Nghe Tiếng Lòng Con Gái, Người Mẹ Hướng Xã Hội Cầm Dao Sát Phạt Tứ Phương - Chương 278
Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:13
"Đúng vậy, đầu tư thì ắt sẽ có báo đáp."
Phàn Thanh Nhất cũng cười: "Chúng ta chịu khó vất vả vài năm, sau này con cái sẽ đỡ vất vả hơn."
Giang Diễm Hồng cực kỳ tán thành lời này.
"Nửa năm nay chúng ta cố gắng kiếm thêm chút tiền, xem có thể tìm cho Thành Nhiên một ngôi trường trên tỉnh lỵ không, thầy Tào nói thằng bé sáng dạ muộn, năm nay tiến bộ rất lớn, đến hè lên cấp hai thì cho nó chuyển lên đây, rồi đón cả thím Tống lên luôn, cả nhà các em cũng được đoàn tụ."
Giang Diễm Hồng tràn đầy vui sướng, liên tục gật đầu: "Chị dâu cứ yên tâm, với bước khởi đầu này của tiệm mình, nhất định sẽ đúng như cái tên Hảo Vận Lai, tài lộc cuồn cuộn đổ về!"
Tống Hữu Vi cũng đầy chí khí, phụ họa theo.
Hai vợ chồng nhìn nhau cười, đáy mắt tràn ngập tình cảm nồng nàn, Phàn Thanh Nhất mỉm cười cúi đầu tiếp tục xem sổ sách.
Nhưng trong lòng lại đang thương nhớ Lý Văn Phong.
Kể từ khi bố Lưu nói với cô rằng anh Văn Phong vẫn còn sống đã một năm trôi qua, năm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, cô muốn kể từng chuyện một cho anh nghe, nhưng anh đang ở đâu?
Cô tranh thủ thời gian đến nhà họ Lưu một chuyến, nhờ bố Lưu nghe ngóng giúp tình hình hiện tại của Lý Văn Phong, nếu điều kiện cho phép, cô muốn đi thăm anh.
Dù chỉ là một mặt, đứng từ xa nhìn một cái thôi, không nói lời nào cũng được.
Bố Lưu đồng ý, hôm sau nói với cô: "Người đó đi công tác rồi, e là trong thời gian ngắn không gặp được đâu, cứ đợi thêm chút nữa, bên đó điều kiện cho phép là tôi sẽ báo cho cô ngay."
Lần chờ đợi này kéo dài suốt một năm.
Đã là năm 91 rồi.
Chương 217 Nhất Nhất, tôi đưa cô đi gặp Lý Văn Phong
Đầu năm, chi nhánh thứ sáu của Hảo Vận Lai tại tỉnh lỵ chính thức đi vào hoạt động.
Phàn Thanh Nhất chi một khoản tiền lớn mua mười mấy mẫu đất hoang ở gần ngoại ô phía Tây, vốn định khai khẩn để trồng rau nhà kính, nhằm che mắt cho lượng rau củ quả lấy ra không xuể từ không gian.
Ai dè, Văn phòng Ủy ban nhân dân tỉnh lại đưa kế hoạch cải tạo khu ổ chuột phía Tây vào chương trình nghị sự, mảnh đất hoang đó lại nằm ngay trong phạm vi giải tỏa và phát triển.
Phàn Thanh Nhất nhận được gợi ý của cụ Chu, đã tiên phong ký vào bản ý định thư.
Tiền bồi thường gấp mấy lần giá mua vào.
Cô dùng số tiền đó, bàn bạc với Lý San Hô mua mười mấy mẫu đất hoang ở ngoại ô phía Nam, thuê người khai khẩn trồng rau.
Sau rằm tháng Giêng, Phàn Thanh Nhất vừa tiễn cặp song sinh lên tàu đi Kinh Thành, về đến nhà đã nhận được điện thoại của bố Lưu.
Giọng nói tràn đầy lo lắng: "Nhất Nhất à, cô thu xếp vài bộ quần áo, dẫn theo Đậu Đậu cùng đến nhà tôi, tôi... đưa cô đi gặp Lý Văn Phong."
"Uỳnh!"
Đồng t.ử Phàn Thanh Nhất co rụt lại, đầu óc bỗng nhiên nổ vang một tiếng, trống rỗng hoàn toàn.
"Nhất Nhất?!"
Lý San Hô giật giật vạt áo Phàn Thanh Nhất: "Mẹ!"
Phàn Thanh Nhất cúi đầu, ánh mắt vẫn còn chút ngơ ngác, tâm trí đã kịp định thần lại, cô nửa quỳ xuống, một tay bế Lý San Hô lên, khó khăn đáp lời bố Lưu.
"Chú Lưu, chú nói... đưa con đi gặp..."
Cô há hốc mồm, nhưng ba chữ "anh Văn Phong" lại không sao thốt ra lời được, chỉ có bờ môi run rẩy không kiểm soát nổi.
Bố Lưu thở dài: "Trong điện thoại không nói được nhiều, cô cứ đến nhà trước đã."
"Vâng, vâng, vâng..."
Phàn Thanh Nhất đáp liên hồi mấy tiếng, cúp điện thoại một lúc lâu mà ánh mắt vẫn còn vẻ mơ hồ không biết là mơ hay thực.
"Đậu Đậu, ông nội Lưu nói..."
"Ông nội Lưu nói chúng ta có thể gặp bố rồi! Là thật đấy!"
Lý San Hô bám vào Phàn Thanh Nhất, tụt xuống khỏi người cô, chạy biến vào phòng ngủ chính, thu dọn quần áo cho Phàn Thanh Nhất.
Lấy hai bộ nội y thay giặt, một bộ mặc bên ngoài, bỏ vào vali.
Thu dọn xong của mẹ thì thu dọn của mình, nhét vào cái vali nhỏ, cùng kéo ra ngoài.
"Mẹ!"
Phàn Thanh Nhất nhìn Lý San Hô, rồi nhìn hai cái vali một lớn một nhỏ mà con bé đang kéo, ánh mắt bỗng chốc trở nên thanh tỉnh.
Cô đón lấy hai cái vali, ra hiệu cho con gái út: "Đi."
Hai người ra khỏi sân, lái xe thẳng đến nhà họ Lưu.
Mẹ Lưu đã chuẩn bị xong hành lý cho bố Lưu, cộng thêm Lưu Phỉ Phỉ, cả nhà ba người đang chờ mẹ con cô.
"Nhất Nhất à..."
Mẹ Lưu mở cửa, nhìn thấy Phàn Thanh Nhất thì vành mắt đỏ hoe.
Lòng Phàn Thanh Nhất chùng xuống, cô nhìn sang Lưu Phỉ Phỉ, Lưu Phỉ Phỉ ánh mắt né tránh.
Lại nhìn bố Lưu, ông vẻ mặt nghiêm nghị: "Tôi đã nhờ người đặt chuyến tàu sớm nhất rồi, chúng ta đi thẳng đến Thượng Hải, còn một tiếng nữa..."
"Thượng Hải?" Phàn Thanh Nhất sững người.
Bố Lưu nhìn Lý San Hô đang kéo vali nhỏ, nửa quỳ xuống, vỗ vỗ đầu con bé.
"Đậu Đậu ngoan, ở nhà chơi với bà nội Lưu và dì Phỉ Phỉ được không?"
Lý San Hô lắc đầu, đưa tay nắm c.h.ặ.t vạt áo Phàn Thanh Nhất, thái độ rất kiên định: "Con muốn đi cùng mẹ."
"Cứ để đứa bé đi cùng Nhất Nhất đi, Đậu Đậu từ nhỏ đã thông minh, tự lo cho mình được." Mẹ Lưu khẽ thở dài, nói.
Lý San Hô mỉm cười với mẹ Lưu, gật đầu mạnh với bố Lưu.
Nói giọng sữa: "Đậu Đậu sẽ tự lo cho mình được."
"... Được rồi."
Bố Lưu thỏa hiệp, lại nhìn đồng hồ, cúi người bế Lý San Hô lên, ra hiệu cho Phàn Thanh Nhất: "Đi thôi."
"Để con lái xe..." Giọng Lưu Phỉ Phỉ hơi khản đặc.
Phàn Thanh Nhất mỉm cười với cô: "Tôi lái xe qua đây rồi, lát nữa cô lái xe về nhé."
Trên đường ra ga tàu, mọi người đều im lặng.
Phàn Thanh Nhất muốn mở miệng hỏi về tình hình hiện tại của Lý Văn Phong, nhưng lại sợ nghe thấy điều mình không muốn nghe, cứ mãi kìm nén.
Không phải vì gần nhà mà lòng thêm lo sợ, mà là một nỗi hoảng loạn, sợ hãi, lo âu không tên.
Nửa tiếng sau, xe đến ga tàu.
Mẹ Lưu và Lưu Phỉ Phỉ không xuống xe, tiễn họ rời đi.
Cửa xe vừa đóng lại, nước mắt Lưu Phỉ Phỉ đã rơi xuống: "Mẹ..."
Mẹ Lưu vỗ vỗ cô, nhìn bóng lưng gầy guộc của Phàn Thanh Nhất, trước mắt dần hiện lên một lớp sương mù.
Đứa con tội nghiệp của bà...
Lấy vé, tìm cửa soát vé, lên tàu tìm toa.
Tàu hỏa từ tỉnh Dự đi Kinh Thành mất chín tiếng, đi Thượng Hải mất mười hai tiếng.
Chín giờ sáng xuất phát, chín giờ tối đến nơi.
Bố Lưu không nói nhiều với Phàn Thanh Nhất về tình trạng hiện tại của Lý Văn Phong, chỉ bảo: "... Cậu ấy được chuyển đến Thượng Hải từ một năm rưỡi trước, người biết hành tung của cậu ấy không quá mười người, cậu ấy... nếu không phải là bất đắc dĩ, họ cũng không muốn giao người lại cho cô trong tình trạng như thế này..."
