Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 289
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:16
Ba người Muội Bảo sắp tỉnh giấc cũng nghe thấy tiếng cười khùng khục của cô.
Muội Bảo híp mắt cười, hỏi: "Chị Tùy, sao chị lại vui thế?"
Tả Thần uể oải nói: "Mới sáng sớm mà chị Tùy đã trúng số rồi à?"
Thẩm Úc nhắm mắt: "Nghe giọng điệu này, còn là chuyện rất tốt nữa."
Thấy cả ba đồng đội đều đã tỉnh, Tùy Thất không giấu được nụ cười, nói: "Thẻ Hộp Mù của tôi mở ra được một tấm Thẻ Lệnh Bạc Tinh Quang, trâu bò không?"
Tả Thần và Thẩm Úc đột ngột quay đầu nhìn Tùy Thất.
Đôi mắt tròn xoe của Muội Bảo mở to: "Oa!"
Thẩm Úc dịch đến bên cạnh Tùy Thất, nhìn giao diện trên quang não của cô, cười nói: "Vận may của chị Tùy bùng nổ rồi."
Tả Thần cũng vội thò đầu qua xem: "Trời ạ, trời ạ, trâu thật đấy."
Tùy Thất đắc ý lắc đầu: "Ván này chị Tùy dắt mấy cưng nằm không cũng thắng."
Ba người dành cho Tùy Thất tràng pháo tay nồng nhiệt nhất.
Tùy Thất: "Cảm ơn, cảm ơn."
Bọn họ nằm trên giường chợp mắt một lúc mới ngồi dậy, vệ sinh cá nhân xong thì vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Bốn người đội Săn Lùng Hoang Dã cũng vừa lúc ra khỏi phòng ngủ.
Thẩm Úc, Tả Thần và Bùi Dực làm vài món ăn sáng đơn giản.
Sau khi ăn xong, tám người ngồi quanh bàn ăn trò chuyện.
Hai đội trao đổi thông tin về sương độc cho nhau.
Đội Săn Lùng Hoang Dã kinh ngạc trước lượng thông tin mà đội Trốn Khỏi biết.
Tùy Thất bình thản đáp: "Người chơi nhận được vật tư giới hạn tối qua nói cho tôi biết đấy."
Bùi Dực kinh ngạc: "Ghê vậy ư! Sao các chị liên lạc được với người ta?"
Cô ăn ngay nói thật: "Tôi đăng bài giao dịch trên trung tâm giao dịch, Nghịch Điệp chủ động trả lời tôi."
Tả Thần hất cằm: "Chị Tùy nhà tôi may mắn lắm."
Bùi Dực gật đầu: "Mạnh."
Thẩm Úc hỏi: "Mọi người thì sao, có tin tức gì về sương độc không?"
Liên Quyết gật đầu: "Biết được vị trí và tốc độ di chuyển của sương độc."
Tùy Thất lên tiếng hỏi: "Vậy có phải có thể tính được khi nào sương độc sẽ đến ốc đảo không?"
"Ừm." Liên Quyết nhìn về phía cô: "Khoảng sáu giờ chiều ngày mốt."
Tùy Thất thoải mái gật đầu: "Vậy hai ngày nay chúng ta có thể làm quen với ốc đảo, tiện thể đi tìm các điểm vật tư."
Mọi người không có ý kiến gì.
Tả Thần đứng dậy đi ra khỏi cửa: "Chúng ta ra ngoài xem tình hình đi?"
Thẩm Úc theo sau anh ta: "Được."
Dọn thùng vật tư ở cửa xong, ánh sáng bên ngoài thoáng chốc chiếu sáng căn nhà cát tối tăm.
Tám người híp mắt bước ra khỏi nhà cát.
Sau cơn mưa, trời trong xanh hơn hẳn mọi ngày.
Ánh nắng xuyên qua đám mây mỏng, rọi xuống mực nước dâng lên rõ ràng trong hồ, bên trong dập dìu các gợn sóng nước.
Những cây cọ và bụi cây thấp bé cũng xanh hơn mấy phần.
Không khí trong ốc đảo còn mang theo hơi nước nhẹ, nhiệt độ và độ ẩm vô cùng thoải mái.
Muội Bảo chỉ vào phía đối diện hồ, nắm tay Tùy Thất lắc lắc: "Chị Tùy, em muốn qua kia xem thử."
"Được thôi."
Tùy Thất và Muội Bảo tay nắm tay, đi dưới bóng râm của những cây cọ, vừa đi vừa nhảy chân sáo về phía đối diện hồ.
Thẩm Úc và Tả Thần tự nhiên bước theo sau.
Bốn người đội Săn Lùng Hoang Dã cũng cất bước đi theo mấy người bọn họ.
Tùy Thất đang đi, bỗng quay lại nhìn Tân Dặc hỏi: "Lần trước tôi vẫn chưa nghe hết câu chuyện về mười ba người bạn trai cũ kỳ lạ của cô, có thể nghe tiếp không?"
Nhắc đến chuyện này, Tân Dặc lập tức có hứng: "Đương nhiên rồi."
Cô ta nhanh chân chạy đến bên cạnh Tùy Thất: "Cô muốn nghe về người nào?"
Tùy Thất: "Trừ người thứ sáu, thứ bảy, thứ tám ra, người nào cũng được."
"Vậy tôi sẽ kể từ người đầu tiên."
"Được."
Bùi Dực bịt tai lại, đau khổ kêu gào: "Đổi chủ đề đi, em đã nghe mười ba câu chuyện đó đến chai cả tai rồi."
Tân Dặc nhanh chóng quay đầu đáp một câu: "Vậy cậu bịt tai lại đi."
Bùi Dực phản đối thất bại, đành thở dài bất lực.
Tám người thong dong đi xuyên qua rừng cọ, mỗi người một câu chuyện, tiếng cười nói vui vẻ vang lên không ngớt.
Bữa trưa được ăn dưới bóng cây bên hồ.
Ăn trưa xong, mấy người tùy ý nằm xuống bóng râm mát mẻ bắt đầu ngủ trưa.
Cứ thế ngủ một giấc đến khi mặt trời sắp lặn.
Lấy lại tinh thần sau cơn ngủ mê, bốn người đội Trốn Khỏi xuất phát tìm vật tư, đội Săn Lùng Hoang Dã ở lại nhà cát trông nhà.
Mấy người Tùy Thất tìm kiếm ở khu vực phía bắc ốc đảo, tìm thấy hai điểm vật tư nhỏ.
Vật tư không nhiều, nhưng có hai thùng quần áo.
Bên trong toàn là quần áo mùa hè, có áo có quần, tổng cộng chín bộ.
Hơn mười hai giờ đêm, đội Trốn Khỏi trở về nhà cát.
Liên Quyết và Bùi Dực đang ngồi bên bàn ăn thấp giọng nói chuyện, quang não trên cổ tay phát ra ánh sáng yếu ớt.
Tùy Thất đi đến trước mặt bọn họ, khẽ cười hỏi: "Vẫn chưa ngủ à? Đang đợi bọn tôi hửm."
Liên Quyết ngước mắt nhìn cô: "Ừm."
Cô lấy hai thùng vật tư nhỏ từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra, đặt lên bàn ăn.
"Hôm nay chỉ tìm được hai điểm vật tư nhỏ, tổng cộng có bốn thùng vật tư, chia đều nhé."
Bùi Dực xua tay: "Chị Tùy, không cần, không cần đâu."
Thẩm Úc khuyên: "Nhận đi, có mọi người trông nhà chúng tôi mới yên tâm tìm vật tư, vật tư cũng nên có phần của mọi người."
Bùi Dực: "Thật sự không cần đâu, vật tư của bọn em vẫn còn đủ."
Tùy Thất nhìn sang Liên Quyết, vỗ nhẹ hai cái lên thùng vật tư.
Liên Quyết giơ tay, khẽ phất qua phía trên thùng gỗ. Trong chớp mắt, hai thùng vật tư được thu vào Tủ Lạnh Tùy Thân.
