Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 327
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:16
Diệp Tình đi bên cạnh Tùy Thất, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn cô một cái, ánh mắt chứa đôi phần lo lắng.
Tùy Thất nhìn thẳng về phía trước: "Tôi không sao, nhìn đường đi."
Diệp Tình "ồ" một tiếng, dời tầm mắt đi, ngoan ngoãn nhìn đường.
Bọn họ đi một vòng quanh bệnh viện, chuyên nhắm vào những con zombie đi lẻ rồi ra tay.
Tuy thính giác và khứu giác của zombie rất nhạy bén, nhưng hành động lại chậm chạp, sức tấn công cũng không mạnh lắm.
Tùy Thất căng da đầu g.i.ế.c hai ba con, chỉ một lúc sau đã dần lên tay.
Về sau nữa, trên cơ bản là một cưa một em, g.i.ế.c vô cùng hăng say.
Ánh mắt Diệp Tình và Diệp Thừa nhìn cô ngày càng sáng.
Ba người miệt mài làm việc đến hơn sáu giờ chiều, mới sức cùng lực kiệt quay về.
Khi đi qua một cửa hàng bán đồ tang lễ cũ nát, Tùy Thất dừng bước: "Tôi vào trong xem một vòng đã."
Bên trong có điểm vật tư.
"Hả?" Diệp Tình nhìn Tùy Thất, ấp úng nói: "Cô… đừng nói là cô… định đốt vàng mã cho mấy con zombie đã bị g.i.ế.c đấy chứ?"
Tùy Thất: "…"
Cô cực kỳ kinh ngạc trước lối suy nghĩ của Diệp Tình: "Sao cô lại có suy nghĩ này?"
Diệp Tình xấu hổ cười hai tiếng.
Diệp Thừa ghé sát vào tai Tùy Thất, thì thầm: "Vì trước đây chị em thật sự đã làm chuyện này rồi."
Tùy Thất im lặng một lúc lâu, sau đó giơ ngón tay cái với Diệp Tình: "Thiện tai thiện tai."
Diệp Tình đá Diệp Thừa một cái: "Sao em cứ vạch áo cho người ta xem lưng chị thế."
Diệp Thừa nhảy chân sáo né đòn: "Ai bảo mấy chuyện chị làm kỳ cục quá làm gì."
Hai chị em cứ thế chị đá em nhảy trêu đùa nhau, Tùy Thất nhìn hồi lâu, cất bước đi vào cửa hàng đồ tang lễ.
Cô đi qua mặt tiền cửa hàng lộn xộn không chịu nổi, vào thẳng phòng ngủ đơn phía sau.
Tìm một vòng, cô phát hiện hai thùng vật tư dưới ván giường trơ trọi.
Đang định cất hai chiếc thùng vào Kho Hàng Tuỳ Thân, giọng nói của Diệp Tình đã vang lên bên tai: "Ừm? Cô đang nhìn gì thế?"
Tùy Thất sững người, đang suy nghĩ xem nên giải thích sự tồn tại của thùng vật tư với cô ấy thế nào.
Lại nghe thấy đối phương nói một câu: "Trong này không hề có gì cả, sao cô nhìn chăm chú vậy?"
Tùy Thất ngước mắt nhìn cô ấy: "Không có gì hết sao?"
Diệp Tình lại đưa mắt quét về phía thùng vật tư một vòng: "Đúng vậy, trống không."
Diệp Thừa ló đầu từ sau lưng Diệp Tình, nhỏ giọng hỏi: "Sao thế, ở đây có thứ quỷ quái gì mà bọn em không thấy sao?"
"Đừng nói bậy." Diệp Tình lườm cậu ta một cái.
Tùy Thất dời mắt đi, cất vật tư vào Kho Hàng Tuỳ Thân.
Thì ra điểm vật tư mà ban tổ chức thả xuống, chỉ có người chơi mới thấy được.
Xem ra, ban tổ chức vẫn còn chút tình người với người chơi.
Lúc Tùy Thất và hai chị em quay về căn hộ ở tầng sáu đã gần tám giờ tối, bụng ai nấy đói đến mức reo hò ầm ĩ.
Diệp Tình và Diệp Thừa đều để lại một miếng bánh quy không ăn.
Diệp Tình hào phóng chia miếng bánh quy của mình cho Tùy Thất, nhưng cô từ chối.
Hai chị em dùng ngón tay bẻ ra một miếng bánh quy thật nhỏ, phải năm miếng mới ăn xong.
Ăn xong lại siết c.h.ặ.t dây lưng, bữa tối cứ thế kết thúc.
Cảnh tượng này, thật đúng là người nghe thì đau lòng, người thấy thì rơi lệ.
Tùy Thất thực sự không thể nhìn nổi nữa, cô quay đầu lập tức đi vào nhà vệ sinh, nhấn mở Kho Hàng Tuỳ Thân.
Vừa thu được hai thùng vật tư, mục thức ăn đã phong phú hơn nhiều.
Cô lấy ra hai khối bánh mì Dalieba lớn, một túi xúc xích ngô tám cây và ba chai nước khoáng, quay lại phòng khách, đặt xuống trước mặt hai chị em: "Ăn đi."
Hai người như hai chú ch.ó xù lông bị dọa cho ngây người, mắt chữ A mồm chữ O nhìn đống đồ ăn trước mặt.
Diệp Thừa nuốt nước bọt: "Nhiều, nhiều thế này sao?!"
"Cô lấy thức ăn từ đâu ra vậy?" Diệp Tình nhìn Tùy Thất, nói ra một câu kinh người: "Cô không phải là… người ngoài hành tinh đâu đúng không?"
Tùy Thất khẽ nhướng đuôi mày: "Đoán đúng rồi đấy."
Cô nói thật, nhưng Diệp Tình lại bật cười thành tiếng: "Xin lỗi, đầu óc của tôi có vấn đề rồi, không ngờ lại hỏi mấy câu ngớ ngẩn như vậy."
"Thứ cô đeo trên cổ tay, v.ũ k.h.í cô dùng và thức ăn cô ăn đều là những thứ bọn tôi chưa từng thấy, chắc chắn thân phận của cô không tầm thường."
Cô ấy im lặng hai giây, nhìn sang đống thức ăn, hỏi: "Những thứ thức ăn này rất quý giá, cô chia cho bọn tôi ăn thật sự không sao ư?"
Tùy Thất đáp: "Thức ăn vốn là để cho con người ăn mà."
Cô cầm lấy bánh mì Dalieba, xé bao bì, bẻ xuống hai miếng đưa cho hai chị em: "Nếm thử đi."
Diệp Thừa khẽ kêu lên kinh ngạc: "Chị, trong miếng bánh mì này còn có nho khô và óc ch.ó nữa!"
Diệp Tình mím môi: "Thơm quá."
Tùy Thất nhét bánh mì vào tay hai người, còn mình thì cầm một miếng lên ăn trước.
Hai người cảm ơn Tùy Thất, chậm rãi c.ắ.n miếng bánh mì lớn.
"Ngon quá đi chị ơi."
"Ừm ừm."
Bọn họ đang ăn thì đột nhiên nghẹn ngào đỏ hoe mắt, ăn một miếng bánh mì, lại lau một giọt nước mắt.
Tùy Thất chu đáo quay người đi.
Cô mở quang não, vào trung tâm giao dịch, gửi cho Tả Thần, Thẩm Úc và Muội Bảo mỗi người một gói quà vật tư lớn.
Tả Thần và Muội Bảo đã nhận, còn Thẩm Úc thì trả lại vật tư.
Nhóm chat bốn người nhanh ch.óng trở nên sôi nổi.
Thẩm Úc: "Thức ăn chỗ tôi vẫn đủ ăn hai ngày, nhiều quá không mang theo được, chị tạm thời không cần gửi cho tôi đâu."
Tùy Thất trả lời bằng một dán nhãn OK.
