Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 223
Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:19
“Ồ, Tiền Lệ và mấy người khác lộ ra vẻ mặt đã hiểu, thì ra là như vậy.”
Thế thì đúng là cần tìm kẻ đổ vỏ thật.
Không đúng, cho dù gã đó không mất chức thì cũng chẳng đời nào cưới Ngụy Đại Hoa, gã ta có vợ con cả rồi mà.
Trời đất, mụ Ngụy Đại Hoa này đúng là chẳng phải hạng tốt lành gì, hỏng từ trong trứng nước rồi.
Chậc chậc, Vương Văn mà biết chân tướng, chắc tức đến mức đ-âm đầu vào tường mất.
“Cô nói xem Vương Văn nhìn cũng chẳng giống hạng ngu ngốc, sao anh ấy lại bị Ngụy Đại Hoa tính kế được nhỉ."
Phó Nhã Cầm nhỏ giọng hỏi.
“Vương Văn không những không ngu, ngược lại còn rất lợi hại, anh ấy chỉ là không đề phòng với những người dân mà mình bảo vệ thôi,
càng không ngờ được một cô gái nhỏ lại dám liều cả mạng sống để tính kế mình."
Chương 186 Thanh niên tri thức Phòng, cầu xin anh giúp tôi với
Hứa Lâm suy nghĩ một chút rồi nói với nhóm Tiền Lệ:
“Vương Văn là lính, dù biết rõ sự tính kế của Ngụy Đại Hoa,
trong tình cảnh lúc đó anh ấy vẫn sẽ nhảy xuống sông cứu người thôi, việc cứu vãn tính mạng và tài sản của nhân dân đã khắc sâu vào xương tủy anh ấy rồi.
Anh ấy là một người lính chính trực và đầy trách nhiệm!"
Lời đ-ánh giá của Hứa Lâm khiến mấy người kia im lặng, đúng vậy, Vương Văn không chỉ là người tốt mà còn là một người lính tốt, anh ấy chỉ muốn cứu người, anh ấy có lỗi gì chứ.
Kẻ có lỗi là Ngụy Đại Hoa tâm địa bất chính.
Xem xong một màn kịch hài, thời gian cũng không còn sớm nữa, mọi người không ngủ tiếp mà bắt đầu làm bữa sáng.
Tư Hàn bước tới gõ cửa, hỏi thăm Hứa Lâm xem có thể góp ăn chung không, Hứa Lâm bình thản lắc đầu từ chối.
Cô không thích ăn chung với người khác, cho dù là Tư Hàn cũng không thể làm cô phá lệ.
Nhận được câu trả lời Tư Hàn cũng không thất vọng, lịch sự cáo từ rồi quyết định ăn cơm nồi lớn chung với nhóm Lưu Phán Đệ.
Dù sao anh xuống nông thôn cũng chẳng ở lại lâu, chỉ chờ cấp trên điều tra rõ nhóm của anh Bảy rồi bắt giữ hết, bên phía Hứa Lâm an toàn là anh có thể rời đi.
Sau bữa sáng, mọi người cùng nhau đến đại đội bộ tập trung, có thể thấy rõ dân làng đang rất hưng phấn, người thì thầm bàn tán cực kỳ nhiều.
Em trai và mẹ của Vương Văn không đi làm, chắc là cảm thấy mất mặt, muốn lánh đi cho qua chuyện.
Chao ôi, rõ ràng chẳng có lỗi gì, vậy mà cứ bị kẻ xấu ép đến mức cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn ai, cái suy nghĩ này đúng là hết chỗ nói.
Nhiệm vụ của Hứa Lâm vẫn là cắt cỏ heo, cô đưa kẹo cho mấy đứa nhóc nhà Hổ T.ử xong thì vui vẻ đi vào rừng.
Hôm nay Hứa Lâm quyết định đi sâu vào rừng già một chuyến, sự mất tích của Ninh Tiểu Đông khiến Hứa Lâm bất an, không đi xem thử cô không yên tâm nổi.
Tại bệnh viện công xã, Đỗ Dũng - kẻ dường như đã bị lãng quên - nghe được một tin tức từ người nhà của bệnh nhân giường bên cạnh, đó là cái thể chất đen đủi của anh ta là do bị người ta hại.
Hơn nữa cái thể chất xui xẻo này vẫn còn cách cứu, chỉ cần mời đại sư làm phép là có thể đoạt lại vận may đã mất, dưỡng một thời gian là sẽ khỏe lại.
Lúc đầu Đỗ Dũng không tin, nhưng người nhà bệnh nhân bên cạnh kể vanh vách, có đầu có đuôi.
Hơn nữa khi nói đến bốn kẻ đen đủi ở thành phố và cuộc đối thoại với kẻ xấu, Đỗ Dũng bỗng thấy quen thuộc vô cùng.
Nghĩ kỹ lại thì chẳng phải đây chính là cuộc đối thoại giữa mình và Tần Phương sao?
Chẳng lẽ đúng là Tần Phương hại anh ta?
Sắc mặt Đỗ Dũng lúc đó đại biến, ngũ quan vặn vẹo, anh ta thừa nhận mình có ý xấu với Tần Phương, nhưng anh ta cũng chẳng muốn hại người, chỉ muốn về thành phố mà thôi.
Tại sao Tần Phương lại độc ác như vậy, cư nhiên cướp sạch vận may của anh ta, tại sao?
Dựa vào cái gì chứ?
Anh ta đã thê t.h.ả.m thế này rồi, tại sao cái mụ quý nữ từ Kyoto tới như Tần Phương lại còn muốn giẫm anh ta thêm một cái?
Uổng công anh ta tốn bao tâm tư nịnh nọt cô ta, còn nấu cơm cho cô ta ăn nữa, hì hì hì, Đỗ Dũng phát ra tiếng cười âm hiểm.
Nếu lúc này trong tay Đỗ Dũng có d.a.o, anh ta chắc chắn sẽ đ-âm ngay vào bụng Tần Phương.
Tiếc là Đỗ Dũng không có d.a.o, bản thân anh ta cũng không cử động được, còn phải trông chờ vào người khác chăm sóc mới không bị ch-ết đói.
Càng nghĩ lòng Đỗ Dũng càng hận, hận đến mức tâm lý vặn vẹo biến thái.
Nhưng anh ta vẫn phải kìm nén, anh ta còn phải nghe ngóng tình hình của mấy kẻ đen đủi kia, nếu thật sự có thể chữa khỏi, anh ta cũng muốn thử.
Người nhà bệnh nhân kia là kẻ thạo tin, nói cho Đỗ Dũng biết muốn mời đại sư ra tay, trước tiên anh phải là người không làm chuyện trái lương tâm.
Nếu đã làm chuyện trái lương tâm thì hãy đến cục chấp pháp tự thú.
Sau khi khai báo hết tội trạng của mình, hãy đem một giọt m-áu, một lọn tóc và mười đồng tiền phí ra tay đặt lên bàn thờ ở ngôi miếu hoang phía tây thành phố là được.
Nghe thấy còn phải mất mười đồng tiền phí, Đỗ Dũng khá xót tiền, nhưng nghĩ đến việc sau này không còn xui xẻo nữa, c-ơ th-ể cũng có thể phục hồi sức khỏe.
Chỉ cần anh ta còn có thể sống khỏe mạnh, mười đồng tiền chẳng lẽ không kiếm nổi sao.
Đại đội Vương Trang chẳng nói cái gì khác, chứ điểm công vẫn rất cao, cao hơn các đại đội khác nhiều, dân làng mỗi năm đều chia được không ít tiền, anh ta cũng không ngoại lệ.
Trước đây tiền Đỗ Dũng chia được đều gửi về nhà hiếu kính cha mẹ hết rồi, giờ thì anh ta phải giữ lại cho mình.
Đỗ Dũng cụp mắt xuống tính toán một hồi, nói đi cũng phải nói lại, đời này anh ta thực sự chưa từng làm chuyện gì trái lương tâm cả.
Cái khâu tự thú này có thể bỏ qua.
Vậy thì còn lại là, Đỗ Dũng nhìn sang Phòng Lộ đang ngồi bên cạnh nghe ngóng bát quái.
Đang định nhờ Phòng Lộ giúp mình đem đồ đến miếu hoang, thì nghe thấy người nhà bên cạnh khoa trương nói:
“Mọi người không biết đâu, cái tên đen đủi cuối cùng kia không đi tự thú, sau khi bị người nhà đón về thì ngay đêm đó đã bị ngạt ch-ết rồi.
Nghe nói là nửa đêm trở mình nằm sấp mặt xuống gối mà ngạt thở, chậc chậc, người đó mới có hai mươi tuổi thôi, ch-ết thật là uổng quá đi."
“Thật sao?"
Đỗ Dũng mặt cắt không còn giọt m-áu hỏi, nghĩ bụng nếu bên cạnh mình không có người trông chừng, lỡ như anh ta cũng nằm sấp mặt xuống thì chẳng phải là...!
Đỗ Dũng tỏ vẻ tôi vẫn chưa sống đủ, tôi vẫn chưa muốn ch-ết, tôi còn muốn nổi danh cơ mà.
Người nhà bên cạnh dùng ánh mắt đồng cảm nhìn Đỗ Dũng, gật đầu thật mạnh, còn khen Đỗ Dũng là người có số hưởng.
Dù là thanh niên tri thức xuống nông thôn nhưng cũng có người ngày đêm trông nom.
Không giống cái tên đen đủi kia, ngay tại nhà mình mà còn bị ngạt ch-ết sống sờ sờ, thật là đáng thương mà.
Phòng Lộ cũng đồng cảm nhìn Đỗ Dũng, thầm nghĩ bên cạnh Đỗ thanh niên tri thức quả nhiên không thể thiếu người, vậy anh vẫn nên trông thêm hai ngày nữa vậy.
Chao ôi, chỉ là không thể về thôn làm việc, không có điểm công mà kiếm.
Đợi Đỗ thanh niên tri thức xuất viện xong, anh phải làm việc cật lực hơn mới được, nếu không nửa năm sau ngày tháng sẽ khó khăn lắm đây.
Đỗ Dũng bị c-ái ch-ết của Lục Hổ dọa khiếp vía, mặc kệ bên cạnh còn có người nhìn, vội vàng kéo Phòng Lộ nói ra dự định của mình.
