Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 350
Cập nhật lúc: 21/01/2026 11:01
Liên Quyết nhìn sang ba đồng đội, ánh mắt phức tạp.
Tả Thần cảm thán: "Bùi Dực, ba người các cậu chịu khổ giỏi thật đấy."
Tùy Thất hỏi ra tiếng lòng của đám người: "Sao các cậu lại sống trong đống rác này thế?"
Bùi Dực lên án: "Đống rác gì chứ, tiền thuê hàng ngày của túp lều nhựa này là mười lăm tinh hạch lận đấy!"
Tùy Thất nghẹn họng nhìn trân trối: "Dựa vào đâu mà túp lều ổ chuột chỉ cần một cơn gió thổi cũng có thể đổ này lại đắt như vậy?"
Tân Dặc ho khan một tiếng: "Ít nhiều gì cũng có thể che được vài cơn gió nhỏ mà."
Thẩm Úc nói thẳng: "Tên môi giới lòng lang dạ sói nào lừa mọi người, để tôi đi đ.á.n.h hắn."
Bùi Dực: "Hắn ở trong căn cứ Khôn Châu, nếu không chủ động ra ngoài thì bọn em cũng không gặp được hắn đâu."
Trần Tự lý trí nói: "Giá mà tên môi giới đó đưa ra cũng khá hợp lý đấy, nhiều túp lều nhựa cùng giá còn nát hơn của bọn tôi nhiều."
"Vậy không bàn về cái này nữa." Tùy Thất ngược lại nói đến chính sự: "Buộc Sợi Dây Kết Duyên trước đã."
Nhóm người lại buộc những sợi len đỏ cho nhau.
Lập đội xong, ai nấy đều có bảy đồng đội tạm thời, chỉ còn lại ba ngón tay tự do.
Tùy Thất lấy ra mấy thùng vật tư từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân làm ghế băng dài, lại lấy ra một đống đồ ăn thức uống, tám người ngồi thành một vòng trên thùng gỗ vừa ăn vừa trò chuyện.
Tùy Thất c.ắ.n hạt dưa: "Bây giờ chúng ta cũng không thiếu vật tư, có thể nộp vật tư để vào căn cứ Khôn Châu rồi."
Trần Tự xua tay: "Không đơn giản vậy đâu."
Anh ta đơn giản giải thích nguyên nhân: "Căn cứ Khôn Châu quyết định hạn chế số lượng cư dân trong căn cứ, cần ba ngày để lên kế hoạch cụ thể."
"Sau khi có số liệu chi tiết mới công bố số lượng người được phép vào."
"Người sống trong các túp lều nhựa đều đang đợi số liệu kia được công bố."
Tùy Thất suy đoán hợp lý: "Có lẽ số lượng người được phép vào sẽ không nhiều lắm."
Nếu đã quyết định hạn chế số lượng người cư trú, chắc chắn là số dân cư hiện tại đã gây áp lực lên việc vận hành của căn cứ.
Bùi Dực thở dài: "Chị Tân và anh Tự cũng nói vậy."
Tả Thần lạc quan nói: "Có gì mà phải thở dài chứ, bây giờ chúng ta cũng không thiếu vật tư, không vào được căn cứ thì ở bên ngoài thôi."
Anh ta chỉ vào quang não trên cổ tay: "Bật lá chắn bảo vệ lên, zombie cấp cao cũng không thèm sợ nữa."
Bùi Dực bĩu môi: "Nhưng không phải có thể sống trong căn cứ sẽ tốt hơn sao."
Giọng điệu Thẩm Úc thản nhiên: "Vậy thì đợi số lượng người được phép vào công bố rồi nói sau."
Tùy Thất tự nhiên chuyển chủ đề: "Nấu đồ ăn ở đây, chắc sẽ không dụ zombie đến chứ?"
Nghe đến nấu đồ ăn, Bùi Dực lập tức có tinh thần: "Không đâu không đâu, zombie xung quanh căn cứ Khôn Châu rất ít, cho dù có dụ zombie đến, cũng sẽ nhanh ch.óng bị đội diệt zombie giải quyết."
"Vậy được rồi." Tùy Thất b.úng tay một cái: "Nghĩ xem bữa trưa ăn gì đi, làm một bữa ngon lành chúc mừng tám người chúng ta đoàn tụ."
Liên Quyết lên tiếng trước: "Ăn lẩu đi, tôi có viên cốt lẩu và rất nhiều nguyên liệu nấu ăn."
Đề nghị này được mọi người nhất trí tán thành.
Đội Trốn Khỏi và đội Săn Lùng Hoang Dã đã ăn đồ khô mấy ngày lập tức bắt tay vào chuẩn bị bữa trưa.
Liên Quyết lấy ra hai bếp nấu và rất nhiều viên cốt lẩu, cùng Tùy Thất phụ trách nấu nước lẩu.
Sáu người còn lại thành thạo xử lý những món ăn mà mình muốn ăn.
Khi nước lẩu cay tê và canh lẩu nấm sôi sùng sục, nguyên liệu đã được chuẩn bị xong.
Tám người ngồi bệt trên đất, quây quanh hai nồi lẩu và một vòng nguyên liệu, tự pha nước chấm của mình, bắt đầu nhúng đồ ăn.
Mùi thơm cay cay mặn mặn lan tỏa khắp nơi, thơm đến mức khiến người trong khu lều nhựa nhốn nháo xôn xao.
"Mẹ bà, cái gì mà thơm thế?"
"Ai? Ai muốn làm ông đây thèm đến phát điên hả?"
"Lâu lắm rồi tôi không được ngửi thấy mùi thức ăn chín, thèm quá đi."
"Ghen tị c.h.ế.t mất, tên nào lắm của thế? Giờ này còn nấu ăn được à?"
"Cái mùi này đúng là muốn người ta c.h.ế.t mà."
"Bà đây chảy cả nước miếng rồi."
"Mùi này bay từ đâu ra vậy, thơm thế này, tôi phải lấy tinh hạch đổi một phần thôi."
"Chúng ta cùng đi đi, tôi cũng muốn ăn, hai tháng rồi chưa được ăn cơm nóng, ông đây thật sự không chịu nổi nữa rồi!"
"Hôm nay dù có tốn bao nhiêu tinh hạch, tôi cũng phải ăn được miếng cơm này!"
"Hình như mùi thơm bay ra từ bên kia."
"Để tôi đi tìm xem."
Không ít người bị mùi thơm dụ dỗ, từ từ đến gần lều nhựa của tám người.
Tùy Thất có tầm nhìn rất xa, cô đã vén rèm cửa lên, để người bên ngoài có thể thấy rõ bọn họ rất đông người, không dễ chọc.
Tránh cho có người nào đó không có mắt trực tiếp ra tay, quấy nhiễu tâm trạng ăn uống vui vẻ của bọn họ.
Bên ngoài lều nhựa dần có hàng chục người vây quanh, tiếng bụng réo ùng ục của bọn họ rõ ràng truyền vào tai của đội Trốn Khỏi và đội Săn Lùng Hoang Dã.
Tám người lặng lẽ tăng tốc độ ăn.
Người đầu tiên tiến lên là một người phụ nữ trung niên đeo khẩu trang, bà dắt theo một cô bé khoảng bốn năm tuổi.
Đứa bé gầy đến mức trên mặt không còn chút thịt nào, nhưng đôi mắt lại cực kỳ sáng trong.
Cô bé ngoan ngoãn đứng cạnh mẹ mình, lưng thẳng tắp.
Người phụ nữ trung niên tên là Bạch Lăng Nguyệt, bà lịch sự gõ hai cái lên lớp màng nhựa ngoài cửa.
Mấy người Tùy Thất vừa ăn vừa nhìn ra cửa.
Bạch Lăng Nguyệt ôn hòa mỉm cười: "Thật xin lỗi, làm phiền mọi người dùng bữa rồi."
"Tôi có thể dùng những viên tinh hạch này để đổi một phần cơm của mọi người không?"
Trong lòng bàn tay bà là một đống các viên tinh hạch màu xanh lá nhạt.
