Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 351
Cập nhật lúc: 23/01/2026 14:01
Tả Thần nhìn bé gái bên cạnh Bạch Lăng Nguyệt, sáp tới gần Tùy Thất: "Chị Tùy, tính sao đây, có cho không?"
Tùy Thất sảng khoái nói: "Cho."
Người ta mang tinh hạch đến đổi, cũng chẳng phải ăn không, tại sao lại không cho.
"Mọi người thì sao, có suy nghĩ gì không?" Cô trưng cầu ý kiến của bạn bè.
Muội Bảo ủng hộ Tùy Thất vô điều kiện: "Ý kiến của chị Tùy là ý kiến của em."
Thẩm Úc: "Như trên."
Tả Thần: "Như trên."
Ba người Bùi Dực thì quay sang nhìn Liên Quyết.
Liên Quyết từ tốn nói với Tùy Thất: "Có thể cho, nhưng một khi đã bắt đầu việc này, người đến đổi vật tư sẽ không ít đâu, cô phải nghĩ cho kỹ."
Tùy Thất cười khẽ mở miệng: "Quyền chủ động đổi vật tư nằm trong tay chúng ta, chẳng có gì phải lo hết."
Cô đặt bát đũa trong tay xuống, đi đến trước mặt Bạch Lăng Nguyệt, cười nói: "Một viên tinh hạch, đổi một món."
Bạch Lăng Nguyệt nghe vậy thì ngẩn người.
Vốn dĩ bà nghĩ có thể đổi được một hai món cho con gái ăn là tốt rồi, không ngờ cô gái xinh đẹp trước mắt này, vừa mở miệng ra đã hào phóng như vậy.
Bà liếc nhìn đám người đang chờ đổi cơm ở phía sau, thật lòng nói: "Em gái à, bây giờ vật tư khan hiếm lắm, mười viên tinh hạch này của chị đổi được một hai món đã là nhiều rồi, mười món thì nhiều quá."
Tùy Thất nhìn bà một cái, nghiêm túc nói: "Em muốn cho chị mười món."
Bạch Lăng Nguyệt đã gần bốn mươi tuổi, trong mắt bà, Tùy Thất chỉ là một đứa trẻ chưa trải sự đời.
Bà lo lắng Tùy Thất không biết lòng người hiểm ác, kiên nhẫn khuyên nhủ: "Em gái à, ở mạt thế mà tốt bụng quá thì sẽ thiệt thòi đấy."
"Chị đừng lo." Tùy Thất nở nụ cười chân thành: "Em không thiệt thòi đâu."
Cô vươn tay về phía Bạch Lăng Nguyệt: "Có mang bát không, em đi xới cơm cho chị."
"Có mang." Bạch Lăng Nguyệt móc ra một chiếc bát inox sạch sẽ từ trong túi áo rộng thùng thình.
Bà tiếp tục trả giá với Tùy Thất: "Hay là thế này, hai viên tinh hạch đổi một món nhé?"
Tùy Thất bật cười thành tiếng: "Em chỉ mới thấy càng trả giá càng rẻ thôi, chưa từng thấy càng trả giá càng đắt bao giờ."
Cô lấy mười viên tinh hạch trong tay Bạch Lăng Nguyệt bỏ vào túi áo, lại nhận lấy cái bát trong tay bà, đi đến bên cạnh nồi lẩu nấm, múc đầy một bát cả rau lẫn thịt, còn chan thêm một ít nước dùng.
Bạch Lăng Nguyệt nhận được bát thức ăn nặng trịch, nghi ngờ hỏi: "Cái này là mười món sao? Sao chị nhìn kiểu gì cũng thấy hơi nhiều nhỉ?"
Tùy Thất nhìn cô bé đang ngẩng đầu nhìn cô: "Chỗ thức ăn dư ra xem như em tặng cho bạn nhỏ này ăn."
Cô bé lễ phép nói cảm ơn: "Em cảm ơn chị gái xinh đẹp ạ."
Bạch Lăng Nguyệt bưng bát thức ăn đầy ắp, sống mũi cay cay, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
Bà dắt con gái khó khăn sinh tồn ở mạt thế, bị bắt nạt vô số, nhưng lòng tốt nhận được lại ít đến đáng thương.
Phần thức ăn nóng hổi này, quả thật đã sưởi ấm cả trái tim bà.
"Chị có đũa không?" Tùy Thất hỏi.
Bạch Lăng Nguyệt ngẩng đầu, khẽ chớp mắt: "Có."
"Vậy tranh thủ lúc còn nóng chị ăn đi."
"Được, cảm ơn em."
Bạch Lăng Nguyệt không đi xa, cứ thế ngồi xổm xuống ngay bên cạnh lều nhựa, bắt đầu ăn cùng con gái.
Bị cướp thức ăn quá nhiều lần, bỏ vào bụng sớm một chút mới khiến bà yên tâm.
Những người ngửi thấy mùi thơm tìm đến khác thấy Bạch Lăng Nguyệt thành công đổi được một phần thức ăn lớn như vậy, cũng nhao nhao xông lên yêu cầu đổi thức ăn.
Một đám người vây kín lối vào lều nhựa nhỏ, đông đến mức nước chảy không lọt.
"Tôi cũng có tinh hạch, mau đổi cho tôi một phần!"
"Tôi nhiều tinh hạch lắm, đổi cho tôi trước đi!"
"Anh cũng đâu có thiếu vật tư, giành thức ăn với chúng tôi làm gì?"
"Cơm thơm thế này có thể so với lương khô được à, ai không cướp người đó là người ngu."
"Nhìn tôi này, nhìn tôi này, bà đây lấy tinh hạch cao cấp ra đổi!"
Bọn họ tranh nhau chen chúc về phía trước, mấy cánh tay kích động suýt nữa đã đ.á.n.h vào mặt Tùy Thất.
Cô lùi lại chừng nửa bước.
Liên Quyết thấy vậy đứng dậy tiến lên, đứng bên cạnh Tùy Thất, nhìn đám người xô xô đẩy đẩy trước mắt, lạnh lùng nói: "Chỉ đổi thêm năm phần thức ăn, ưu tiên người già phụ nữ và trẻ em."
"Năm phần ít quá, thêm chút nữa đi."
"Anh đẹp trai à, thế này không công bằng chút nào!"
"Đám người già phụ nữ và trẻ em làm gì có tinh hạch mà đổi vật tư với các người chứ."
"Đúng đấy, tinh hạch của bọn tôi cũng là do vất vả g.i.ế.c zombie mới có được, dựa vào đâu mà không ưu tiên đàn ông?"
Bọn họ lải nhải không ngừng, Tùy Thất chỉ cảm thấy ồn ào hết sức.
Cô đang định mở miệng ngăn cản, một cây roi dài màu trắng bạc đã lao v.út ra từ bên cạnh cô, quất mạnh xuống trước mặt đám người ồn ào, những chiếc gai nhọn hình ch.óp dễ dàng đập ra vô số vết lõm sâu trên mặt đất.
Giọng nói khó chịu của Tả Thần truyền ra từ trong lều nhựa: "Bớt nói nhảm đi, đổi được thì đổi không đổi được thì cút, còn ở đây nhốn nháo nữa, roi tiếp theo sẽ quất thẳng lên người các người đấy."
Hiệu quả của việc trấn áp bằng bạo lực vô cùng rõ rệt.
Đám người ồn ào tức khắc im như thóc.
Tùy Thất quay đầu giơ ngón cái với Tả Thần.
Việc trao đổi thức ăn sau đó diễn ra rất thuận lợi.
Cuối cùng có tổng cộng bốn đứa bé tầm khoảng mười lăm tuổi, và một cô gái sở hữu tinh hạch cao cấp thành công đổi được đồ nhúng lẩu.
