, trong nhóm lại có thêm hai tin nhắn nữa.
Khóe miệng và đuôi mắt Tùy Thất cong lên, cô ngồi bên bờ hồ, báo bình an cho bốn người đội Săn Lùng Hoang Dã.
Sau đó lại chụp một bức ảnh selfie với hồ nước và rừng cọ um tùm, gửi vào nhóm chat đội Trốn Khỏi.
…
Sa mạc cát vàng hoang vu đang bị ánh mặt trời nóng bỏng thiêu đốt.
Sau bốn tiếng tìm kiếm Tùy Thất không có kết quả, ba người Tả Thần ủ rũ chán nản quay về hầm trú ẩn dưới hố cát.
Mắt và chóp mũi Muội Bảo đỏ hoe, chỉ cần nhìn đã biết cô nhóc vừa khóc xong.
Sáng hôm nay, khi trò chơi tranh giành vật tư kết thúc.
Giây trước, Muội Bảo còn đang vui vẻ xem tin nhắn Tùy Thất gửi vào nhóm, giây sau đã nhận được tin dữ từ Bùi Dực.
Nói rằng Tùy Thất đã bị hố cát sống nuốt chửng, không thấy đâu nữa.
Ngay khoảnh khắc Muội Bảo nhìn thấy tin nhắn, nước mắt đã tuôn trào.
Tả Thần lập tức định xông ra khỏi hầm trú ẩn tìm người.
Chỉ có Thẩm Úc là còn bình tĩnh, trước tiên xem giá trị sinh mệnh của Tùy Thất.
Sau khi thấy giá trị ổn định, biết cô không nguy hiểm đến tính mạng, Muội Bảo và Tả Thần mới bình tĩnh lại.
