Nghề Phụ Là Hoàng Hậu - Chương 5

Cập nhật lúc: 01/09/2026 12:01

Ba người chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, những lần tụ họp thế này nhiều không đếm xuể, đây là lần đầu tiên gượng gạo đến vậy.

Hai người bọn họ theo lệ nói vài câu khách sáo giữa quân thần, đến khi Lý Thanh Minh cáo từ định lui ra, ta lên tiếng: "Khoan đã."

Bước chân Lý Thanh Minh khựng lại.

Ta tiến lên, nói: "Trước đây ta vô ý để quên một miếng ngọc bội ở chỗ tướng quân, đó là vật tùy thân do phụ mẫu ban tặng, không tiện gửi trong tay người ngoài, mong tướng quân trả lại."

"... Vâng."

Lý Thanh Minh rời đi không lâu, người của phủ tướng quân liền mang ngọc bội vào cung trả lại.

Ta cầm miếng ngọc bội giơ lên trước ánh sáng, nhìn trái nhìn phải, bỗng cảm thấy mối tương tư đơn phương bao năm của mình chẳng khác nào một trò cười.

Tiêu Ngọc Hàn phê xong tấu chương, đứng dậy, chậm rãi đi ngang qua ta.

Ta: "............"

Từ lúc Lý Thanh Minh đến cho đến lúc Lý Thanh Minh đi, hắn chẳng nói với ta lấy một câu.

Ta bước những bước nhỏ đuổi theo: "Bệ hạ, Hàn Sơn Đồ rốt cuộc chàng có cho ta không?"

Sắc mặt hắn xanh mét: "Trong lòng nàng chỉ có tranh thôi."

"Rõ ràng còn có eo của bệ hạ nữa mà."

"..."

"Ở đây dây dưa với ta làm gì, bây giờ nàng đuổi theo vẫn còn kịp, ta thành toàn cho nàng."

"Chàng muốn thần thiếp đuổi theo ai?"

"Nàng nói xem?"

Ta dở khóc dở cười: "Người đã bỏ ta mà đi thì không đáng níu giữ, ta đã không còn thích Lý Thanh Minh nữa rồi. Chàng nhìn xem, tín vật định tình ta cũng đòi về rồi."

"Mang đi, đừng lắc qua lắc lại trước mắt ta. Thứ quý giá nhất trên người cũng từng đưa cho người ta, còn nói không thích."

"Bệ hạ, chàng đang ghen sao?"

Hắn: "..."

"Chẳng lẽ chàng thật sự thích ta rồi?"

Hắn: "............"

Hắn: "Đúng vậy, thích nàng đến mức không thể tự thoát ra, một ngày không gặp nàng là muốn tru di cửu tộc nàng."

Ta: "..."

Có cần chơi không đẹp thế không.

Ta tiếp tục cầm ngọc bội lắc lư trước mắt hắn: "Ta tặng cho bệ hạ."

"Đồ đã qua tay người khác, ta không cần."

Ta: "............"

Ta: "Thứ quý giá nhất của ta không phải miếng ngọc bội này, mà là chính ta. Bây giờ chẳng phải ta đang đứng ngay trước mặt chàng sao?"

Hắn: "..."

Sắc mặt hắn dịu đi đôi chút, ngoài miệng vẫn nói: "Đừng tưởng nói mấy câu ngon ngọt là ta sẽ tha cho nàng."

Ta: "Vậy ta nói cho chàng biết bí mật lớn nhất của ta."

Hắn dừng bước, nghiêng người nhìn ta.

Ta: "Bệ hạ, chàng từng nghe đến Bát Phương Lâu chưa?"

Ta: "Chàng quanh năm ở sâu trong hoàng cung, sống trong nhung lụa, chắc chắn chưa từng nghe qua."

Hắn: "..."

8

Một cơn gió thổi qua.

Ngự Hoa viên giữa mùa đông có phần tiêu điều.

Tiêu Ngọc Hàn nghiêng người tựa trên ghế mỹ nhân trong đình, ánh mắt xa xăm, đầy vẻ thâm sâu.

"Tổ chức thần bí?"

"Ân nhân cứu mạng?"

"Ước mơ cả đời?"

Ta gật đầu, gật đầu, lại tiếp tục gật đầu.

"Ta cảm thấy chuyện bọn họ bảo ta trộm tranh chỉ là một phép thử, tiếp theo rất có thể sẽ gây bất lợi cho chàng, chúng ta phải sớm đề phòng."

Tiêu Ngọc Hàn vui vẻ bật cười.

Hắn có bệnh. "Chàng cười cái gì? Có người đang mưu tính g.i.ế.c chàng, vậy mà chàng còn cười được?"

Nụ cười của hắn không hề giảm: "Nàng tiết lộ bí mật cho ta, nếu người của Bát Phương Lâu biết được, chẳng phải nàng sẽ không thể gia nhập Bát Phương Lâu, cũng không gặp được vị lâu chủ nàng ngày nhớ đêm mong nữa sao?"

"..." Ta nói: "Tuy ta không muốn thừa nhận, nhưng so với ước mơ của ta, an nguy của chàng vẫn quan trọng hơn."

"Nàng lấy thân phận gì để nói câu này, con gái thừa tướng hay hoàng hậu một nước?"

Ta: "..."

Đúng là tên ngốc ngây thơ không biết giang hồ hiểm ác, đã đến lúc nào rồi mà còn để tâm mấy chuyện đâu đâu này.

Mặt ta đỏ bừng, vội vàng nói: "Là ta không muốn làm quả phụ, không muốn mất chàng, được chưa!"

"Tuy chàng yếu như cành liễu trước gió, đẩy nhẹ một cái là ngã, thoạt nhìn đã vô dụng, nhìn kỹ quả nhiên vẫn vô dụng, cách đại anh hùng trong lòng ta xa đến vạn dặm, nhưng được cái chàng đẹp mắt, ta nhận."

"Ngoài chàng ra, ta không quen ngủ cùng người khác, cũng sẽ không còn người thứ hai đưa ngự tỷ cho ta đập hạt óc ch.ó, nửa đêm thức dậy đắp chăn cho ta, ta muốn gì cho nấy, lúc ta buồn bã thất ý thì đi theo sau ta cả một đoạn đường, còn giả vờ tình cờ gặp rồi nói gì mà một con gà rơi xuống nước to quá, chàng mới là gà!"

Hắn: "..."

Hắn: "Cho dù là ta, cũng không cho phép nàng dùng ngự tỷ đập hạt óc ch.ó."

Ta: "Vậy chàng phế hậu đi, bây giờ ta vẫn còn đuổi kịp Lý Thanh Minh."

Hắn: "..."

Tuyệt lắm, sáu so với một trăm bảy mươi lăm.

Hắn: "Ta vẫn cảm thấy có gì đó không đúng. Văn Minh Minh, nàng đường đường là hoàng hậu, vậy mà chạy đến một tổ chức giang hồ làm t.ử sĩ?"

Ta đứng dậy bỏ chạy.

Hắn: "Ta sẽ nói cho Văn tướng biết đấy."

"..." Bao nhiêu tuổi rồi còn đi mách trưởng bối, ta tức tối quay đầu, "Ta gia nhập Bát Phương Lâu trước, sau đó mới gả cho chàng. Một người, đặc biệt là nữ nhân, cho dù đã có gia đình cũng không thể bỏ mặc sự nghiệp của mình."

"Có lý." Hắn nói, "Giả sử nàng thật sự trà trộn được vào Bát Phương Lâu, gặp được lâu chủ, nàng có điều gì muốn nói với hắn không?"

Quả thật có.

Ta nói: "Trước tiên phải cảm tạ ân cứu mạng của hắn. Ban đầu nghe Huyền Vũ nói hắn còn trẻ, ta còn định hỏi xem có thể lấy thân báo đáp hay không, nhưng bây giờ hắn đã đ.á.n.h mất cơ hội quý báu được có ta, vậy nên đành chỉ cảm tạ bằng lời thôi."

"Nếu có thể, ta còn muốn xin hắn viết cho một bức thư pháp với dòng chữ 'Thiếu Nữ Truy Quang, giang hồ không thể thiếu nàng', mang về treo trên tường để tự khích lệ mình, sau đó quỳ xuống bái hắn làm sư, nâng cao võ nghệ thêm một bậc. Hết rồi."

Tiêu Ngọc Hàn: "Yêu cầu quả thật chẳng nhiều chút nào."

Ta: "Chàng nghĩ ra đối sách chưa?"

Hắn: "Gấp gì chứ, chính nàng cũng nói rồi, chỉ là có khả năng gây bất lợi cho ta. Biết đâu lâu chủ Bát Phương Lâu lại có giao tình rất tốt với ta thì sao?"

Xong rồi, người này bị dọa đến sinh ảo giác rồi.

Ta thở dài, tiến lên vỗ nhẹ lưng hắn: "Tiêu Ngọc Hàn, đừng sợ, ta cũng không thể chiếm lợi của chàng suốt nửa năm mà chẳng làm gì. Bất kể thế nào, ta sẽ bảo vệ chàng."

Hắn: "..."

Hắn: "Đa tạ nàng."

Hắn: "Sao nàng không cầm Hàn Sơn Đồ đi gặp lâu chủ của bọn họ?"

"Ta hiểu rồi, ý chàng là bảo ta tiên hạ thủ vi cường, bắt giặc phải bắt vua trước, trực tiếp g.i.ế.c lâu chủ của bọn họ, giải quyết nguy cơ từ tận gốc? Không hổ là phu quân giỏi dùng trí của ta."

Máu nóng trong người ta lập tức sôi trào: "Ta đi ngay đây, chờ tin ta khải hoàn trở về!"

Hắn: "Ý ta... là vậy sao?"

Ta quay đầu: "Nhưng chàng không hiểu giang hồ, không biết nước bên trong sâu đến mức nào. Nếu chuyến này ta đi mà không trở về, chàng dám cưới người khác thử xem, ta có thành quỷ cũng không tha cho chàng."

Hắn: "..."

Hắn đỡ eo đứng dậy: "Văn Minh Minh..."

Ta đã chạy xa cả trăm bước, gió hiu hắt, nước Dịch lạnh căm, dẫu c.h.ế.t xương hiệp vẫn còn lưu hương, nghìn dặm đi không để lại dấu vết, đại vương ý khí đã tận, hoàng hậu còn thiết sống làm gì.

Tiêu Ngọc Hàn: "Nàng có thể quay lại đỡ ta về trước được không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nghề Phụ Là Hoàng Hậu - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD