Nghe Tiếng Lòng Con Gái, Người Mẹ Hướng Xã Hội Cầm Dao Sát Phạt Tứ Phương - Chương 277

Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:13

Lý Tam Tào đứng trước cổng sân, ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn thím Tống rồi quay người trở vào sân.

Thím Tống biết, thế là đã đắc tội hoàn toàn với nhà họ Lý rồi.

Nhưng bà không quan tâm.

Nhà họ Lý không còn Văn Phong, từ trong ra ngoài đều toát ra một mùi vị khiến người ta chán ghét.

Bà dắt cháu trai quay vào nhà họ Tống.

Mùng sáu khai trương, Hảo Vận Lai thêm hai người mới.

Một người là cháu gọi Giang Diễm Hồng bằng cô bên nhà ngoại, trẻ tuổi thạo việc, thông minh lanh lợi, khuyết điểm duy nhất là hồi nhỏ bị gãy chân, chữa trị không kịp thời nên để lại di chứng, lúc đi nhanh sẽ hơi khập khiễng.

Lý do Giang Diễm Hồng chọn cậu là vì tuy cậu thông minh nhưng từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ dùng mưu hèn kế bẩn, đối xử với người thân bạn bè thì không còn gì để chê.

Người thứ hai là chồng của em gái cô, tính tình chất phác thạo việc, tuy ít nói nhưng nhìn việc rất nhanh.

"Chị dâu, chị cứ cho họ làm thử vài ngày, khảo sát qua, thấy hợp thì mới giữ lại."

Phàn Thanh Nhất định quan sát một thời gian rồi mới giữ lại một người.

Nhưng cả hai đều biểu hiện rất tốt.

Người trẻ tuổi thì lanh lợi, giọng nói lanh lảnh cất lên là có thể lôi kéo được cả nửa con phố gồm khách quen lẫn khách mới tới.

Người ta xếp hàng thì cậu đứng bên cạnh góp vui, kể những chuyện thú vị nơi đồng ruộng làng quê cho mọi người giải khuây, phát triển đến sau này, có người còn cố tình chạy đến trước cửa tiệm để nghe cậu diễn hài đơn khẩu.

Nghe xong rồi lại xếp hàng vào tiệm ăn cơm.

Doanh thu thậm chí còn tăng thêm 20% so với đợt cao điểm cuối năm!

Nhà người ta thì vắng như chùa Bà Đanh, nhà họ thì đông như trẩy hội, vậy mà mọi người dường như lại không bận rộn bằng đợt trước tết.

Bởi vì người em rể kia của Giang Diễm Hồng đã gánh vác tới 60% công việc.

Một người đàn ông mà kỹ thuật dùng d.a.o còn tốt hơn cả thím Tống, thái thịt bò, thịt dê, thịt gà ác, từng lát từng lát bay xuống, độ dày mỏng của mỗi lát đều sàn sàn như nhau.

Việc băm thịt bò, thịt dê, thịt cá, thịt gà để làm viên, bình thường thím Tống, Giang Diễm Hồng, Giang Lục Hà ba chị em phải mất vài tiếng đồng hồ chuẩn bị.

Cậu chỉ dùng một phần ba thời gian là đã làm xong, mà làm còn đẹp hơn họ!

Mỗi người một sở trường, không thể so sánh hay đ.á.n.h giá ai hơn ai.

Phàn Thanh Nhất đều muốn giữ lại cả hai.

Bàn bạc với Lưu Phỉ Phỉ một lát, cô quyết định giữ lại hết, đều là nhân tài, có duyên mới gặp được, chờ tiệm ở tỉnh lỵ mở ra, thiếu gì chỗ dùng người.

Đúng ngày rằm, Phàn Thanh Nhất công bố kết quả.

"Hai người mỗi người một sở trường, đều là nhân tài mà Hảo Vận Lai chúng tôi cần, hai người có muốn ở lại không?"

Cả hai sững sờ, nhìn nhau ngơ ngác.

Chàng trai trẻ đỏ hoe mắt: "Chúng tôi... đều được ở lại sao?"

Em rể Giang Diễm Hồng xoa xoa tay, đầy hy vọng nhìn Phàn Thanh Nhất.

Phàn Thanh Nhất khẳng định gật đầu: "Được! Tôi bảo Diễm Hồng nói qua cho hai người về chế độ lương thưởng, nếu hai người thấy không vấn đề gì thì chúng ta sẽ bàn tiếp những chuyện sau?"

Hai người liên tục gật đầu, quay sang nhìn Giang Diễm Hồng.

Giang Diễm Hồng cũng mừng cho hai người, gọi họ vào hậu bếp, nói rõ tiền lương và phúc lợi, nhưng hệ thống lương này yêu cầu họ phải giữ bí mật, sợ rước họa vào thân không đáng có.

Cô không chỉ đích danh, nhưng chàng trai trẻ theo bản năng liếc nhìn Giang Lục Hà bên ngoài, hiểu ý gật đầu.

Em rể Giang Diễm Hồng tuy không hiểu lắm nhưng kín miệng: "Chị ba yên tâm, ngoài người nhà ra em chẳng nói với ai đâu."

Giang Diễm Hồng nhìn cậu.

Em rể: "... Người nhà cũng không được nói sao?"

"Cậu có chắc mẹ cậu sẽ không đi khoe khoang với người ta không?"

Em rể gãi đầu: "Thế lúc phát lương em nói thế nào với họ..."

Một khoản tiền lớn như thế cơ mà.

Giang Diễm Hồng bảo họ chỉ nói mức lương cứng, còn tiền hoa hồng thì tạm thời cất đi đừng nói ra.

Cứ đợi đến khi tiệm lẩu trên tỉnh lỵ đứng vững chân, họ sẽ không cần phải phát hoa hồng cho nhân viên mà còn phải lo lắng bị những kẻ có ý đồ xấu dòm ngó nữa.

Em rể đáp một tiếng: "Thành, em nghe chị ba."

Sau ngày rằm, cặp song sinh đi Kinh Thành.

Gia đình họ Lưu chuyển về tỉnh lỵ.

Phàn Thanh Nhất để lại đủ lượng rau thịt tiêu thụ trong một tuần tại căn sân thuê, rồi dắt vợ chồng nhà họ Tống lên tỉnh lỵ.

Dưới sự giúp đỡ của gia đình họ Lưu, đầu tiên là thuê sân cho nhân viên ở, chọn địa điểm xem mặt bằng, đặt cọc ký hợp đồng, tìm công ty trang trí sắp xếp thi công.

Đồng thời tuyển dụng, vợ chồng nhà họ Tống ở trong sân đào tạo nhân viên.

Mỗi tuần Phàn Thanh Nhất về trấn Thủy Trại một chuyến để bổ sung rau thịt.

Lại dựa trên việc phân tích một số cửa hàng kiếm tiền trên tỉnh lỵ, cô bắt đầu ủ loại rượu trái cây độc quyền của Hảo Vận Lai trong không gian.

Đầu tháng ba, chi nhánh số 1 của Hảo Vận Lai tại tỉnh lỵ bắt đầu khai trương thử nghiệm.

Ba ngày đầu khai trương thử nghiệm, tất cả các món ăn đều được giảm giá 50%, không hài lòng có thể hoàn tiền ăn miễn phí.

Con gái út gợi ý quảng cáo trên tivi để mở màn thị trường tỉnh lỵ, tiên phong chiếm lĩnh thị trường lẩu.

Phàn Thanh Nhất nghe theo, chi mạnh tiền trong mấy ngày khai trương thử nghiệm đó, quay vòng phát sóng quảng cáo cả ngày lẫn đêm.

Hiệu quả quảng cáo quả nhiên kinh ngạc!

Khai trương thử nghiệm kết thúc, vào ngày khai trương chính thức, Hảo Vận Lai gần như bị nổ tung.

Phàn Thanh Nhất nhân cơ hội tung ra thẻ hội viên, nạp bao nhiêu tiền sẽ tặng bấy nhiêu.

Thẻ hội viên mỗi tháng đều có ngày hội viên, vào ngày đó tất cả các món trong thực đơn đều được giảm giá.

Tiêu dùng thường ngày đạt mức bao nhiêu sẽ có phúc lợi tặng món, tặng rượu.

Làn sóng đông đúc kéo dài suốt cả một tuần.

Đến cuối tuần chốt sổ sách, không những lấy lại được toàn bộ chi phí quảng cáo mà còn kiếm được bằng doanh thu nửa năm của tiệm chính ở trấn Thủy Trại!

Vợ chồng nhà họ Tống không dám tin, đồng thanh hít một hơi lạnh.

"... Bao... bao nhiêu cơ?"

Phàn Thanh Nhất chậm rãi thở ra một hơi, đẩy sổ sách qua: "Chẳng trách nhiều người cứ vắt óc muốn chạy lên tỉnh lỵ, ở đây đúng là kiếm tiền thật!"

"Là do chị dâu đầu óc linh hoạt."

Mắt Giang Diễm Hồng sáng rực, nhìn dãy số dài dằng dặc đó mà không nhịn được nuốt nước miếng.

Một hồi lâu mới thu hồi tầm mắt, cười nhìn Phàn Thanh Nhất: "Vụ quảng cáo trên tivi này, em với bố Thành Nhiên có nằm mơ cũng chẳng nghĩ ra được, mà dù có nghĩ ra cũng chẳng nỡ vung chừng đó tiền vào, giờ mới thấy câu nói đó của chị dâu chẳng sai tí nào, đầu tư thì ắt sẽ có báo đáp!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.