Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 819
Cập nhật lúc: 15/04/2026 16:02
“Căn phòng đó chính là nhà tân hôn của Vương Minh Lượng, cái tên tâm cơ này lúc đó không hề nói rõ điểm này đâu nhé.”
Sau này cứ hễ công việc rảnh rỗi là Vương Minh Lượng lại đến tìm Từ Manh Manh trò chuyện, cuối cùng vào một buổi chiều nắng ráo đẹp trời, Vương Minh Lượng đã tỏ tình.
Chương 689 Số tiền này có lai lịch sạch sẽ không?
Sau khi tỏ tình thành công, Vương Minh Lượng đã đưa người đến trước mặt Hứa Lâm để nhờ cô “xem mắt" giúp.
Bây giờ nhận được lời khen ngợi của Hứa Lâm, Vương Minh Lượng quyết định đẩy nhanh tiến độ kết hôn, dù sao đi học đại học cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc kết hôn cả.
Hơn nữa sau khi hai người kết hôn, Từ Manh Manh cũng không cần phải lo lắng về chỗ ở nữa, nơi nào có anh ta thì nơi đó chính là nhà của Từ Manh Manh.
Vì quá nóng lòng, ngay trước mặt Từ Manh Manh, Vương Minh Lượng nịnh nọt nói với Hứa Lâm:
“Chị, chị xem giúp bọn em một ngày lành tháng tốt với.”
Một câu “xem ngày lành tháng tốt" của Vương Minh Lượng làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Manh Manh đỏ rực như ráng chiều, lập tức thẹn thùng không dám ngẩng đầu nhìn người khác.
Từ Manh Manh không ngờ Vương Minh Lượng lại trực tiếp như vậy, chẳng lẽ không cần bàn bạc trước với cô sao?
Chuyện này đột ngột quá đi mất.
Trong lòng tuy nghĩ như vậy nhưng Từ Manh Manh không hề phản cảm, ngược lại trong lòng còn thấy ngọt ngào.
Sau khi kết hôn cô sẽ có một gia đình của riêng mình, không còn phải trôi dạt nữa, đây là cuộc sống tốt đẹp mà Từ Manh Manh luôn mơ ước.
Hứa Lâm nhìn Từ Manh Manh, rồi lại nhìn Vương Minh Lượng, sau một hồi bấm ngón tay tính toán cô đưa ra ba ngày.
Ngày lành đầu tiên rất gần, gần đến mức nào ư, gần đến mức chính là ngày hôm nay, ngay lúc này, cũng là ngày tốt nhất trong ba ngày.
Ngày lành thứ hai là nửa năm sau, tuy không bằng ngày hôm nay nhưng thời gian dư dả, để bọn họ có thời gian chuẩn bị hôn lễ.
Ngày lành thứ ba là hai năm sau, ngày thứ ba vừa đưa ra Vương Minh Lượng đã lắc đầu nguầy nguậy.
Ngày thứ ba dù có tốt đến mấy Vương Minh Lượng cũng không muốn nghe, thật sự là quá lâu, hai năm sau cơ à, lúc đó anh ta thành ông già mất rồi.
Cho dù Vương Minh Lượng muốn đợi thì chắc Từ Manh Manh cũng chẳng muốn đợi.
Bởi vì Từ Manh Manh đã hai mươi ba tuổi rồi, đặt vào bối cảnh thời gian này thì đã là gái lỡ thì rồi.
Trước kia ở nông thôn còn có lý do nói là mình đợi về thành phố, không muốn lập gia đình ở nông thôn.
Nhưng bây giờ đã về đến thành phố rồi, còn không kết hôn thì đàn ông tốt bị người ta chọn hết mất.
“Chị, hôm nay là ngày tốt nhất trong ba ngày sao?”
Vương Minh Lượng háo hức hỏi, lòng tràn đầy phấn khởi.
Nếu hôm nay là ngày tốt nhất, thì không phải là không thể đi đăng ký trước, cùng lắm thì đăng ký xong rồi sau này tổ chức hôn lễ cũng được.
Nhiệm kỳ trước của anh ta cũng là đăng ký trước, nghĩ đến người vợ cũ có đầu óc không bình thường kia, Vương Minh Lượng thầm đảo mắt một cái.
Vợ cũ của Vương Minh Lượng là Tần Hải Ngọc, sau khi ly hôn với anh ta đã gả cho tên đầu đường xó chợ kia.
Người ta thường nói gả cho chân ái là một chuyện hạnh phúc, thực ra chuyện này còn tùy người.
Tần Hải Ngọc sau khi gả cho tên đầu đường xó chợ đã mất đi sự hỗ trợ của Tần gia, ngay lập tức từ đại tiểu thư Tần gia biến thành vợ của một kẻ vô nghề nghiệp.
Mức sống tụt dốc không phanh, tụt xuống mức nghèo khổ, lúc đầu Tần Hải Ngọc còn ôm ảo tưởng tốt đẹp về tình yêu.
Nghĩ rằng hai người ở bên nhau tuy khổ một chút nhưng thế giới tinh thần lại ngọt ngào.
Kết quả là chưa ngọt ngào được mấy ngày đã bị hiện thực cuộc sống đ-ánh bại, tên đầu đường xó chợ đó thích uống r-ượu đ-ánh bạc, tiền từ đâu ra?
Đương nhiên là vòi vĩnh người nhà rồi, trước kia là vòi vĩnh người nhà mình, bây giờ là vòi vĩnh Tần Hải Ngọc, Tần Hải Ngọc đưa cho vài lần thì số tiền trong tay cũng cạn kiệt.
Thế là hiện thực tàn khốc đã dạy Tần Hải Ngọc cách làm người, tình yêu không còn nữa, bạo lực gia đình xuất hiện, lần đầu tiên Tần Hải Ngọc bị đ-ánh mà cả người ngẩn ngơ.
Không dám tin người đàn ông luôn miệng nói yêu cô ta lại có thể bạo hành cô ta?
Sau đó tên đầu đường xó chợ quỳ xuống sám hối, cầu xin Tần Hải Ngọc tha thứ, Tần Hải Ngọc với bộ não yêu đương đã bị dỗ dành, thế là có lần thứ hai, thứ ba.
Bây giờ việc Tần Hải Ngọc bị bạo hành đã trở thành cơm bữa, con cái cũng không giữ được, đã bị đ-ánh hỏng trong một lần bạo hành.
Tần Hải Ngọc muốn ly hôn nhưng tên đầu đường xó chợ không buông tha, theo lời hắn nói, gia đình hắn đều bị Tần Hải Ngọc làm cho tan nát rồi, tại sao hắn phải ly hôn chứ?
Đương nhiên, muốn ly hôn cũng không phải không được, Tần gia phải bồi thường cho hắn một ngàn tệ.
Nghe xem, đó có phải lời con người nói không?
Tần Hải Ngọc về Tần gia khóc lóc kể lể mấy lần nhưng cũng không nhận được sự giúp đỡ của Tần gia, cuối cùng chỉ đành c.ắ.n răng chấp nhận hiện thực, cùng tên đầu đường xó chợ làm khổ lẫn nhau.
Vương Minh Lượng nhận ra mình đang thất thần, lập tức gạt bỏ những thứ r-ác r-ưởi trong đầu đi, nghĩ đến cái thứ xui xẻo đó làm gì chứ.
Bây giờ anh ta sắp trở thành chú rể rồi, cái thứ xui xẻo kia đi càng xa càng tốt.
Vương Minh Lượng kéo Từ Manh Manh ra một góc nhỏ tiếng bàn bạc, ý của Vương Minh Lượng là hôm nay đi đăng ký trước, hôn lễ sau này sẽ tổ chức bù.
Để bày tỏ thành ý của mình, Vương Minh Lượng giao sổ tiết kiệm của mình cho Từ Manh Manh, để cô thấy được tiềm lực tài chính của anh ta.
Chỉ cần Từ Manh Manh đồng ý, chi phí hôn lễ có thể dựa theo số tiền trong sổ tiết kiệm, trong sổ có bao nhiêu thì hôn lễ đó có thể tiêu bấy nhiêu.
Đương nhiên, nếu Từ Manh Manh cảm thấy tiền ít cũng không sao, anh ta sẽ nỗ lực kiếm thêm.
Từ Manh Manh nghe mà khuôn mặt nhỏ nhắn càng đỏ hơn, nhìn sổ tiết kiệm trong tay, đôi mắt cô trợn tròn, con số trên này là thật sao?
Từ Manh Manh không nhịn được thầm đếm đếm trong lòng, trời ạ, tiền tiết kiệm của Vương Minh Lượng vậy mà có tới hơn tám mươi ngàn, người này kiếm tiền kiểu gì vậy?
Sẽ không phải là kiếm tiền không sạch sẽ đấy chứ?
Khuôn mặt nhỏ của Từ Manh Manh lập tức trở nên trắng bệch, véo tai Vương Minh Lượng nhỏ giọng chất vấn:
“Sao anh lại có nhiều tiền như vậy?
Số tiền này lai lịch có sạch sẽ không?
Hôm nay nếu anh không nói rõ ràng với tôi, tôi, tôi sẽ không xong với anh đâu.”
Nói đoạn hốc mắt đã đỏ bừng, nước mắt chực trào ra, khó khăn lắm mới gặp được một người thật lòng đối tốt với mình, Từ Manh Manh không muốn bỏ lỡ.
Nhưng nếu Vương Minh Lượng dám vi phạm pháp luật, thì cô, cô cũng chỉ đành đau lòng mà cắt đứt thôi.
“Ái chà đau đau đau, vợ ơi nhẹ tay chút, nhẹ tay chút.”
Vương Minh Lượng kêu gào một cách khoa trương, thấy hốc mắt Từ Manh Manh đỏ lên, anh ta lập tức thấy xót xa, không thèm tấu hài nữa mà thành thật khai báo lai lịch số tiền.
Nói về việc tại sao Vương Minh Lượng lại tiết kiệm được nhiều tiền như vậy, đương nhiên phải cảm ơn Hứa Lâm đã đem lại thành tích rồi, không chỉ đem lại công lao mà còn đem lại cả tiền thưởng.
Đi theo sau lưng Hứa Lâm lập được bao nhiêu công, tiền thưởng chưa bao giờ ít, đặc biệt là lần đi Cảng Thành vừa rồi, tiền thưởng là nhiều nhất.
