Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 326

Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:15

Diệp Thừa nhỏ giọng hỏi: "Có bao nhiêu?"

Tùy Thất đáp: "Không chắc, có lẽ là không quá ba con."

Diệp Tình quả quyết nói: "Nấp trước đã."

Ba người vào một cửa hàng bỏ hoang ven đường, ngồi xổm dưới bệ cửa sổ không có kính.

Diệp Tình và Diệp Thừa ăn ý đưa cây gậy sắt trong tay ra ngoài cửa sổ, gõ liền mấy cái, tiếng "leng keng" phát ra không nhẹ không nặng.

Một lát sau, hai tiếng gầm gừ như của dã thú liên tiếp vang lên.

Tùy Thất ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy trên con đường vốn vắng vẻ, có thêm hai con zombie vặn vẹo cơ thể, đang nghiêng ngả tiến về phía ba người.

"Là zombie bình thường." Diệp Tình nắm c.h.ặ.t gậy sắt trong tay: "A Thừa, em trái, chị phải."

"Rõ." Diệp Thừa bám vào bệ cửa sổ, thoăn thoắt nhảy ra ngoài.

Diệp Tình theo sát phía sau, động tác dứt khoát không kém.

Cô ấy quay đầu nhìn Tùy Thất, nói: "Hai chúng tôi thôi là đủ rồi, cô không cần ra tay."

Nói xong, hai chị em vung gậy sắt xông về phía zombie.

Tùy Thất đã chuẩn bị tâm lý có thể chiến đấu bất cứ lúc nào, bám vào bệ cửa sổ, vẻ mặt có hơi ngơ ngác: ???

Đừng mà, để tôi kề vai chiến đấu với hai người đi!

Cô đứng dậy, bấm vào biểu tượng cúc áo màu trắng trên giao diện quang não, bật lá chắn bảo vệ lên.

Ánh sáng xanh lam bên dưới quang não tuôn ra, như những gợn nước chảy nhanh ch.óng lan ra toàn thân, dần ngưng tụ thành lớp màng bảo vệ màu xanh nhạt, ôm sát vào bề mặt cơ thể cô.

Cô bật Cưa U Minh lên, những chiếc răng cưa màu trắng bạc xoay tròn với tốc độ cao.

Vừa bước ra đường, Tùy Thất đã thấy Diệp Tình và Diệp Thừa cách đó không xa linh hoạt né tránh đòn tấn công của zombie, gậy sắt trong tay dứt khoát vung lên, gậy nào gậy nấy đập vào đầu zombie.

Khi đ.á.n.h nhau, hai chị em ra tay rất tàn nhẫn, hoàn toàn không còn vẻ ngây thơ ngơ ngác như trước.

Tùy Thất không ngớt lời khen ngợi: Quả nhiên là có chút thực lực.

Các cư dân mạng tinh tế trong phòng livestream cũng có cùng quan điểm với Tùy Thất:

【Cặp chị em này vừa lương thiện vừa có thực lực, mị thích.】

【Đúng vậy, lúc sáng khi chị gái xì hơi ngã ở đó, cũng có ba tốp người qua qua lại lại đúng không, nhưng chỉ có hai người họ là cứu chị gái xì hơi về.】

【Người tốt có phúc báo, có chị gái xì hơi ở đây, có lẽ hai mươi mốt ngày này, họ sẽ không đói nữa.】

【Phải nói là, dáng vẻ sợ hãi zombie của chị gái xì hơi dễ thương quá đi, ha ha ha.】

【Mấy chuyện như vậy, ai mà không sợ chứ.】

【Muội Bảo nhà ta không sợ đấy, một xẻng một em, mạnh bùng nổ.】

【Đừng gọi là Muội Bảo nữa, gọi là chị Lâu đi.】

【Không nhá, Muội Bảo có ghê gớm đến đâu cũng vẫn là bảo bối nhỏ trong lòng mẹ ~】

【Hai chị em này thật sự có hơi gầy quá, cũng không biết họ lấy đâu ra sức đ.á.n.h đám zombie kia nữa.】

【Vì sinh tồn mà bị ép ra chứ sao.】

【Tại sao tinh chủ của Tinh cầu Linh Lạc không di dời người dân đến các tinh cầu khác nhỉ?】

【Việc di dời dân cư trong tinh tế không phải cứ nói suông là được, từ khi đệ đơn xin di dân đến khi được chấp thuận, không mất một hai năm thì không xong đâu.】

【A, vậy những người sống sót trên Tinh cầu Linh Lạc t.h.ả.m quá đi.】

【Nghe nói hơn hai tháng nữa, đơn xin di dân tinh tế của Tinh cầu Linh Lạc sẽ được chấp thuận.】

【Thật sao?】

【Hy vọng là thật.】

Diệp Tình và Diệp Thừa nhanh ch.óng hạ gục zombie, những mô thối rữa màu đen văng tung tóe khắp nơi.

Hai người chịu đựng mùi hôi, móc viên tinh hạch màu xanh lá trong đầu zombie ra, cho vào túi, mỉm cười vẫy tay với Tùy Thất.

Tùy Thất dùng mu bàn tay che hờ mũi, cất bước đi về phía hai người.

Đi được vài bước, cô đã thấy Diệp Tình và Diệp Thừa nóng ruột chạy về phía mình.

"Sau lưng chị có zombie! Cẩn thận!"

Ngay khi nghe thấy tiếng hai chị em la lên, Tùy Thất đã vung Cưa U Minh trong tay ra sau theo phản xạ.

Lưỡi cưa màu bạc xoay tròn với tốc độ cao dễ dàng c.h.é.m đôi đầu zombie sau lưng cô thành hai nửa.

Máu đen mục rữa và những mảnh thịt văng tung tóe, b.ắ.n lên nửa thân trên của cô.

Một mảnh mô nhỏ màu đen b.ắ.n lên mặt cô, dính vào da cô rồi chậm rãi trượt xuống cằm, sau đó "bẹp" một tiếng rơi xuống đất.

Cảm giác dính nhớp rõ rệt và mùi tanh tưởi nồng nặc xộc vào mũi, khiến cô không thể chịu được nữa, chạy đến góc tường trực tiếp cúi người xuống nôn ọe.

"Ọe… ọe…"

Bà nó, mười triệu tinh tế tệ này đúng là khó kiếm thật.

Lúc Tùy Thất nôn xong đứng dậy, hai chị em đã chạy đến bên cạnh cô.

Diệp Thừa sùng bái nhìn cô: "Lợi hại quá, chỉ một chiêu thôi đã xử xong con zombie kia rồi!"

Cô xua tay: "Do v.ũ k.h.í tốt thôi."

Diệp Tình nhìn khuôn mặt hơi tái của cô, nói: "Mùi ở đây nồng quá, chúng ta ra phía trước ngồi nghỉ một lát đi."

"Không cần đâu."

Tùy Thất không muốn kéo chân sau, cô lấy t.h.u.ố.c khử mùi ra, điên cuồng xịt một vòng.

Mùi hôi thối lượn lờ quanh ch.óp mũi đã nhạt đi không ít.

Tùy Thất vẩy sạch lớp m.á.u thối trên Cưa U Minh: "Đi thôi."

Đối mặt trực diện với zombie mới là cách duy nhất để giải quyết vấn đề.

"Khoan đã." Diệp Thừa chạy đến bên xác con zombie bị bổ đôi đầu, dùng gậy sắt khều viên tinh hạch ra, nhặt lên đưa cho Tùy Thất.

Tùy Thất nói thẳng: "Cậu cất giúp tôi trước đi."

Diệp Thừa sáng khoái nhận lời: "Vâng ạ."

Ba người tiếp tục đi về phía bệnh viện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.