Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 259

Cập nhật lúc: 09/04/2026 13:16

Tư Niệm bước xuống lầu, nghe thấy vậy liền cười như không cười nhìn Chu Đình Đình nói:

“Cô chẳng phải nói đến đây để làm trâu làm ngựa cho tôi sao?

Sao bây giờ lại sai bảo trẻ con thế này, Tiểu Đông và Tiểu Hàn khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, các con phải nghỉ ngơi cho tốt, nếu không lấy đâu ra tinh thần mà học tập."

Tư Niệm nói xong, hướng về phía Chu Đình Đình nở một nụ cười thân thiện:

“Cô đã chân thành nhận lỗi với tôi như vậy, còn muốn làm trâu làm ngựa cho tôi, quỳ cũng đã quỳ rồi, tôi là chị dâu khoan hồng độ lượng, cũng không thể coi như không thấy được.

Đã như vậy, bây giờ tôi sẽ cho cô cơ hội này, trong nhà đúng là có chút bẩn, giúp tôi quét dọn nhà cửa đi, phải dùng nước lau cho sạch đấy.

Đúng rồi, sắp Tết rồi, cửa kính trong ngoài cũng phải lau đi.

Làm xong thì rửa bát đũa trong bếp luôn.

Củi trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu, dù sao cô cũng rảnh rỗi, không phải đi làm, lát nữa đi nhặt ít củi về đi.

Hôm nay hiếm khi có nắng, cô nhặt củi về xong thì rửa luôn cái chuồng của Đại Hoàng đi, cho Đại Hoàng đón Tết cho sạch sẽ......"

Tư Niệm nói xong cũng không thèm nhìn cái mặt đang méo mó của cô ta, quay sang nhìn hai đứa nhỏ đang ngơ ngác nói:

“Mau đi làm bài tập đi, công việc cứ để cho cô các con làm là được rồi, cô các con chăm chỉ như vậy, các con phải học tập cô thật nhiều nghe chưa?"

Sực tỉnh lại, hai đứa nhỏ lập tức đồng thanh hô lớn:

“Cảm ơn cô ạ."

Cậu con thứ lúc nãy còn đang uất ức giờ đây mặt mày rạng rỡ, nói thật to:

“Vậy cô giúp Đại Hoàng rửa chuồng xong thì thuận tiện dọn dẹp luôn cái chuồng thỏ của Tiểu Bạch luôn nhé.

Tiểu Bạch và mấy con thỏ khác đều lớn rồi, ngày nào cũng ị bao nhiêu là phân, mẹ nói nếu không dọn dẹp hàng ngày sẽ thối lắm đấy...."

Nói xong cậu nhóc còn thè lưỡi làm mặt quỷ với Chu Đình Đình.

Chu Đình Đình tức đến xanh mặt, suýt nữa thì hộc m-áu.

Cô ta tức giận quay đầu lườm Tư Niệm, định nói gì đó nhưng đối diện với nụ cười của cô, chẳng hiểu sao lại thấy lạnh sống lưng.

Nghiến răng nghiến lợi, thôi được, chỉ cần được ở lại, chịu khổ chút cũng cam, còn hơn là bị đuổi đi!

Chu Đình Đình tin rằng, Tư Niệm đối xử với mình như vậy, đại ca nhìn thấy chắc chắn sẽ rất tức giận.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Chu Đình Đình lập tức trở nên thông suốt.

Tư Niệm cũng chẳng quan tâm cô ta có biểu cảm gì, có người dọn dẹp vệ sinh cô càng thảnh thơi, bế Dao Dao lên lầu đọc sách.

Trong phòng tắm, Chu Việt Thâm đang dọn dẹp đống lộn xộn sau khi lắp ráp.

Phòng tắm khá rộng, trước đây bên trong chẳng có gì ngoài hai cái chậu.

Nhưng kể từ khi Tư Niệm đến, đồ đạc đã nhiều lên không ít.

Trên kệ bên cạnh đặt đầy những chai chai lọ lọ, không phải dầu gội thì là sữa tắm.

Phòng tắm được thiết kế rất tốt, có cả cửa sổ.

Đối diện với hướng gió, mở cửa sổ ra là vô cùng thoáng khí.

Để đảm bảo tính riêng tư, Tư Niệm đã treo một tấm rèm voan màu trắng, buộc bằng nơ bướm, gió nhẹ thổi qua khiến tấm rèm lay động nhè nhẹ.

Ngước mắt nhìn ra ngoài, giống như một bức tranh phong cảnh đồng quê xinh đẹp.

Chu Việt Thâm đặt bồn tắm ở giữa, bên dưới có một lỗ thoát nước, chỉ cần rút nút ra là nước sẽ tự chảy đi, rất thuận tiện cho việc vệ sinh.

Để chống trơn trượt, anh còn lắp hai bậc thang nhỏ bên cạnh bồn tắm.....

Bồn tắm lắp xong trông không quá lớn, một người ngâm bên trong vẫn còn rộng rãi.

Nhưng nó lại vô cùng nặng, ít nhất là Tư Niệm không thể khiêng nổi.

Chu Việt Thâm lau chùi một lượt, dọn dẹp sạch sẽ phòng tắm.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, thấy Tư Niệm bế con bước vào, anh giơ tay ra hiệu bảo Tư Niệm lại gần.

“Oa, anh còn lắp cả một cái bục nhỏ nữa."

Tư Niệm nhìn thấy bậc thang nhỏ, vô cùng ngạc nhiên và vui mừng.

Chu Việt Thâm khẽ gật đầu, vươn bàn tay to đón lấy Dao Dao, nhìn cô nói:

“Em thử xem có chắc chắn không."

Tư Niệm gật gật đầu, nhấc chân đạp lên đó nhún nhún, bàn tay to của người đàn ông đỡ lấy cánh tay cô.

Có lẽ vì vừa mới bê đồ đạc xong nên tay Chu Việt Thâm rất nóng, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn.

Tay Tư Niệm đặt trong lòng bàn tay anh trông vô cùng nhỏ nhắn.

Thử một lúc thấy không hề lung lay, chắc chắn vô cùng!

Lập tức Tư Niệm liền đuổi người đàn ông đi, cô muốn đi tắm bồn ngay.

Vừa hay trước đó cô có mua túi thơm, những túi thơm này là đồ dùng của các tiểu thư phu nhân nhà giàu ở thành phố, thả vào nước tắm có thể thơm suốt mấy ngày.

Lại còn tốt cho da nữa.

Cô mua về mà còn chưa kịp dùng thử.

Nhìn thấy vẻ mặt nóng lòng muốn thử của cô, anh khẽ gật đầu:

“Anh đi đun nước."

Nói xong người đàn ông xoay người xuống lầu....

Chu Việt Thâm vừa vào bếp đun nước thì Chu Đình Đình bước vào.

Thấy đại ca của mình vậy mà lại đang ở trong bếp đun nước, mặt cô ta lập tức xị xuống.

Trong thôn của họ không có người đàn ông nào vào bếp cả, mọi người đều cho rằng chỉ những người đàn ông không có năng lực mới vào bếp, việc bếp núc là việc của đàn bà.

Người đàn ông dính mùi dầu mỡ là không làm nên được việc lớn.

Ngay cả khi mình ở thành phố, đàn ông bên đó thỉnh thoảng cũng nấu cơm.

Nhưng ở nhà, chồng cô ta cũng chưa bao giờ vào bếp, đều là cô ta hoặc mẹ chồng nấu.

Trước đây nhà nghèo thì không nói, bây giờ đại ca đã giàu có thế này rồi mà còn phải vào bếp làm những việc này.

Vậy cưới Tư Niệm về làm vợ thì có tác dụng gì?

Chu Đình Đình lại nghĩ đến việc Tư Niệm sai bảo mình làm hết việc này đến việc kia, lập tức cảm thấy uất ức kéo dài khuôn mặt nói:

“Anh à, chị dâu cũng quá không hiểu chuyện rồi đi, lại để anh tự mình vào bếp đun nước, chị ta đi đâu rồi?

Vừa rồi còn bắt em đi quét nhà, rửa chuồng ch.ó, chị ta rõ ràng là cố ý làm khó em."

Nếu là trước đây, Tư Niệm mà bắt cô ta làm những việc này thì cô ta đã làm ầm lên rồi.

Bây giờ vì để được ở lại, Chu Đình Đình không dám gây sự, chỉ có thể giả vờ uất ức.

Dù sao trong lòng cô ta cũng không nuốt trôi được cơn giận này, bao nhiêu năm qua cô ta chưa từng phải chịu khổ như vậy.

Bây giờ cô ta chỉ mong Chu Việt Thâm có thể giúp mình, dù sao mình cũng là em gái ruột của anh.

Chu Đình Đình vừa nghĩ vừa có thêm tự tin.

Nói đầy vẻ căm phẫn nhìn Chu Việt Thâm, mách lẻo.

Đáng tiếc là Chu Việt Thâm vẻ mặt lạnh nhạt, thậm chí còn không thèm nhìn cô ta một cái, giọng nói lại càng trầm và lạnh:

“Chẳng phải chính cô nói muốn giúp cô ấy làm việc sao?"

Lời này trực tiếp chặn họng sự uất ức của Chu Đình Đình.

Cô ta không thể tin nổi nhìn anh trai mình, quả nhiên lời người ta nói đúng thật, có vợ rồi thì đại ca không còn là anh trai ruột của cô ta nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.