Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 288
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:16
Cô nghĩ một lúc, mở quang não, đăng một bài đăng lên trung tâm giao dịch.
Người đăng: Thất Tiên Nữ Tặng Ván Gỗ.
Tên vật tư: Nước.
Chi tiết vật tư: Chai nước khoáng 500 ml x 1.
Vật phẩm mong muốn: Thông tin hữu ích về sương độc phiên bản nâng cấp.
Chú thích: Chỉ giao dịch ba lần, ai đến trước được trước.
Tả Thần nhìn bài đăng của cô, nói: "Có lẽ những người chơi chạm phải sương độc đã bị loại trong giây lát rồi, làm gì có thời gian lên trung tâm giao dịch truyền tin."
Thẩm Úc nói tiếp: "Cái này không nói được."
Muội Bảo dùng ngón tay làm thành hai vòng tròn đặt lên mắt: "Những người chơi có ống nhòm có thể thấy được sương độc rõ ràng ở khoảng cách xa."
Tùy Thất giơ ngón cái lên: "Muội Bảo của chị thật thông minh."
Vừa dứt lời, quang não rung lên mấy tiếng, trên trung tâm giao dịch đã có người trả lời.
Tôi Là Nghịch Điệp: "Sương độc chỉ có thể cảm nhận và khóa mục tiêu người chơi khi cách người chơi 20 mét."
Tôi Là Nghịch Điệp: "Hiện tại tôi biết ba cách tấn công của sương độc: roi sương độc, lốc xoáy độc và quả cầu sương độc cô đặc."
Tôi Là Nghịch Điệp: "Người chơi chạm vào sương độc phiên bản nâng cấp, 30 giây sau mới bị loại."
Tôi Là Nghịch Điệp: "Xin hãy gửi ba chai nước cho tôi càng sớm càng tốt, cảm ơn."
Chậc, cái biệt danh này.
Tùy Thất lập tức đổi biệt danh trên trung tâm giao dịch thành 'Tôi là Nghịch Dã'.
Cô gửi cho đối phương ba chai nước.
Sau đó Tùy Thất bắt đầu tán gẫu với người chơi nọ dưới bài đăng giao dịch: "Cậu biết nhiều thật đấy."
Tôi Là Nghịch Điệp: "… 13 người chơi ở cùng một bãi cát với tôi, trong vòng một phút đã bị sương độc loại hết rồi."
Tôi là Nghịch Dã: "Cậu là người sống sót duy nhất à?"
Tôi Là Nghịch Điệp: "Ừm, tôi khá may mắn, có một vật tư hỗ trợ tăng tốc độ chạy, rất thích hợp dùng để chạy trốn."
Người này đặt tên nghe oách xà lách như vậy, không ngờ lại không hề phòng bị chút nào, chuyện gì cũng nói ra.
Tùy Thất đang định hỏi kỹ hơn về phương thức tấn công cụ thể của sương độc.
Không ngờ thông báo của ban tổ chức lại vang lên trên nền trời đêm.
【Chúc mừng người chơi Sử Nghịch Điệp của đội Tật Phong nhận được vật tư giới hạn 'Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang' x 1, người chơi đeo vật tư này có thể miễn sát thương từ sương độc trong vòng 8 tiếng.】
Tùy Thất nghe thông báo của ban tổ chức xong, nhìn lại biệt danh "Tôi Là Nghịch Điệp" trên quang não, sững sờ mất ba giây.
Cô gửi tin nhắn để xác nhận: "Người chơi mà ban tổ chức vừa thông báo, là cậu sao?"
Tôi Là Nghịch Điệp: "Là tôi, Sử Nghịch Điệp."
Tùy Thất: …
Hóa ra không phải đối phương đang chơi trội, mà đây là tên thật của người ta*.
*Tôi Là Nghịch Điệp: phiên âm là wò shì nì dié, đồng âm với "Tao Là Bố Mày".
Tùy Thất lặng lẽ sửa lại biệt danh.
Thất Tiên Nữ Vừa Hạ Phàm Không Lâu: "Tên của cậu hay lắm."
Tôi Là Nghịch Điệp: "Cảm ơn. Nhưng mà, tại sao cô lại đột nhiên đổi biệt danh thế?"
Thất Tiên Nữ Vừa Hạ Phàm Không Lâu: "Ha ha ha, tôi hay đổi biệt danh lắm."
Tùy Thất nhanh chóng chuyển chủ đề: "Nếu tiện thì, tôi có thể xem 'Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang' trông thế nào không?"
Sử Nghịch Điệp không nói hai lời, gửi ngay một tấm ảnh.
Giữa lòng bàn tay màu lúa mì là một tấm thẻ lệnh bằng kim loại màu trắng bạc có khắc những ký hiệu khó hiểu.
Tôi Là Nghịch Điệp: "Loại thẻ lệnh này chỉ có trong sương độc thôi."
Thất Tiên Nữ Vừa Hạ Phàm Không Lâu: "Được rồi, tôi hiểu rồi."
Tùy Thất lưu ảnh lại, cũng gửi thêm cho đối phương hai chai nước để tỏ lòng biết ơn.
Cuộc trò chuyện kết thúc.
Ba người Tả Thần, Thẩm Úc và Muội Bảo ngồi xem từ đầu đến cuối, lúc này mới bắt đầu lên tiếng.
Tả Thần cảm thán: "Sử Nghịch Điệp này lợi hại thật, không chỉ toàn thân trở ra sau khi đối mặt với sương độc phiên bản nâng cấp, mà còn lấy được vật tư giới hạn."
Thẩm Úc: "Quả thật rất mạnh."
Tùy Thất tắt quang não, trong lòng đã có cách đối phó với sương độc.
Cô ôm Muội Bảo đang mơ màng nằm xuống, quấn chặt áo phao và chăn len: "Tổng hợp lại những thông tin hiện có, mục tiêu hàng đầu của chúng ta khi gặp sương độc là tìm 'Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang'."
Thẩm Úc và Tả Thần gật đầu đồng ý.
Tùy Thất nhắm mắt nói: "Ngủ trước đã, kế hoạch hành động cụ thể, đến lúc đó chúng ta bàn sau."
Sau khi biết không phải là không có cách giải quyết sương độc, trong lòng bốn người nhẹ nhõm hẳn, cũng yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Tám giờ sáng hôm sau, thẻ tạo vật tư đúng giờ mở ra vật tư.
Tùy Thất mắt nhắm mắt mở, đưa mắt liếc nhìn bốn món vật tư đã mở ra hôm nay:
Một hộp bánh quy nhỏ, một chai nước có ga, một tuýp gel làm mát nhanh, một tấm thẻ lệnh màu trắng bạc.
Cô tiện tay cất vật tư vào Kho Hàng Tuỳ Thân, nhắm mắt tiếp tục ngủ nướng.
Hai giây sau, Tùy Thất đột ngột mở mắt.
Cái gì vậy!?
Cô mở danh sách vật tư ra, chỉ thấy dưới mục vật tư đặc biệt đã có thêm mục 'vật tư giới hạn' mới.
Vật tư duy nhất bên trong, rõ ràng là tấm thẻ lệnh kim loại mà tối qua cô vừa thấy trong ảnh.
Màu trắng bạc, khắc ký hiệu khó hiểu.
Là Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang!
Cái gì vậy, cái gì vậy!
Không ngờ chuyện tốt cỡ này lại rơi trúng đầu cô!
Khóe miệng Tùy Thất cong đến mang tai: "Thẻ Hộp Mù SSS, cưng thật sự rất tuyệt vời!"
Cô lặng lẽ cười khoái trá: "Hê hê hê, ha ha ha ha ha."
