Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 31
Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:11
“Phó Dương có chút thẫn thờ, nhưng giây tiếp theo dường như cảm nhận được ánh mắt của anh, Tư Niệm đột nhiên ngẩng đầu đối diện với anh.”
Phó Dương ngẩn người một lát, theo bản năng định thu hồi ánh mắt vì sợ đối phương nhìn thấy mình nhìn cô thì lại nghĩ nhiều hoặc là sẽ bám lấy anh.
Tuy nhiên khi anh định kéo rèm cửa lại thì thấy Tư Niệm đã thản nhiên thu hồi ánh mắt, vẻ mặt vẫn bình thản như cũ, không có chút d.a.o động nào, dường như anh giống như... một người chẳng liên quan gì vậy.
Phó Dương khựng lại, có chút không thể tin nổi mà nhìn theo.
Chương 26 Tình cờ gặp ở bến xe
Tư Niệm đã cùng em gái quay người rời đi rồi.
Làm sao có thể như vậy được, trước đây hễ nhìn thấy mình là cô ấy lại phấn khích hơn bất cứ ai, lúc nào cũng là người đầu tiên bám lấy ông, phiền không chịu nổi.
Lúc nãy nhìn thấy mình mà lại không có phản ứng gì sao?
Chẳng lẽ là lúc nãy mình hiểu lầm rồi, cô ấy căn bản không nhìn thấy mình?
Cũng phải, chắc chắn là không nhìn thấy rồi, nếu nhìn thấy cô ấy sẽ không bình tĩnh như vậy đâu.
Phó Dương nghĩ như vậy, lại khinh miệt bĩu môi một cái rồi kéo cửa sổ lại.
**
Tư Niệm và Phó Thiên Thiên đã đến đài phát thanh để làm thủ tục, vì đều là người nhà cả nên thủ tục làm cũng nhanh.
Làm xong thủ tục, Tư Niệm liền không còn quan hệ gì với đài phát thanh nữa.
Phó Thiên Thiên đã đưa tiền cho cô, Tư Niệm thấy thời gian không còn sớm nữa nên vội vàng rời khỏi đài phát thanh.
Khó khăn lắm mới được vào thành phố một lần, có rất nhiều thứ cô muốn mua.
Nhưng ở đây năm giờ chiều là chuyến xe cuối cùng rồi.
Bây giờ đã ba giờ rồi.
Tư Niệm tính toán số tiền tiết kiệm hiện có của mình, hai nghìn tệ của Phó Thiên Thiên, hơn sáu trăm tệ Chu Việt Thâm đưa trước đó cộng thêm của bản thân vốn có, tổng cộng là hơn hai nghìn bảy trăm tệ.
Hai nghìn bảy trăm tệ ở những năm 80 tương đương với hai mươi nghìn tệ hoặc thậm chí nhiều hơn trong tương lai.
Dù sao thì tiền bây giờ cũng có giá trị hơn.
Thực ra Tư Niệm cảm thấy khá may mắn vì đã đến vào những năm 80 chứ không phải những năm 60 hay 70, vì thời đại đó có những lúc có tiền cũng chẳng mua được cái ăn cái mặc, phần lớn vẫn là các loại tem phiếu.
Bất kể là mua sắm cái gì cũng đều bị hạn chế.
Tuy nhiên những năm 80, cái thời đại mà vàng ròng ở khắp nơi này thì lại khác.
Muốn mua cái gì thì mua cái đó, chỉ cần bạn có tiền.
Mặc dù dùng tem phiếu có lẽ sẽ rẻ hơn một chút nhưng lại có quá nhiều hạn chế.
Mọi người cũng đã bắt đầu theo đuổi chất lượng rồi.
Tư Niệm dắt Dao Dao bước vào trung tâm thương mại.
Dao Dao lần đầu tiên đến nơi như thế này, đôi mắt to tròn xinh đẹp tò mò nhìn dáo dác khắp nơi.
Trong con ngươi tràn đầy sự tò mò đối với thế giới này.
Đầu tiên Tư Niệm dắt đứa nhỏ đến khu quần áo trẻ em, định mua cho con bé ít quần áo.
Mùa hè này nóng nực vô cùng, vậy mà quần áo của đứa nhỏ toàn là những bộ đồ bông vải dày cộp.
Vừa dễ bẩn lại vừa khó giặt.
Người nông thôn nuôi con theo kiểu là cứ đắp lên người mười bộ tám bộ, quanh năm suốt tháng cứ như thể sợ đứa trẻ bị lạnh vậy.
Dao Dao cũng chỉ có đúng hai bộ quần áo khoác để thay đổi, có bộ còn giặt không sạch nữa.
Để giải phóng đôi tay nên Tư Niệm định mua cho con bé ít đồ trẻ em mỏng nhẹ.
Thời đại này cũng có nhiều người sẵn lòng chi tiền cho con cái, một chiếc áo thun nhỏ cũng đã bốn năm tệ rồi, loại đắt hơn thì mười mấy hai mươi ba mươi tệ cũng có.
Bất kể là ở thời đại nào thì người giàu cũng nhiều, đắt đến mấy cũng có người mua.
Tư Niệm gặp may, đúng lúc gặp siêu thị đang chạy chương trình khuy-ến m-ãi mua một tặng một.
Cô chọn hai chiếc áo thun hoa nhí, lại mua thêm hai chiếc quần và một đôi giày vải nhỏ cho trẻ con, cũng chỉ hết mười lăm tệ.
Vốn dĩ định mua cả cho hai anh em Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn nữa vì Chu Việt Thâm đã đưa cho cô không ít tiền.
Nhưng Tư Niệm không biết kích cỡ của họ, trong phút chốc cũng không biết mua thế nào cho hợp, sợ mặc không vừa nên định bụng để lần sau có cơ hội sẽ đến xem sau.
Không mua được quần áo nhưng không có nghĩa là không mua được những thứ khác, cặp sách của hai nhóc tì cũ đến mức sờn cả rồi, cặp sách thì không cần lo về kích cỡ, Tư Niệm tiện tay mua hai chiếc.
Một mình cô không xách được quá nhiều đồ nên cũng không dám mua nhiều, may mà có cặp sách nên mọi thứ cứ nhét hết vào bên trong cũng chứa được khá nhiều thứ.
Tiếp theo Tư Niệm lại chạy sang khu thực phẩm dinh dưỡng mua một ít sữa bột, thực phẩm bồi bổ, mật ong các loại đồ tốt.
Dù sao thì đứa trẻ bây giờ đang tuổi lớn, cần bổ sung dinh dưỡng.
Tư Niệm còn đi mua một ít viên canxi và đồ bổ khí huyết.
Hồi nhỏ cô sức khỏe không tốt lắm, luôn bị suy dinh dưỡng, sau đó uống viên canxi thì chiều cao cứ thế mà tăng vù vù, Tư Niệm thấy việc bổ sung canxi vẫn rất có ích.
Mua xong những thứ này cũng đã hơn bốn giờ rồi.
Tư Niệm dắt Dao Dao đến bến xe, một lớn một nhỏ tìm một quán ăn nhỏ ngồi xuống, cô cũng đã đói lả cả người rồi, liền cất lời:
“Ông chủ cho tôi một cốc sữa đậu nành, hai quả trứng, một chiếc quẩy và một xửng bánh bao nhỏ.”
Đồ ăn vừa lên bàn là Tư Niệm liền ăn ngấu nghiến.
Dao Dao cũng đã biết tự ăn rồi, không cần Tư Niệm phải đút, tự mình cầm một quả trứng bỏ vào miệng, dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu vô cùng.
Xe của Phó Dương vừa đi qua thì ông đã nhìn thấy Tư Niệm đang ngồi trong quán ăn nhỏ.
Ngay lập tức ông liền cau mày lại.
Quả nhiên ông biết ngay Tư Niệm chẳng có ý đồ gì tốt đẹp cả.
Nếu không thì làm sao cô ấy biết được hôm nay mình sẽ đến bến xe này để làm việc chứ!
Chắc chắn là dùng chuyện công việc để dò hỏi hành tung của mình từ chỗ em gái rồi!
Đúng là quá khiến người ta ghét mà.
Người lái xe của nhà họ Phó cũng nhận ra Tư Niệm, nhìn thấy Tư Niệm liền cất lời:
“Thiếu gia, có cần chào hỏi cô Tư một tiếng không ạ?”
Người lái xe vẫn còn chút ấn tượng với vị tiểu thư nhà họ Tư này, trông rất xinh đẹp, hôm nay còn chủ động chuyển nhượng công việc cho tiểu thư nhà mình nữa.
Nghe nói sau khi biết mình không phải con ruột thì cũng đã chọn cách rời khỏi nhà họ Tư.
Nói chung là cũng khá đáng thương.
Tuổi tác bằng con gái mình mà đã phải trải qua bao nhiêu chuyện như vậy.
Hai nhà dù sao cũng vẫn còn quan hệ đính hôn, lại cùng một khu tập thể, ông cảm thấy lúc này gặp mặt mà không chào hỏi một tiếng thì không hay cho lắm.
Nghe thấy lời này Phó Dương lập tức không hài lòng:
“Không cần, cứ lái đi thẳng.”
Người lái xe ngẩn người một lát nhưng nghĩ lại thiếu gia hình như đúng là không thích cô Tư cho lắm nên cũng không nói thêm gì nữa.
