Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 224
Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:19
“Phòng thanh niên tri thức, tôi nghi ngờ tôi cũng bị người ta ám hại rồi, anh giúp tôi đi một chuyến được không.
Đem tóc và m-áu của tôi tới đó, mời đại sư ra tay.
Đúng rồi, hiện giờ tôi không có tiền, anh hãy trả hộ tôi trước được không, đợi tôi khỏi rồi tôi chắc chắn sẽ kiếm tiền trả anh.
Phòng thanh niên tri thức, cầu xin anh giúp tôi với, tôi còn trẻ, tôi vẫn chưa muốn ch-ết đâu."
Nói đoạn nước mắt Đỗ Dũng lăn dài, trông thật là tội nghiệp.
Phòng Lộ thấy Đỗ Dũng đáng thương như thế, thì còn gì để nói nữa đâu, dù sao cũng chỉ là đi một chuyến thôi mà.
Có điều, anh cũng chưa lên huyện được mấy lần, anh sợ không tìm thấy ngôi miếu hoang đó.
“Đỗ thanh niên tri thức, tôi, tôi không được đâu, tôi sợ tìm không thấy miếu, hay là nhờ đội trưởng Ngô đi một chuyến đi."
Nhìn vẻ mặt khó xử của Phòng Lộ, trong mắt Đỗ Dũng lóe lên tia hung ác, cho rằng Phòng Lộ cố ý thoái thác, không muốn giúp mình.
Tâm lý vặn vẹo của Đỗ Dũng đã quên hết công lao chăm sóc ngày đêm của Phòng Lộ đối với mình, cư nhiên đến cả Phòng Lộ mà hắn cũng hận luôn.
Phòng Lộ mà biết chuyện chắc chắn sẽ kêu oan thấu trời, anh đã phải nhẫn nhịn sự tự ti để ở đây chăm sóc Đỗ Dũng là đã nỗ lực lắm rồi.
Nhiều hơn nữa anh thực sự không làm nổi, anh, anh rất sợ phải giao thiệp với người khác mà.
Người nhà bên cạnh tuy đang kể bát quái nhưng tai cũng chẳng để không, luôn chú ý đến tình hình bên phía Đỗ Dũng.
Bà ta càng nhìn tình cảnh của Đỗ Dũng, càng thấy giống với trường hợp bốn kẻ đen đủi ở bệnh viện huyện.
Nghe thấy lời thoái thác của Phòng Lộ, bà ta lập tức nổi hứng thú.
“Đỗ thanh niên tri thức, nếu cậu tin tưởng được bà già này, cậu cứ chuẩn bị đồ đạc đi, tôi giúp cậu mang tới đó, chỉ có điều tiền xe đi về cậu phải thanh toán đấy."
Bệnh nhân thấy vậy vội vàng kéo ống tay áo mẹ mình, ngăn cản bà xen vào chuyện bao đồng.
Đây chẳng phải chuyện tốt lành gì, người ta tránh còn chẳng kịp, sao mẹ mình cứ phải sán vào làm gì chứ.
Chương 187 Anh gọi cái đó là thú nhỏ sao?
Bệnh nhân cực lực ngăn cản mẹ mình nhúng tay vào, anh ta hiểu rõ vạn nhất chuyện không thành, Đỗ Dũng cứ tiếp tục đen đủi,
nhẹ thì nghi ngờ bọn họ tham tiền của hắn, nặng thì hận luôn cả nhà mình, dù là trường hợp nào cũng không có lợi.
Loại chuyện tốn công vô ích này, bớt làm thì hơn.
Tiếc là bà thím kia thực sự rất thích hóng chuyện, mặc kệ sự ngăn cản của con trai mà tiếp tục tiến tới.
“Đỗ thanh niên tri thức, nếu cậu không tin tôi, có thể để thanh niên tri thức này đi cùng, tôi dẫn đường cho."
Bà ta nghe nói cái bàn thờ đó truyền lại thần kỳ lắm, nghe bảo đồ đạc vừa đặt lên là lập tức biến mất ngay, nhìn chằm chằm không chớp mắt cũng chẳng thấy gì.
Ai cũng không biết đồ đã đi đâu mất.
Nếu không sao nói người ta là đại sư đạo pháp cao thâm, bản lĩnh cực lớn chứ.
Bà thím thực sự rất muốn tận mắt chứng kiến kỳ tích.
Đỗ Dũng cảm thấy chủ đề bà ta dẫn Phòng Lộ đi cùng là rất hay, lần này Phòng Lộ chẳng còn cớ gì để từ chối nữa nhé.
Cứ như vậy Đỗ Dũng lấy m-áu và tóc của mình giao cho Phòng Lộ.
Vốn định lấy một giọt m-áu thôi, kết quả ngón tay bị cứa một vết sâu, với tinh thần không để lãng phí, anh ta hứng được hẳn nửa lọ m-áu nhỏ.
Tóc cũng vậy, trên đầu bị nhổ trụi hẳn một mảng, làm những người khác nhìn thấy mà không khỏi xuýt xoa, chưa từng thấy ai xui xẻo đến mức này.
Bà thím dẫn Phòng Lộ đi, Phòng Lộ không chỉ phải bỏ tiền xe đi lại cho mình và bà thím, mà còn phải bỏ ra mười đồng tiền phí ra tay để đến ngôi miếu hoang.
Đồ đạc là do bà thím chủ động đề nghị đặt lên bàn thờ, mục đích chuyến đi này của bà ta chính là để chứng kiến màn thần kỳ kia.
Quả thực là hai mắt bà ta trợn ngược lên như cái chuông đồng, nhìn chằm chằm vào bàn thờ không rời, hầu như chỉ trong một hơi thở, đồ đạc biến mất không thấy tăm hơi.
Biến mất một cách không tiếng động.
Không chỉ bà thím kinh ngạc đến ngây người, mà Phòng Lộ cũng sững sờ, anh lớn chừng này rồi vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng thần kỳ như vậy.
Vốn định tìm quanh xem đồ có chạy vào góc nào không, kết quả bị động tĩnh bên ngoài làm cho kinh sợ.
Bà thím sợ người của Ủy ban Tư tưởng tới, lập tức kéo Phòng Lộ chạy ra cửa sau.
Chạy đi thật xa bà ta mới thở phào nhẹ nhõm vì sợ hãi, may mà bọn họ chạy nhanh, không bị bắt quả tang tại trận.
Hứa Lâm đi tới ngoại vi rừng sâu, đang chuẩn bị đi vào thì cảm nhận được pháp trận bị ai đó chạm vào, cô bấm ngón tay tính toán một hồi rồi chợt bật cười.
Đỗ Dũng này quả là biết điều, cư nhiên chủ động gửi đồ tới rồi.
Tuy rằng Đỗ Dũng sinh ra ác ý với cô, nhưng Đỗ Dũng vẫn chưa hành động, Hứa Lâm cũng không đến mức thấy ch-ết mà không cứu.
Hơn nữa thuật pháp phản phệ, kẻ đen đủi vẫn sẽ là Tần Phương, để xem sự nỗ lực của Tần Phương trong hai ngày qua có chống đỡ nổi sự phản phệ hay không.
Nghĩ vậy tâm trạng Hứa Lâm càng thêm vui vẻ.
Cô tiếp tục lao về phía rừng sâu, quyết định đi ra từ phía bên kia của ngọn núi, vừa hay ra khỏi núi cũng không cách huyện thành bao xa, thuận tiện đi lấy đồ luôn.
Hứa Lâm không có mục tiêu rõ ràng, nhưng cô có Vọng Khí Thuật (thuật nhìn khí), đã không biết thứ Ninh Tiểu Đông tìm ở đâu thì cứ tìm bảo vật vậy.
Năm đó quân đảo quốc xâm lược đã cướp bóc không ít đồ tốt, những thứ đó không được mang đi hết, có không ít bị bọn chúng chôn giấu lại.
Biết đâu trong ngọn núi lớn này có giấu một kho báu.
Vọng Khí Thuật vừa triển khai, trong tầm mắt của Hứa Lâm xuất hiện những luồng bảo khí lớn nhỏ khác nhau, phần lớn bảo khí đều rất yếu.
Hứa Lâm nghi ngờ đó là thiên tài địa bảo trong núi phát ra, nên cô không vội đi đến những nơi đó.
Thay vào đó cô lao về phía có luồng bảo khí không hề yếu, cách cô không quá xa.
Hứa Lâm nghĩ thầm dù bảo vật không nhiều, thì chí ít cũng phải có mười mấy hai mươi món cổ vật mới tỏa ra được ngần ấy bảo khí chứ.
Tuy nhiên, đợi đến khi Hứa Lâm chạy tới một thung lũng, đi tới trước nhìn kỹ một cái, lập tức mừng rỡ vô cùng.
Mảnh đất này toàn bộ đều trồng nhân sâm, cây có tuổi đời lâu nhất cư nhiên đã đạt tới năm trăm năm, ít nhất cũng được hai ba năm.
Một đám lớn như vậy, ít nhất cũng phải có hơn hai trăm gốc.
Trời đất ơi, Hứa Lâm cười đến mức miệng muốn méo đi, cái vận khí này đúng là không ai bằng mà.
Ngần này nhân sâm mang ra ngoài có thể bán được khối tiền đấy.
Đặc biệt là những cây có niên đại lâu, đó là hàng cực phẩm có tiền cũng không mua được, hoàn toàn có thể dùng để giao tế.
Tất nhiên, Hứa Lâm không cần loại giao tế đó, nhưng cô có thể dùng để bào chế thu-ốc, còn có thể trồng trong không gian nữa.
Đúng rồi, giờ cứ chuyển vào trồng trong không gian trước đã, đợi đến khi cần dùng thì hẵng đào ra sau.
