Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 258
Cập nhật lúc: 09/04/2026 13:16
“Anh lạnh lùng lên tiếng, không hề vì sự lấy lòng của Chu Đình Đình mà mủi lòng.”
Đứa em gái này của anh lúc nào cũng thích làm chuyện ngu xuẩn, nhưng dù sao cũng là em gái ruột của mình, Chu Việt Thâm không thể nói là bỏ mặc không quan tâm được.
Bao năm qua sau khi kết hôn đã khá hơn nhiều rồi, không ngờ sau khi anh kết hôn với Tư Niệm lại bắt đầu lại.
Đối với hành vi vô sự sinh sự của cô ta, Chu Việt Thâm thấy phiền không chịu nổi.
Chu Đình Đình chột dạ sờ sờ mũi, nghĩ bụng lần trước mình dẫn người đến động thủ, mấy đứa nhỏ chắc chắn đã bị dọa sợ rồi.
Đại ca đang nói về chuyện đó phải không?
Cô ta đuối lý nói:
“Anh ơi, em biết lỗi rồi, em xin lỗi anh, nhưng mà anh quên mất là mấy ngày nữa là đến ngày giỗ của chị cả rồi sao?
Em về đây chủ yếu cũng vì chuyện này....."
Nhắc đến người chị cả đã khuất, cô ta có chút đau lòng nặn ra hai giọt nước mắt:
“Chị cả đi lâu như vậy rồi, trong nhà chỉ còn lại hai anh em mình, chắc chắn chị cũng không muốn thấy chúng ta như thế này."
Cô ta nhìn Chu Việt Thâm, thấy sắc mặt anh không chút động lòng, trong lòng không khỏi có chút oán hận.
Anh ta là anh trai ruột của mình mà, mình chỉ là về nhà ở nhờ hai ngày thôi cũng không bằng lòng.
Chu Đình Đình cảm thấy như mình bị cả thế giới phản bội, trái tim vỡ vụn từng mảnh.
“Nếu anh là vì những chuyện trước đây em làm với chị dâu mà không tha thứ cho em, vậy thì em ra ngoài kia quỳ, quỳ cho đến khi nào mọi người bằng lòng tha thứ cho em mới thôi!"
Nói xong, cô ta đặt bát đũa xuống, làm bộ muốn đi ra ngoài.
Ba, hai, một..... mau ngăn tôi lại đi chứ!
Trong lòng Chu Đình Đình sốt ruột, cô ta đâu có thật sự muốn quỳ, chỉ là cố ý làm vậy để dọa họ một chút thôi, hôm nay là Tết Dương lịch, người đi ngang qua ngoài kia rất nhiều.
Nếu để mọi người nhìn thấy, thế nào cũng có người nói ra nói vào.
Nên cô ta mới dùng cách này để đe dọa.
Ai ngờ nhà này ai nấy đều sắt đ-á như nhau.
Tức đến mức Chu Đình Đình đảo mắt.
Thấy người ta không thèm đoái hoài, lời nói ra như bát nước đổ đi, lúc này muốn hối hận cũng không được nữa rồi.
Chu Đình Đình nghiến răng, thật sự quỳ xuống.
Khoảnh khắc hai đầu gối chạm đất, Chu Đình Đình cảm thấy một sự sỉ nhục chưa từng có.
Phút giây này, cô ta cảm thấy lòng tự trọng của mình hoàn toàn bị giẫm đạp dưới chân.
Quỳ trong nhà thì cô ta còn có thể giả vờ giả vịt, nhưng ở bên ngoài, lúc nào cũng có người đi qua.
Để người ta nhìn thấy, không chỉ nhà họ Chu, mà ngay cả cái mặt này của cô ta cũng mất hết rồi.
Đúng lúc này, Tư Niệm lên tiếng:
“Được rồi, đứng lên đi, tôi không nhận nổi đại lễ như vậy đâu."
Vẻ mặt Chu Đình Đình méo mó một lúc, tuy nhiên đối diện với biểu cảm lạnh lùng của anh trai mình, cô ta vẫn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:
“Vậy có thể để em ở lại được không?
Chị dâu bây giờ vừa phải trông con, vừa phải đưa cơm cho anh em, một mình chắc chắn là bận không xuể đâu?
Em ở đây, em cũng có thể giúp việc cho hai người, yên tâm, em không ăn không của mọi người đâu."
Cô ta nghĩ bụng, mình ở lại còn có thể học lén tay nghề.
Vừa hay mẹ chồng mất việc, đợi cô ta học được tay nghề làm thịt kho đó, sau này còn lo không kiếm được tiền sao?
Nghĩ đến đây, Chu Đình Đình lập tức thấy những uất ức đang phải chịu bây giờ đều là xứng đáng.
Cô ta đây là đang nếm mật nằm gai.
Tất nhiên, chuyện này hiện tại cô ta chắc chắn không dám nói ra, chỉ bày ra dáng vẻ mình thật lòng muốn giúp đỡ, cũng như biết lỗi và muốn hòa giải quan hệ.
Tư Niệm nói:
“Vậy sao, lời nói có thật không đấy?"
Chu Đình Đình cười lấy lòng:
“Đương nhiên là thật rồi."
Tư Niệm nhìn Chu Việt Thâm:
“Được rồi, nếu em gái anh đã có lòng như vậy, để cô ấy ở lại đi, nếu không quỳ ở ngoài kia, người ta lại cười cho, ai không biết lại tưởng anh chị chúng ta tuyệt tình quá."
Lời này nói thẳng thừng không chút nể nang, khiến mặt Chu Đình Đình đỏ bừng lên ngay lập tức.
Răng hàm cũng nghiến c.h.ặ.t lại.
Chu Việt Thâm nhìn Tư Niệm một lúc, thấy cô thật sự có ý định đó, liền không nói gì thêm....
Đáng lẽ bầu không khí ăn sủi cảo đang tốt đẹp, vì sự xuất hiện của Chu Đình Đình mà trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Ngay cả miếng thịt thường ngày thơm nhất cũng trở nên chẳng còn thơm nữa.
Chu Đình Đình đi theo vớt sủi cảo, vừa mới vớt ra một cái thì Chu Trạch Hàn đã không nhịn được nói:
“Cái đó là cha gói cho mẹ mà."
Chu Đình Đình hận đến nghiến răng, thấy Chu Việt Thâm nhìn sang, lập tức cười nói:
“Cái này là cô múc cho chị dâu mà."
Nói xong còn lườm cậu con thứ một cái.
Cái thằng nhóc thối tha thọc gậy bánh xe.
Cậu nhóc cũng không sợ cô ta, trước đây cậu sợ, nhưng bây giờ thì không.
Vì cha mẹ sẽ bảo vệ cậu!
Thấy Chu Đình Đình lại vớt, cậu lập tức nói:
“Cái đó là anh trai gói cho mẹ!"
“....."
“Cái này cũng là con gói cho mẹ, con không gói phần của cô đâu."
“Mày!"
Chu Đình Đình tức không chịu nổi, suýt nữa thì đ-ập bát.
Mẹ mẹ mẹ, mẹ chúng mày ch-ết lâu rồi, bây giờ chúng mày là nhận giặc làm mẹ!
Cô ta không thèm để ý đến Chu Trạch Hàn nữa, cùng lắm thì đi vớt cái nào đẹp, mấy cái gói xấu xí thế này cô ta chẳng thèm ăn đâu.
Đợi cả nhà vớt xong, cô ta vội vàng thả mấy cái gói vô cùng tinh xảo vào nồi.
Cậu con thứ cất sủi cảo của mình xong, xoay người lại chạy tới, chằm chằm nhìn vào sủi cảo cô ta đang nấu, lập tức trợn tròn mắt.
“Lại làm sao nữa?"
Chu Đình Đình sắp phát điên rồi.
“Cái này là mẹ gói cho con, hu hu hu, cô không được tranh với con."
Chu Đình Đình:
“......?"
Sau khi bữa cơm kết thúc, Chu Việt Thâm lên lầu lắp bồn tắm cho Tư Niệm.
Chu Đình Đình thấy Chu Việt Thâm không có ở đó, lập tức thay đổi sắc mặt.
Cô ta ngồi chễm chệ trên ghế sofa như một bà chủ, nhìn cậu con lớn và cậu con thứ đang xem tivi, lập tức bắt đầu chỉ tay năm ngón.
“Thằng lớn thằng nhỏ, thường ngày chúng mày cứ rảnh rỗi như vậy à?
Phải biết giúp đỡ làm việc nghe chưa, ở nông thôn làm gì có ai rảnh rỗi như chúng mày."
Chu Đình Đình nói xong liền sai bảo:
“Thằng lớn, đi rót cho cô bát nước."
“Thằng nhỏ, đi quét nhà đi, trong nhà bẩn hết rồi không thấy sao?
Con ch.ó bẩn thỉu đó mà cũng thả vào nhà, không biết bao nhiêu là ký sinh trùng!
Mau lau chùi sạch sẽ từ trong ra ngoài một lượt đi, eo ôi~ thật không chịu nổi."
Hai đứa nhỏ nghe vậy, nhìn nhau một cái, chẳng ai cử động.
