Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 30
Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:11
Ông mấp máy môi hồi lâu mới nói:
“Thiên Thiên à, cháu là đại tiểu thư, sao có thể để cháu phải chịu thiệt thòi làm công việc của Niệm Niệm nhà chú được.”
Phó Thiên Thiên rất ghét cái kiểu giọng điệu này, bất kể cô ta có nỗ lực đến đâu thì người khác cũng luôn dùng cái giọng điệu đáng ghét kiểu như cháu là đại tiểu thư, cho dù cháu không làm thì cơ hội cũng sẽ tự bày ra trước mắt các cháu thôi.
Nghe thấy lời này cô ta lập tức không hài lòng:
“Chú Tư, chú đừng coi thường cháu, Tư Niệm làm được thì đương nhiên cháu cũng làm được, có gì mà thiệt thòi hay không chứ.”
Bố Tư bị nghẹn họng không nói được lời nào.
Bố Tư cả đời tuổi tác đã cao mà bị một hậu bối dạy bảo, vậy mà chỉ dám cười xòa, vội vàng nói:
“Ha ha ha, nói đúng lắm, đúng lắm.”
“Vậy chú Tư chú có thể nhanh lên một chút được không ạ, cháu là xin nghỉ phép ra ngoài đấy, vẫn còn phải đi làm nữa.”
Phó Thiên Thiên hối thúc.
Bố Tư không còn cách nào khác, không dám đắc tội, nghiến răng một cái rồi gật đầu nói:
“Được, chú vào lấy cho các cháu ngay đây.”
Sau khi lấy được sổ hộ khẩu, Tư Niệm và Phó Thiên Thiên liền vội vàng rời đi.
Người nhà họ Tư mặt mày khó coi nhưng lại không có cách nào ngăn cản.
Lâm Tư Tư lại càng tức đến xanh cả mặt.
Phó Thiên Thiên về nhà lấy sổ hộ khẩu, lại gõ cửa phòng làm việc của anh trai mình để vay tiền.
“Anh, cho em vay một nghìn tệ, lúc nào phát lương em trả.”
Cô ta vẻ mặt đầy phấn khích.
Phó Dương nghe vậy thì nhíu mày:
“Em cầm nhiều tiền thế để làm gì?”
“Mua công việc ạ, anh không biết đâu, Tư Niệm không làm công việc đó nữa nên bán cho em rồi, cô ấy đang đợi ở dưới lầu đấy, nhanh đưa tiền cho em đi.”
Phó Thiên Thiên vội vàng nói.
“Cô ta chẳng phải đã rời đi rồi sao?
Sao lại chạy về đây rồi?”
Nghe thấy hai chữ Tư Niệm, gương mặt khôi ngô của Phó Dương hiện lên vài phần khó chịu.
Trước đó nghe nói Tư Niệm rời đi ông đã thấy có chút không tin được rồi.
Biết mình không phải con ruột từ một tháng trước, để có thể ở lại cô ta còn giả ốm rồi làm loạn đủ kiểu.
Trong cả khu tập thể này cô ta cũng coi như đã nổi danh rồi.
Phó Dương vốn đã luôn không thích Tư Niệm, mặc dù cô thực sự xinh đẹp nhưng trên thế giới này người xinh đẹp nhiều lắm, loại phụ nữ chỉ có nhan sắc mà không có nội hàm trong mắt ông chẳng khác nào một bình hoa di động.
Hơn nữa ông cũng rất phiền vì đối phương cứ luôn bám lấy ông.
Hận không thể cho cả thế giới biết họ đã đính hôn vậy, khiến ông có cảm giác bị gò bó.
May mà người như vậy không phải con ruột nhà họ Tư, bản thân mình cũng không cần phải lấy cô ta nữa, điều này cũng khiến Phó Dương thở phào nhẹ nhõm.
Không ngờ mới đi được vài ngày mà cô ta lại chạy về rồi.
Lúc này thậm chí còn dùng cái lý do sứt sẹo này để tìm đến mình.
Cô ta tưởng rằng mình nhường công việc cho em gái mình thì mình sẽ nhìn cô ta bằng con mắt khác sao?
Đúng là quá ngây thơ mà.
Bất kể cô ta có làm gì đi chăng nữa thì ông cũng sẽ không bao giờ cưới cô ta nữa đâu, tốt nhất là cô ta nên từ bỏ cái ý định đó đi.
Đến cả Lâm Tư Tư còn tốt hơn cô ta.
Nghĩ đến đây Phó Dương đưa tiền cho em gái, xua đuổi:
“Nhanh bảo cô ta đi đi, đừng có đến nhà chúng ta làm phiền nữa, tránh để người ta cười chê.”
Nghe thấy lời này Phó Thiên Thiên ngẩn người một lát:
“Anh nói gì thế?
Ai làm phiền chứ?”
“Còn có thể là ai nữa?
Cô ta đột nhiên bán công việc cho em chẳng phải là muốn nhà họ Phó chúng ta nợ cô ta một ân tình, sau này có cớ để đến đây sao?
Những tiểu xảo như vậy anh thấy nhiều rồi.
Em bảo cô ta sau này tốt nhất là đừng có đến đây bám lấy anh không dứt nữa, nếu không anh sẽ không dễ nói chuyện như vậy đâu.”
Phó Thiên Thiên nghe xong cái phát ngôn tự tin thái quá của anh trai mình mà thấy phát ngấy luôn, vẻ mặt đầy ghét bỏ chun mũi một cái:
“Anh à, anh nói gì thế, người ta bám lấy anh từ bao giờ chứ.
Tư Niệm là về lấy sổ hộ khẩu đấy, em sợ cậu ấy chạy mất nên mới kéo người ta về đây, hèn gì lúc nãy lúc đi qua đây cậu ấy đã bảo là cậu ấy không vào đâu để tránh anh lại nghĩ nhiều, không ngờ anh lại nghĩ nhiều thật.”
Phó Thiên Thiên vẻ mặt như đang bị táo bón.
Sắc mặt Phó Dương sa sầm:
“Em nói cái gì cơ?”
“Em nói là người ta căn bản chẳng phải đến để gặp anh đâu, là em nhất định phải kéo cậu ấy về đây đấy, bảo cậu ấy vào nhà mà cậu ấy còn không chịu nữa là.
Nếu thực sự muốn gặp anh chẳng phải là đã theo em lên đây từ lâu rồi sao?”
Thực ra Phó Thiên Thiên cũng có chút không cam tâm, suốt dọc đường cứ nghĩ nếu người gả đến đây là Lâm Tư Tư thì cô ta thà ch-ết còn hơn.
Lại nghĩ Tư Niệm có lẽ vẫn còn chút tình cũ với anh trai mình nên đã kéo cô về, nói không chừng để cô nhìn thấy anh trai mình thì tình cũ lại bùng cháy.
Ai dè người ta vẻ mặt đầy ghét bỏ từ chối nói mình đối với người chồng mới cưới lòng dạ sắt son, sẽ không gặp gỡ những người đàn ông khác nữa để tránh bị hiểu lầm không hay.
Làm cô ta kinh ngạc đến ngây người luôn.
Nói xong cô ta giật lấy tiền rồi quay người chạy xuống lầu.
Phó Dương bị những lời này của em gái làm cho có chút bực bội, lại cảm thấy khó mà tin nổi.
Làm sao có thể như vậy được, Tư Niệm từ nhỏ đã luôn bám đuôi ông, trước đó không chịu rời khỏi nhà họ Tư cũng là vì muốn gả cho ông, làm sao có thể tiếp cận mà không có mục đích gì được chứ?
Loại lời nói này cũng chỉ có thể lừa được những người đơn thuần như em gái ông thôi, chứ ông thì chẳng tin một chút nào cả.
Mặc dù nghĩ như vậy nhưng Phó Dương vẫn đứng dậy, đi đến trước cửa sổ, vén rèm nhìn xuống lầu.
Ông muốn xem xem liệu Tư Niệm có thực sự vô tội như lời em gái nói hay không!
Tuy nhiên cái nhìn này khiến đôi lông mày của Phó Dương không kìm được mà nhíu lại.
Dưới ánh nắng rực rỡ, cô thiếu nữ đứng hiên ngang trong vườn hoa, những bông hồng trong vườn nở rộ kiêu sa nhưng trước mặt cô dường như còn có phần kém sắc hơn.
Thời đại này nhà nào nhà nấy điều kiện cũng đã khấm khá hơn rồi, mọi người cũng thích ăn diện hơn.
Ông đã từng gặp không ít người phụ nữ có cá tính, xinh đẹp.
Nhưng chưa có một ai giống như cô, cô chỉ đơn thuần đứng đó thôi mà trông giống như một tác phẩm nghệ thuật bước ra từ những bức họa của thế kỷ châu Âu vậy, đặc biệt là dưới ánh nắng mặt trời, cô trắng đến mức phát sáng.
Kéo theo đó là những bông hồng xung quanh đều trở thành vật làm nền, bị lu mờ đi.
Ánh sáng tỏa ra từ đáy mắt cô là sự dịu dàng và thư thái.
Không giống như trước đây khi đối mặt với ông là cái kiểu chim nhỏ nép vào người, thẹn thùng làm bộ làm tịch.
Tư Niệm trước đây căn bản chẳng thích trẻ con gì cả, cứ hễ có trẻ con là cô sẽ theo bản năng mà tránh xa ra vì cảm thấy ồn ào.
Vậy mà lúc này trên tay cô lại đang dịu dàng bế một đứa trẻ, nụ cười trên gương mặt cô còn đẹp hơn cả hoa.
