Nghề Phụ Là Hoàng Hậu - Chương 6

Cập nhật lúc: 01/09/2026 12:01

9

Bát Phương Lâu.

Là ảo giác của ta sao? Thái độ của Huyền Vũ đối với ta dường như hòa nhã hơn rất nhiều, thậm chí còn có đôi phần cung kính.

Ta đưa Hàn Sơn Đồ cho nàng ấy, "Khi nào ta mới được gặp lâu chủ?"

Huyền Vũ: "Trên đường tới đây ngươi không phát hiện có gì bất thường sao?"

"Không có mà?"

"Ồ, vậy có lẽ ngươi phải đợi thêm một lát, lâu chủ sẽ tới ngay."

Nói rồi nàng ấy khoác vai ta, "Tiểu Truy, bình thường tỷ đối xử với ngươi có tốt không?"

"Khá tốt."

"Vậy lát nữa gặp lâu chủ, ngươi có thể nhắc lại một lần rằng chính ngươi khóc lóc om sòm, tự nguyện xin gia nhập Bát Phương Lâu, tuyệt đối không phải tỷ tỷ lừa một tiểu nương t.ử ngây thơ ngoài đường về được không?"

"Được thôi tỷ," ta lập tức đồng ý, không hiểu thì hỏi, "Tiểu nương t.ử ngây thơ là ai?"

Huyền Vũ: "... Tỷ."

Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân từ phía sau dần tới gần, ta lập tức căng thẳng, điều chỉnh hơi thở rồi quay đầu lại.

Ta sững sờ tại chỗ, lòng nguội mất một nửa.

Tiêu Ngọc Hàn chống nạng, xuất hiện ngay ngoài cửa.

Ta lao v.út tới, đẩy hắn ra ngoài.

"Sao chàng còn tự chui đầu vào lưới thế này? Không ngoan ngoãn ở nhà, đi theo ta làm gì? Ta biết chàng lo ta gặp nguy hiểm, nhưng thêm một người như chàng cũng chỉ là thêm một kẻ chôn cùng thôi, có ích gì chứ!"

Tiêu Ngọc Hàn khẽ mỉm cười, nắm tay ta kéo vào trong.

Ta lại kéo hắn trở về: "Còn đi vào nữa? Sao nói mãi chàng không chịu nghe vậy, chàng mang theo bao nhiêu thị vệ?"

Hắn: "Ta ra ngoài chưa bao giờ mang thị vệ."

Ta: "Tốt lắm, ngày này sang năm ta sẽ khắc lên bia mộ chàng rằng, người này c.h.ế.t vì cuồng vọng tự đại, không biết trời cao đất dày."

Tiêu Ngọc Hàn: "............"

Tiêu Ngọc Hàn: "Thật ra..."

Ta lập tức chắn hắn ra sau lưng, nói với Huyền Vũ đang đi tới: "Thất lễ rồi, đây là phu quân chẳng nên thân nhà ta, vì không yên tâm về ta nên mới bám theo tới."

Ta chỉ chỉ đầu mình, "Chỗ này của hắn có bệnh, tỷ tỷ thông cảm, ta sẽ lập tức đưa hắn đi."

Huyền Vũ: "Bái kiến lâu chủ."

Xong rồi, lâu chủ tới rồi, Tiêu Ngọc Hàn phen này c.h.ế.t chắc.

Lòng ta như tro tàn, tuyệt vọng quay đầu lại.

"Lâu chủ ở đâu?"

Huyền Vũ nhìn ta.

Tiêu Ngọc Hàn nhìn ta.

Ta như bị sét đ.á.n.h giữa trời quang.

Tiêu Ngọc Hàn: "Có thể quỳ xuống bái sư rồi, Thiếu Nữ Truy Quang."

"Chàng, chàng là..." Mãi một lúc lâu ta mới tìm lại được giọng nói, "Sao có thể?"

Trong mắt Tiêu Ngọc Hàn ngập ý cười, "Bát Phương Lâu là sản nghiệp tổ truyền của Tiêu thị, năm mười lăm tuổi ta đã tiếp quản nơi này. Mười năm trước, người cứu nàng khỏi tay sơn tặc cũng là ta. Khi ấy sở dĩ phải che mặt là vì ngoài nàng ra còn có người khác ở đó, để tránh sinh thêm chuyện nên ta không để lộ thân phận."

"Đánh rơi lệnh bài vào tay nàng là một chuyện ngoài ý muốn, khiến nàng nhớ nhung suốt hơn mười năm..." Hắn có phần ngượng ngùng, "Đối với ta mà nói cũng là ngoài ý muốn."

Hắn: "Đồ đệ còn chỗ nào chưa hiểu, sư phụ giúp nàng gỡ rối?"

Ta: "..."

Ta: "Chàng chơi ta! Chàng bảo ta đi trộm Chước Cầm Đồ, có ai tự trộm đồ của chính mình không?!"

Tiêu Ngọc Hàn ngẩng đầu, nhìn Huyền Vũ thật sâu, "Chuyện này phải hỏi Huyền Vũ lĩnh chủ. Ta bảo nàng ấy tùy tiện chọn một người mới, thử xem nhóm ám vệ vừa được điều tới Ngự Thư phòng có bản lĩnh thế nào, ai mà ngờ người mới lại là nàng."

Hắn: "Lúc đó ta cũng bị dọa c.h.ế.t khiếp đấy được chưa?"

Ta: "..." Sao không dọa c.h.ế.t chàng luôn đi.

Huyền Vũ: "Ta tò mò hỏi một câu, Tiểu Truy... phu nhân đã dùng cách gì hoàn thành nhiệm vụ?"

Tiêu Ngọc Hàn: "Nàng dùng một miếng điểm tâm chẳng đáng bao nhiêu tiền, trực tiếp mở miệng xin ta bức tranh ấy."

Huyền Vũ: "... Đơn giản thô bạo."

Ta: "Vậy lần thứ hai chàng còn bảo ta đi trộm tranh, chỉ là muốn xác nhận xem ta có thật sự gia nhập Bát Phương Lâu hay không?"

Tiêu Ngọc Hàn: "Xem đi, phu nhân của ta rõ ràng vẫn có đầu óc."

Ta: "..."

Khoảng cách giữa tưởng tượng và hiện thực trong lòng ta quá lớn, tổn thương sâu sắc vô cùng, chỉ cảm thấy một tấm chân tình đều cho ch.ó ăn. Ta ở đây vì Tiêu Ngọc Hàn mà vào sinh ra t.ử, còn hắn bên kia lại giả vờ làm đóa hoa yếu đuối.

Nghĩ tới bóng người mạnh mẽ nhanh nhẹn trong ký ức, lại nhìn vị trước mắt đang ôm eo chống nạng... Ta đúng là ngày nào cũng mắc lừa, mà mỗi ngày lại bị lừa theo một kiểu khác.

"Quen biết nhau bao nhiêu năm, đến ngủ chung cũng ngủ rồi, vậy mà chàng còn giấu nghề, đúng là đóa bạch liên hoa tâm cơ."

Tiêu Ngọc Hàn: "..."

Tiêu Ngọc Hàn: "Ta chưa từng nói mình không phải cao thủ, chỉ là ta lười, lại chẳng có cơ hội thể hiện. Mỗi lần gặp lưu manh, chẳng phải nàng đều xông lên đầu tiên, đ.á.n.h người ta tan tác, còn ta đi phía sau trả tiền t.h.u.ố.c men sao?"

Cũng đúng.

Ta vẫn không phục, "Chàng còn giả vờ ngã trên đất bằng, ăn vạ ta."

Hắn: "Ta ngã thật. Quy định nào nói cao thủ thì không được phép té? Ta đang yên đang lành đi trong nhà mình, ai mà ngờ trên trời lại rơi xuống một quả cầu sắt?"

Huyền Vũ: "Tại sao trên trời lại có cầu sắt rơi xuống?"

Ta: "............ Vì ông trời không nhìn nổi nữa, muốn thu yêu nghiệt này đi."

Tiêu Ngọc Hàn: "..."

Huyền Vũ lập tức lộ vẻ vô cùng tán thành.

Huyền Vũ: "Nếu đã là người nhà đ.á.n.h nhầm người nhà, chỉ là hiểu lầm, vậy ta thấy..."

Tiêu Ngọc Hàn: "Ngươi tưởng như vậy là có thể rửa sạch tội không điều tra kỹ thân phận đã tùy tiện dụ người ngoài phố vào Bát Phương Lâu sao?"

Ta lập tức chắn trước mặt Huyền Vũ, "Là ta khóc lóc om sòm, tự nguyện xin gia nhập Bát Phương Lâu! Không liên quan đến Huyền Vũ tỷ!"

Tiêu Ngọc Hàn: "..."

Tiêu Ngọc Hàn: "Còn biết tìm người giúp ngươi thoái thác rồi."

Huyền Vũ sắp khóc đến nơi.

Ta không đành lòng, bèn hỏi: "Nếu phu nhân lâu chủ lên tiếng cầu tình, chàng có thể tha cho Huyền Vũ lần này không?"

Tiêu Ngọc Hàn: "Không thể."

Được thôi, thể diện của phu nhân lâu chủ còn chẳng lớn bằng móng tay, ta áy náy nhìn Huyền Vũ.

Ta: "Nếu phu nhân lâu chủ nói lời ngon ngọt cầu tình thì có tác dụng không?"

"............" Tiêu Ngọc Hàn rõ ràng có chút không nhịn nổi, nói: "Lần này bỏ qua, không có lần sau."

Huyền Vũ như được đại xá, lập tức chạy mất dạng.

Dù sao nàng ấy cũng chỉ thành công dụ được mỗi mình ta vào đây.

Ta lập tức ân cần tiến lên, giật cây nạng của Tiêu Ngọc Hàn rồi ném qua tường, khiến thứ duy nhất hắn có thể dựa vào chỉ còn ta.

"Đa tạ lâu chủ, vậy ta có thể trở thành t.ử sĩ chính thức chưa?"

Không đồng ý ta sẽ đẩy hắn ngã luôn.

Tiêu Ngọc Hàn cười tủm tỉm, "Bát Phương Lâu không chấp nhận thuộc hạ kiêm nhiệm nhiều chức. Muốn trở thành người chính thức thì không thể làm hoàng hậu nữa, nàng suy nghĩ kỹ chưa?"

Ta: "Còn có chuyện tốt thế sao? Cuối cùng cũng không cần hầu hạ chàng nữa?"

Tiêu Ngọc Hàn: "..."

Tiêu Ngọc Hàn: "Chút khảo nghiệm cũng không chịu nổi, nàng không thích hợp gia nhập Bát Phương Lâu. Khảo hạch không thông qua, trở về tiếp tục làm hoàng hậu."

Ta: "............"

Chàng đã bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa.

Ta: "Được, thần thiếp về cung trước, bệ hạ tự mình từ từ bò về đi."

Ta buông tay, quay đầu bỏ chạy.

Ta không trị được lâu chủ Bát Phương Lâu, chẳng lẽ còn không trị nổi một hoàng đế như chàng?

10

Thiếu Nữ Truy Quang vĩnh viễn không chịu thua.

Ngày hôm sau, nàng chính thức trở thành một ám vệ của Bát Phương Lâu, chủ yếu phụ trách bảo vệ sát bên người hoàng đế Đại Ngụy Tiêu Ngọc Hàn, thời hạn một trăm năm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nghề Phụ Là Hoàng Hậu - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD