Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 328
Cập nhật lúc: 13/01/2026 15:00
Muội Bảo: "Chị Tùy, vật tư của chị còn đủ không? Chị ăn tối chưa?"
Tùy Thất: "Rất đủ. Chị đang ăn đây."
Muội Bảo: "Vậy em ăn chung với chị nhé ~"
Tùy Thất gửi lại cho cô nhóc một nhãn dán hôn hôn.
Tả Thần: "Cảm ơn chị Tùy đã cho ăn!"
Sau đó anh ta lại gửi đến một tấm ảnh: Trong lòng bàn tay là một sợi len màu đỏ rất chuẩn sắc*.
*Rất chuẩn sắc nghĩa là màu đỏ rất thuần, chỉ là màu đỏ rực, không kể đến các màu đỏ khác như đỏ sẫm, đỏ rượu, đỏ nhạt…
Tùy Thất: "Anh định quay lại với sự nghiệp đan lát vĩ đại à?"
Tả Thần: "Không phải đâu."
Anh ta giải thích: "Sợi len nhỏ màu đỏ này là đạo cụ 'Sợi Dây Kết Duyên' dùng để lập đội tạm thời, không ngờ tới đúng không."
Tùy Thất, Thẩm Úc và Muội Bảo: "!!!"
Thẩm Úc: "Sao anh có được thứ này?"
Tả Thần: "Không biết thứ này quấn vào roi của tôi từ lúc nào nữa, tôi đang định vứt đi thì nghe thấy thông báo vật tư."
Muội Bảo vội vàng hỏi: "Cái này dùng thế nào vậy ạ?"
Tả Thần giới thiệu vật tư: "Quấn Sợi Dây Kết Duyên vào ngón tay đối phương, tức là đã gửi lời mời lập đội tạm thời. Nếu đối phương cũng buộc Sợi Dây Kết Duyên vào ngón tay của bạn, thì có thể thành công lập đội tạm thời."
"Nếu một trong hai bên tháo Sợi Dây Kết Duyên ra, việc lập đội sẽ thất bại."
Thẩm Úc: "… Nói cách khác, một người có thể có mười đồng đội tạm thời?"
Muội Bảo: "Nghe có vẻ là thế."
Tả Thần gửi một tin nhắn thoại sang: "Chị Tùy, có nhiều người thèm muốn chị lắm, nhất định phải giữ kỹ ngón tay của chị đấy!"
…
Tùy Thất đảm bảo: "Yên tâm đi, mười ngón tay này giữ lại hết cho mọi người đấy."
Tả Thần hài lòng đáp: "Tuyệt cú mèo."
Thẩm Úc: "Nếu anh Thần còn tìm được Sợi Dây Kết Duyên nào nữa thì nhớ gửi cho tôi."
Muội Bảo: "Còn em nữa."
Tùy Thất: "Tôi cũng muốn."
Tả Thần: "Không thành vấn đề."
"Haiz." Tả Thần gửi một nhãn dán ôm c.h.ặ.t lấy mình: "Hôm nay g.i.ế.c zombie rồi, tâm trạng rất phức tạp, không dám ngủ lắm, sợ gặp ác mộng quá."
Thẩm Úc trả lời đơn giản thô bạo: "Hay là anh thử đập đầu vào tường cho ngất đi xem? Chắc chắn ngủ rất ngon."
Tả Thần: "… Thật ra cũng không cần đến mức đó đâu."
Thẩm Úc: "Vậy đợi đến khi gặp nhau, anh cứ dựa vào tôi mà ngủ."
Tả Thần: "Được đấy."
Muội Bảo: "Em cũng muốn dựa vào n.g.ự.c anh Thẩm để ngủ nữa."
Thẩm Úc: "Không thành vấn đề."
Không biết bao giờ mới có thể gặp lại các đồng đội, Tùy Thất lặng lẽ ghen tị.
Cô dặn dò: "Lúc ngủ, mọi người nhớ bật lá chắn bảo vệ lên nhé."
Ba người đồng ý.
Nói chuyện phiếm vài câu xong, bốn người kết thúc cuộc trò chuyện.
Tùy Thất ăn xong miếng bánh mì Dalieba trên tay, lúc quay người đi ra chỗ khác để lấy nước uống, Diệp Tình và Diệp Thừa đã trở về bình thường, trên mặt hoàn toàn không nhìn ra dấu vết đã từng khóc, hai chị em đang cầm bánh mì ăn vô cùng ngon lành.
Cô uống một ngụm nước, ăn hai cây xúc xích ngô, sau đó xé luôn túi bánh mì Dalieba còn lại, ba người chia nhau ra ăn.
Bữa tối kết thúc, trên mặt hai chị em tràn ngập nụ cười hạnh phúc.
Diệp Tình vỗ bụng mình: "Lâu lắm rồi mới được ăn no thế này, hạnh phúc quá đi thôi."
"Thỏa mãn thật." Diệp Thừa cũng cười tủm tỉm.
Ăn uống no say, bọn họ bắt đầu đếm tinh hạch.
Ba người cày cuốc cả buổi chiều, thu được ba mươi hai viên tinh hạch.
Tùy Thất hỏi: "Chừng này tinh hạch thì đổi được những gì?"
Diệp Thừa thở dài: "Chắc là cũng chỉ đổi được hai cây xúc xích ngô thôi."
Tùy Thất: … Thức ăn thời mạt thế đắt xắt ra miếng thật đấy.
Diệp Tình lạc quan nói: "Đổi được thức ăn đã là tốt lắm rồi, ngày mai chúng ta cố thêm một ngày nữa, phấn đấu tích đủ một trăm viên tinh hạch!"
Diệp Thừa lấy lại ý chí chiến đấu: "Tuân lệnh, chị!"
Tùy Thất nhìn hai người tràn đầy sức sống, cười nói: "Vậy thì nghỉ sớm một chút, hai người ngủ trước đi, để tôi canh gác."
Diệp Tình gật đầu: "Được, nửa đêm bọn tôi dậy rồi sẽ đổi ca với cô."
Trải ga giường xong xuôi, hai chị em vừa ngã đầu xuống đã ngủ ngay.
Hiện tại chỉ cần nhắm mắt, Tùy Thất đã nhớ lại cảnh g.i.ế.c zombie đẫm m.á.u ban ngày, nên không còn buồn ngủ chút nào.
Căn phòng này có cửa ra vào và cửa sổ, zombie xung quanh đây không nhiều lắm, cũng xem như an toàn.
Cô tắt lá chắn bảo vệ, tìm một trò chơi nối hình trên quang não, bắt đầu chơi.
Rạng sáng ba giờ, hai chị em thức dậy canh gác.
Tâm lý Tùy Thất không muốn ngủ, nhưng cơ thể cô lại rất cần được nghỉ ngơi, gần như vừa nhắm mắt lại đã thiếp đi.
Bảy giờ sáng hôm sau, ba người đúng giờ ra khỏi cửa, thẳng tiến đến bệnh viện.
Tùy Thất đi theo sau lưng Diệp Tình và Diệp Thừa, lượn lờ bên ngoài bệnh viện cả ngày, gần như đã g.i.ế.c sạch những con zombie đi lẻ tẻ.
Giữa đường bọn họ còn đụng phải mấy người đến cướp đầu zombie, nhưng đã bị Tùy Thất dùng Cưa U Minh dọa chạy mất.
Năm giờ chiều, ba người mang theo một trăm lẻ năm viên tinh hạch kiếm được đi về phía nhà thi đấu.
Đội đổi vật tư tiến hành giao dịch ở đó.
Lúc Tùy Thất và hai chị em đến nơi, trong nhà thi đấu đã tụ tập không ít người.
Tùy Thất liếc mắt qua, ước chừng có hơn ba trăm người, tất cả vây quanh hai xe vật tư màu đen ở giữa, chen lấn tiến lên phía trước.
"Khi nào thì bắt đầu đổi vật tư vậy?"
"Có thịt hộp không?"
