Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 329
Cập nhật lúc: 13/01/2026 15:01
"Có đồ dùng cho phụ nữ không?"
"Đừng chen lấn, tôi đến trước."
"Rõ ràng là tôi đến trước mà."
"Lùi về sau đi."
"Mày mới phải lùi về sau ấy."
Tuy bọn họ đang cãi nhau, nhưng giọng nói lại rất nhỏ, vì sợ kinh động đến zombie.
Trước xe vật tư có bốn nhân viên mặc trang phục tác chiến màu đen đang đứng, tay bọn họ cầm s.ú.n.g, vẻ mặt nghiêm túc quản lý trật tự.
"Đừng chen lấn, xếp hàng trước đi!"
"Nữ một hàng, nam một hàng."
"Xếp hàng xong mới bắt đầu đổi vật tư!"
Để đổi vật tư nhanh hơn, mọi người nhanh ch.óng xếp hàng.
Diệp Tình và Diệp Thừa tương đối có kinh nghiệm, Tùy Thất bèn chia đều ba mươi hai viên tinh hạch của mình cho hai người bọn họ.
"Đổi giúp tôi một ít giấy, giấy vệ sinh hay giấy rút đều được, nếu còn thừa tinh hạch, hai người cứ xem rồi đổi."
Diệp Tình nhận lấy tinh hạch: "Tuân lệnh, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Hai chị em nhanh nhẹn chen vào trong hàng, đứng ở vị trí khá gần phía trước.
Còn Tùy Thất thì thong thả đứng ở cuối hàng.
Xếp hàng xong, nhân viên đổi vật tư hạ thanh chắn bên hông xe xuống, để lộ núi vật tư được xếp ngay hàng thẳng lối bên trong.
Tùy Thất nhìn thoáng qua, có lẽ miễn cưỡng đủ cho những người có mặt ở đây.
Việc đổi vật tư tuần tự diễn ra.
"Sao bánh quy soda lại đến tám mươi tinh hạch? Lần trước vẫn chỉ sáu mươi tinh hạch một gói thôi mà."
Nhân viên bên cạnh xe vật tư giải thích đơn giản: "Vật tư ngày càng khan hiếm, đương nhiên giá cả cũng đắt hơn."
Nghe tin tăng giá, phản ứng của những người đến đổi vật tư không giống nhau.
"Sao lại tăng nữa, có còn cho người ta sống không vậy?"
"Giá cả còn tăng tiếp, thì thật sự không mua nổi đâu."
"Không thể kiểm soát giá cả một chút sao?"
"Bây giờ là mạt thế, ai kiểm soát giá cả cho anh?"
"Mọi người thật là, có thể dùng tinh hạch để đổi vật tư đã là tốt lắm rồi, đừng có được đằng chân lân đằng đầu như vậy."
"Đúng vậy, bây giờ vật tư khó tìm như thế, nếu không phải thỉnh thoảng đội đổi vật tư lại đến đây, chúng ta đã c.h.ế.t đói từ lâu rồi."
"Đổi nhanh đi anh trai, anh thấy đắt thì có thể không đổi, để đấy cho bọn tôi mua."
Người đàn ông trung niên nói: "Ai nói tao không đổi, tăng giá mà không cho người ta nói mấy câu sao?"
Cuối cùng, đối phương vẫn đau lòng trả tám mươi tinh hạch.
Không mua thì sẽ c.h.ế.t đói, dù đắt đến mấy cũng phải chịu.
Hơn nữa, những người khác cũng nói đúng, hiện tại bên ngoài gần như không tìm được thức ăn, có thể dùng tinh hạch để đổi thức ăn đã là điều rất đáng mừng.
Việc đổi vật tư diễn ra thuận lợi, hàng người cũng ngày càng ngắn lại.
Tùy Thất đứng yên tại chỗ, không đi lên phía trước.
Thi thoảng, ánh mắt của những người xung quanh lại rơi xuống người cô.
Gương mặt cô trắng trẻo, quần áo sạch sẽ, trên người cũng không có mùi lạ, thật sự không giống người đang vật lộn sinh tồn thời mạt thế.
Tùy Thất bình tĩnh đứng đó, không để ý đến những ánh mắt dò xét kia.
Không lâu sau, Diệp Tình cầm hai gói giấy ăn và hai gói mì giòn đi đến bên cạnh Tùy Thất.
Cô ấy có chút rầu rĩ: "Năm mươi tinh hạch chỉ đổi được từng này thứ thôi."
Tùy Thất chỉ vào hai gói mì giòn trong tay đối phương: "Cái này giá bao nhiêu?"
Diệp Tình nhỏ giọng đáp: "Những mười tinh hạch đấy."
… Gói mì giòn chỉ đáng giá năm hào này cũng tăng giá vùn vụt rồi.
Tùy Thất lại nhìn về phía nhân viên đứng trước xe đổi vật tư, hỏi: "Nếu bọn họ muốn đổi vật tư thì cũng mua với giá này sao?"
Diệp Tình: "Chắc chắn là không rồi. Họ là nhân viên nội bộ của căn cứ Vân Châu, có đổi vật tư cũng rẻ hơn chúng ta nhiều."
Giọng cô ấy có chút ghen tị: "Bốn món đồ mà tôi đổi được này, nếu lấy hết, không chừng họ cũng chỉ mất mười tinh hạch thôi."
"Chênh lệch nhiều vậy sao?" Tùy Thất hơi nhíu mày: "Vậy làm thế nào mới vào được căn cứ Vân Châu?"
Diệp Tình thành thật cho hay: "Nửa năm trước phải nộp một lần hai nghìn viên tinh hạch, bây giờ thì tôi không rõ nữa."
Diệp Thừa cầm một gói bánh đậu xanh đi tới, tham gia vào cuộc đối thoại của hai người: "Hiện tại căn cứ Vân Châu là một trong năm căn cứ chính thức lớn, chắc chắn sẽ càng khó vào hơn."
Cậu ta ao ước nói: "Nếu vào được căn cứ, cuộc sống sẽ thoải mái hơn nhiều."
Tùy Thất nhẹ giọng lên tiếng: "Nhưng hai nghìn viên tinh hạch không dễ tích chút nào."
Hai chị em mặt ủ mày chau gật đầu.
Diệp Tình lắc đầu cảm thán: "Trước mạt thế không dành dụm được tiền, sau mạt thế cũng không tích góp được tinh hạch, cuộc sống đúng là khó khăn quá đi."
…
Tùy Thất liếc nhìn hai chị em một cái, cất bước đi về phía điểm đổi vật tư.
Việc đổi vật tư đã kết thúc, bốn nhân viên đang tụ tập lại với nhau, tiến hành công tác kiểm kê cuối cùng.
Tùy Thất dừng bước ở vị trí cách bọn họ một mét.
Bốn người đồng loạt ngẩng đầu nhìn cô.
Cô cười chào hỏi: "Chào mọi người."
Người phụ nữ duy nhất trong số bốn người đáp lại: "Chào cô, cô muốn đổi vật tư gì?"
"Không đổi gì cả." Tùy Thất nói thẳng mục đích của mình: "Tôi muốn biết, làm cách nào mới có thể vào được căn cứ Vân Châu."
Một nam nhân viên có vẻ ngoài thô kệch tục tằng ở phía đối diện nói: "Căn cứ chúng tôi là một trong năm căn cứ chính thức lớn, không dễ vào như vậy đâu."
"Vậy thì sao chứ…" Tùy Thất lạnh nhạt nói: "Làm cách nào mới có thể vào được?"
