Nghịch Đảo Thời Không: Bản Lĩnh Của Kẻ “vô Đạo Đức" - Chương 820
Cập nhật lúc: 15/04/2026 16:02
“Để Từ Manh Manh tin tưởng mình, Vương Minh Lượng để lộ những vết sẹo trên người ra, công lao của anh ta đều là dùng mạng đổi lấy.”
Hơn tám mươi ngàn so với mạng sống thì thật ra cũng chẳng đáng là bao.
Lại nữa, đôi khi muốn kiếm tiền thật sự rất dễ dàng, chỉ cần đi theo sau lưng Hứa Lâm đầu tư vài vố là có thể kiếm được một lượng lớn tài sản.
Bên cạnh có một người bạn mà tiền bạc chỉ là những con số, thì muốn thiếu tiền cũng không dễ dàng gì.
Lời của Vương Minh Lượng có chút khoe khoang, Từ Manh Manh nghe mà muốn đ-ánh người, cái gì gọi là muốn thiếu tiền cũng không dễ dàng chứ?
Từ Manh Manh rất muốn nói:
tôi ở nông thôn bận rộn suốt cả năm trời, một năm muốn tiết kiệm được ba mươi năm mươi tệ đã là rất khó rồi.
Cứ ngỡ ở nông thôn bảy năm, tiết kiệm được hai trăm ba mươi tệ đã là một khoản tiền khổng lồ, bây giờ nhìn lại, tốt thôi, ngay cả số lẻ cũng không bằng.
Biết Vương Minh Lượng không hề vi phạm pháp luật, Từ Manh Manh yên tâm rồi, cũng đồng ý đi đăng ký trước, chỉ là hôn lễ này không thể tổ chức linh đình được.
Tiền tiêu trong hôn lễ đều là tiền của gia đình nhỏ, người nhà kiếm tiền không dễ dàng, không được lãng phí.
Nghe Từ Manh Manh lải nhải, lòng Vương Minh Lượng thấy ấm áp vô cùng.
Quả nhiên yêu và không yêu khác biệt rất lớn, lần trước cưới Tần Hải Ngọc, người phụ nữ đó đâu có nghĩ đến chuyện tiết kiệm, cứ thế nào tiêu tiền thì làm thế nấy thôi.
Nhìn lại Manh Manh xem, bây giờ đã bắt đầu biết tiết kiệm cho gia đình nhỏ rồi.
Chương 690 Chuyện này có phải hơi quá đáng rồi không?
Tiễn Vương Minh Lượng đi rồi, Hứa Lâm cứ ngỡ có thể được yên tĩnh, không ngờ Tư Hàn lại tới.
Cái người Tư Hàn này, Hứa Lâm không hề ghét bỏ, người này đẹp trai lại có năng lực, nếu không phải Hứa Lâm chỉ muốn nằm ườn mà sống nốt kiếp này.
Haiz, thôi bỏ đi, Hứa Lâm cảm thấy một con quái vật già đã sống qua hàng ngàn thế giới như cô thì đừng nên đi làm hại chàng trai tốt của người ta làm gì.
Chỉ tiếc là ý tốt của Hứa Lâm thì Tư Hàn không hề nhận lấy.
Để thể hiện bản thân, Tư Hàn vào trong tứ hợp viện rất năng nổ làm việc.
Rõ ràng sân vườn đã được Phùng Quyên và Đệ Ngũ Tình Tuyết dọn dẹp qua, Tư Hàn vẫn có thể tìm thấy việc để làm, lại còn làm rất ra dáng nữa.
Hứa Lâm muốn ngăn cũng ngăn không được, đành phải đứng một bên bầu bạn nói chuyện, và thế là đến màn trình diễn của Tư Hàn.
Tư Hàn dùng giọng điệu rất bình thản để kể cho Hứa Lâm nghe về những mẩu chuyện nhỏ trong cuộc sống của mình.
Những gì có thể kể anh đều kể hết, mục đích chính là hy vọng Hứa Lâm có thể hiểu được thế giới của anh, bước vào thế giới của anh.
Tư Hàn dùng hành động thực tế để nói cho Hứa Lâm biết, anh thực sự rất nỗ lực để bản thân trưởng thành, nỗ lực để bản thân xứng đáng với Hứa Lâm.
Đồng thời Tư Hàn còn ẩn ý nói cho Hứa Lâm biết nhiệm vụ nối dõi tông đường của Tư gia đã được giao cho em trai Tư Hàn.
Và điểm này đã nhận được sự đồng ý của cha mẹ anh, vì vậy Hứa Lâm không cần phải lo lắng về việc sinh con, muốn sinh thì sinh, không muốn sinh thì có thể không sinh.
Thật ra không sinh con cũng rất tốt, hai người cùng nhau bầu bạn suốt đời mà không có “kẻ phá đám" nào, nghĩ thôi đã thấy mong đợi rồi.
Còn về việc cha mẹ Tư Hàn đã đồng ý như thế nào thì Tư Hàn không nói, Hứa Lâm cũng không hỏi.
Hứa Lâm nghe Tư Hàn kể chuyện, thầm nghĩ người phụ nữ nào gả cho Tư Hàn thì đúng là có phúc.
Tuy công việc của Tư Hàn rất bận rộn, hệ số nguy hiểm rất lớn, nhưng Tư Hàn lại rất ấm áp.
Anh đã rà soát trước một lượt tất cả những vấn đề có thể gặp phải trong cuộc sống, hai người sống chung với nhau có thể bớt đi rất nhiều lần giận hờn.
Tư Hàn là một người thành thật, làm xong việc bên ngoài lại vào bếp làm việc, đừng nói chứ tài nấu nướng của Tư Hàn thực sự không tệ, không thua kém gì đầu bếp lớn.
Hỏi ra mới biết lúc rảnh rỗi sau khi huấn luyện Tư Hàn đều ngâm mình trong đơn vị cấp dưỡng, học nấu ăn từ những người lính cấp dưỡng.
Theo lời Tư Hàn nói thì anh muốn chinh phục dạ dày của Hứa Lâm.
Chỉ cần anh không đi làm nhiệm vụ thì mỗi ngày đều sẽ nấu cơm cho Hứa Lâm, nếu anh đi làm nhiệm vụ thì trong nhà có thể thuê bảo mẫu để bảo mẫu nấu cơm.
Tóm lại là đôi bàn tay kia của Hứa Lâm không nên dính mùi khói lửa, cứ tránh xa nhà bếp là được.
Những lời đó nói ra làm Hứa Lâm bỗng dưng thấy có chút rung động, người đàn ông này dường như thực sự rất tốt nha.
Ngày khai giảng, Hứa Lâm vốn định đi báo danh một mình, không ngờ Tư Hàn đã xuất hiện ở tứ hợp viện từ lúc trời còn chưa sáng.
Đó là vì sợ bỏ lỡ thời gian báo danh của Hứa Lâm, chẳng còn cách nào khác Hứa Lâm đành phải mời người vào sân ăn bữa sáng.
Ăn xong bữa sáng, Tư Hàn xách theo hành lý đơn giản của Hứa Lâm cùng nhau đi đến Đại học Kinh Đô báo danh.
Ngày đầu tiên báo danh người không tính là nhiều, chuyên ngành Hứa Lâm đăng ký lại là chuyên ngành hẻo lánh nên việc báo danh diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Vị đàn anh chịu trách nhiệm tiếp đón thấy Hứa Lâm học khoa Triết học thì trong mắt tràn đầy vẻ tiếc nuối.
Một cô em khóa dưới xinh đẹp thế này, sao lại đi học một chuyên ngành hẻo lánh thế chứ.
Vị đàn anh tốt bụng không nhịn được nhắc nhở:
“Em khóa dưới, em có biết khoa Triết học năm nay chỉ nhận có ba sinh viên không?”
Hử?
Hứa Lâm nhìn về phía đàn anh, không hiểu tại sao anh ta lại nói như vậy.
“Em khóa dưới, em có biết khoa Triết học có bao nhiêu giáo sư không?”
Hứa Lâm càng mơ hồ hơn, bao nhiêu giáo sư thì có liên quan gì đến cô chứ?
Cô chỉ đến để làm cá mặn thôi mà.
Thấy Hứa Lâm thực sự không hiểu biết nhiều về khoa Triết học, vị đàn anh không nhịn được nhắc nhở:
“Khoa Triết học có tám vị giáo sư.”
Anh ta ra dấu số tám, “Tám vị giáo sư để mắt tới ba sinh viên.”
Nói xong đàn anh trao cho cô một ánh mắt đồng cảm, vẻ mặt Hứa Lâm cứng đờ.
Không thể nào, tám vị giáo sư trông chừng ba sinh viên, chuyện này có phải hơi quá đáng rồi không?
“Em khóa dưới, nếu em cảm thấy áp lực lớn thì có thể chuyển sang khoa Văn học, khoa Văn học rất phù hợp cho con gái phát triển.”
Lời khuyên này của đàn anh thực sự rất chân thành, cũng là thực sự suy nghĩ cho Hứa Lâm, dù sao ba đối tám thì nghĩ thôi đã thấy áp lực như núi rồi.
Khoa Văn học thì khác, số lượng người đông, sau khi tốt nghiệp cũng dễ tìm việc làm, có rất nhiều lựa chọn nha.
Tư Hàn thấy đàn anh cứ liên tục bắt chuyện với Hứa Lâm, không nhịn được mà đằng hắng một cái, nhắc nhở đàn anh là bên cạnh vẫn còn một người đang thở đây, đừng có mà nảy sinh ý đồ xấu.
Đàn anh liếc nhìn Tư Hàn một cái, chột dạ rời mắt đi, nhưng trong lòng vẫn mong đợi Hứa Lâm có thể đổi chuyên ngành.
Chuyên ngành này Hứa Lâm có thể đổi sao?
Chắc chắn là không thể rồi, ba đối tám thì chẳng phải vẫn còn hai người nữa chịu trận cùng sao?
Hứa Lâm cảm thấy dựa vào bản lĩnh ghi nhớ không quên của mình, đối phó với một môn Triết học vẫn là rất dễ dàng nha.
Hơn nữa Triết học là môn học giỏi suy ngẫm nhất, cô có thể mỗi ngày suy nghĩ xem là gà có trước hay trứng có trước.
Vấn đề này thực sự quá thú vị rồi.
Dù sao cũng là vấn đề nghĩ không thông, cô có thể vừa nghĩ vừa ngủ một giấc thật ngon.
