Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 287

Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:16

Bùi Dực xin lỗi Muội Bảo: "Xin lỗi Muội Bảo nhé, làm em không ngon miệng rồi."

Muội Bảo cố gắng cứu vãn: "Thật ra cũng không khó ăn đến thế đâu…"

Bùi Dực cụp mày: "Em không cần an ủi anh."

Cậu ta thở dài: "Sau này anh không nấu ăn nữa, chỉ tổ lãng phí nguyên liệu thôi."

Tân Dặc bổ thêm một dao: "Quyết định đúng đắn đấy."

Liên Quyết thản nhiên nhắc nhở: "Thức ăn sắp nguội rồi."

Mấy người đang ngửa đầu tán gẫu vội vàng cúi đầu gắp thức ăn lùa cơm.

Ăn tối xong, mưa dần ngớt, rất nhanh đã tạnh hẳn.

Nhà cát rất có chí khí, đã trụ vững qua cơn mưa này.

Ăn cơm, rửa bát đũa nồi niêu xong, tám người ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

Liên Quyết đưa cho đội Trốn Khỏi một chiếc chăn len cashmere dày, nhận lại bốn trái tim biết ơn.

Trong phòng ngủ tối om, bốn người Tùy Thất mặc áo phao, đắp chăn len, ấm áp chen chúc nhau.

Quang não của Thẩm Úc ánh lên ánh sáng mờ ảo: "Mọi người ngủ đi, để tôi gác đêm."

Ngủ trong phòng có tường có mái, cảm giác an toàn hơn ngủ màn trời chiếu đất nhiều, một người gác đêm là hoàn toàn có thể.

Muội Bảo: "Vâng ạ, yêu anh Thẩm nhiều ~"

Tùy Thất và Tả Thần cũng hùa theo.

Một đêm yên giấc.

Hôm sau, Tùy Thất vừa mở mắt, Tả Thần đã ghé sát thầm thì: "Chị Tùy, hôm qua có hơn 15 triệu người chơi bị loại, đáng sợ không."

"Ừm." Tùy Thất ngáp một cái ngồi dậy, mở quang não ra xem.

Số người chơi còn sống chỉ chưa đến một trăm sáu mươi nghìn người.

Tùy Thất nhướng mày: "Kinh khủng thật, mới là ngày sinh tồn thứ mười thôi, không ngờ chỉ còn lại từng này người."

Tả Thần cảm thán: "Độ khó của thử thách sinh tồn đúng là ngày càng cao."

Thẩm Úc gối đầu lên tay: "Nếu chúng ta không có căn nhà cát này, cũng khó nói lắm."

"Ai bảo không phải chứ." Tả Thần nhảy xuống giường cát: "Sáng nay ăn gì?"

Tùy Thất nói: "Uống chút cháo, ăn chút bánh mì là được."

Muội Bảo: "Muốn ăn trứng hấp."

Thẩm Úc: "Ăn tạm gì đó cũng được."

Tả Thần và Thẩm Úc vào bếp nấu ăn.

Tùy Thất và Muội Bảo vào nhà vệ sinh rửa mặt đ.á.n.h răng, rửa mặt xong định vào bếp giúp đỡ, lại bị Tả Thần ấn ngồi xuống bàn ăn.

"Hai người cứ chờ ăn là được."

Tùy Thất chớp mắt: "Chúng ta sắp được sống những ngày sung sướng cơm bưng nước rót rồi sao?"

Muội Bảo nhỏ giọng phụ họa: "Em cũng nghĩ như vậy đấy."

Thẩm Úc quay đầu lại nói trong khi đang thái rau: "Chúng tôi cũng nhân cơ hội này để luyện tay nghề mà, chị Tùy chỉ việc ở bên cạnh chỉ đạo thôi."

Tùy Thất chống cằm, cười tủm tỉm nói: "Cảm ơn sự cưng chiều của anh Thần và cậu Thẩm nhé."

Mấy ngày sau đó, Tùy Thất có khả năng nấu nướng giỏi nhất, không hề đụng đến cái nồi nào dù chỉ một lần.

Ngày thứ mười bốn sinh tồn trên Tinh cầu Isha, 00 giờ 00 phút, sương độc vốn lặng lẽ giáng xuống, lần này lại được ban tổ chức ưu ái thông báo.

【Chào các người chơi, sương độc chính thức được nâng cấp trong thử thách lần này.】

【Thuộc tính mới: Khóa mục tiêu và tấn công.】

【Sương độc vốn chỉ lặng lẽ lan tỏa, nhưng sau khi nâng cấp có thể cảm nhận được rồi khóa mục tiêu người chơi. Đồng thời cũng tăng tốc độ tiếp cận người chơi và chủ động tấn công.】

【Hình thức tấn công sẽ được tạo ra ngẫu nhiên dựa trên đặc điểm của tinh cầu hoang dã, mời các người chơi tự mình trải nghiệm.】

【Chúc mọi người, chơi thật vui vẻ!】

Tùy Thất bị tin dữ này đ.á.n.h thức, nhắm mắt đảo một vòng xem thường.

Bàn tay dưới lớp áo phao cũng phẫn nộ giơ ngón giữa.

Tả Thần và Thẩm Úc im lặng đã âm thầm c.h.ử.i đến tổ tông đời thứ tư của ban tổ chức.

Muội Bảo ngoan ngoãn bịt tai: "Mọi người mắng c.h.ử.i thoải mái đi, em bịt tai lại rồi."

Trên tai Muội Bảo lập tức có thêm ba đôi tay.

Trong phòng ngủ nhỏ, tiếng c.h.ử.i bới vang lên khắp nơi.

Ba người Tùy Thất ra sức c.h.ử.i bới, miệng không hề nương tình.

Để Muội Bảo có cảm giác được tham gia, thỉnh thoảng bọn họ còn buông tai cô nhóc ra, hỏi:

"Muội Bảo, em nói xem có tức không chứ?"

"Phải không Muội Bảo?"

"Làm thế này đúng là đáng ghét thật, Muội Bảo, em thấy thế nào?"

Muội Bảo trả lời vô cùng diễn cảm: "Tức thật đó!", "Đúng vậy!", "Đáng ghét cực kỳ!"

Cứ thế kéo dài mười mấy phút, đội Trốn Khỏi mới kết thúc màn phê phán ban tổ chức.

Bốn người cũng không còn buồn ngủ nữa, ghé đầu vào bên cửa sổ nhỏ, nhìn ra phía màn đêm đen kịt xa xa.

Sương độc tỏa ra ánh sáng màu xanh đen phía xa, nhìn thôi cũng khiến lòng người hoảng hốt.

Tả Thần nghiêm giọng nói: "Thoạt nhìn có vẻ sương độc cách chúng ta khá xa, muốn đến được đây kiểu gì cũng mất bốn năm ngày."

Thẩm Úc không quá lạc quan: "Sương độc sau khi nâng cấp có thể cảm nhận được vị trí người chơi, chắc chắn tốc độ sẽ nhanh hơn trước đây, tôi nghĩ hai ba ngày là đuổi kịp chúng ta rồi."

Tùy Thất gật đầu: "Tôi cũng nghĩ giống cậu Thẩm."

Muội Bảo tựa vào vai Tùy Thất hỏi: "Vậy chúng ta có cần rời khỏi nhà cát để chạy trốn sương độc không?"

"Không vội, thăm dò tình hình trước tính sau."

Bốn người ngồi thành vòng tròn trên giường, chụm đầu vào bàn bạc đối sách.

Giọng điệu Tả Thần nặng nề: "Thuộc tính chạm là bị loại của sương độc đã đủ tàn nhẫn, bây giờ còn thêm chủ động khóa và tấn công mục tiêu, trong số một trăm sáu mươi nghìn người chơi còn sống sót, có thể giữ lại 16 người đã là may lắm rồi."

"Thông tin mà ban tổ chức tiết lộ quá ít." Tùy Thất chống cằm: "Chúng ta không biết khi nào sương độc sẽ đuổi đến, phát động tấn công thế nào, quá bị động."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.