Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 379
Cập nhật lúc: 09/04/2026 20:18
“Thời gian rời đi không được viết cụ thể, nhưng dường như không lâu sau đó là về rồi.”
Sau khi về thì không bao giờ rời đi nữa.
Từ thông tin này có thể hiểu được.
Chu Việt Thâm đi sang đó chắc chắn là để giải quyết rắc rối.
Cho nên Tư Niệm vẫn luôn rất yên tâm.
Cô cũng phát hiện ra một tình trạng, chỉ cần mình chạm vào tình tiết sắp xảy ra, hoặc đột nhiên xuất hiện một nhân vật nào đó, suy nghĩ kỹ là có thể nhớ ra được đại khái.
Nhưng nếu trước đó không nhắc tới thì cô căn bản không biết diễn biến cụ thể.
Dù sao tiểu thuyết đọc xong là quên sạch bảy tám phần.
Chỉ nhớ được nội dung nam nữ chính vướng víu và một số cảnh nóng, làm sao mà nhớ được người khác chứ.
Chu Trạch Đông gật đầu, giúp cô bê đồ vào trong phòng.
Sau đó cậu lại bắt đầu đọc sách.
Có một đứa con trai không cần giục học mà tự biết học đúng là sướng thật.
Tư Niệm vui vẻ hưởng nhàn, định đi dạo phố một chút, không ngờ vừa ra khỏi cửa đã thấy Phó Thiên Thiên ăn mặc thời thượng, còn đặc biệt uốn tóc xoăn tít đang xách túi đứng ở cửa.
Thấy Tư Niệm đi ra, cô ta lập tức hất cằm nói:
“Tư Niệm, hôm nay cô không bận gì chứ?"
Tư Niệm gật đầu:
“Không bận, có chuyện gì sao?"
“Khụ khụ~" Phó Thiên Thiên ho một tiếng, nói:
“Tôi có hai vé xem phim ở đây, Vu Đông mua giúp các cô đấy, nói là người đàn ông nhà cô đi công tác vắng nhà, không có ai đi xem phim cùng, tôi vừa hay cũng định đi xem phim nên mới miễn cưỡng rủ cô đi, nếu không cô ở một mình cũng tội nghiệp lắm."
Tư Niệm:
“....."
Cô đâu có biết Chu Việt Thâm lại là hạng người đi xem phim đâu.
Hơn nữa Chu Việt Thâm đi lâu như vậy rồi, làm sao mà lại bảo Vu Đông mua vé xem phim cho anh ấy được chứ.
Lời nói dối này của Vu Đông cũng giả tạo quá rồi.
Vậy mà vẫn có người tin.
Tư Niệm đoán chắc là Vu Đông muốn rủ Phó Thiên Thiên đi xem phim nên cố tình lấy cớ đó.
Kết quả không ngờ lại bị Phó Thiên Thiên hiểu lầm.
Nhưng dù có hiểu lầm thế nào đi nữa thì cũng không nên rơi lên đầu mình mới đúng chứ.
Thấy vẻ mặt như thể cô nhặt được món hời lớn của Phó Thiên Thiên, khóe miệng Tư Niệm khẽ giật giật.
Thôi kệ đi, dù sao cũng đang rảnh.
Phó Thiên Thiên đặc biệt đắc ý vuốt ve kiểu tóc mới của mình, vừa đi vừa hỏi Tư Niệm:
“Tư Niệm, cô có thấy hôm nay tôi có gì khác biệt không?"
Tư Niệm nghiêng đầu nhìn cô ta, hai người nhìn nhau một lúc, dưới ánh mắt mong đợi của Phó Thiên Thiên, Tư Niệm chỉ vào cô ta nói:
“Cô có dử mắt kìa."
Phó Thiên Thiên:
“......"
Nắm đ-ấm cứng lại rồi!
Với khuôn mặt đen xì, cô ta đi đến rạp chiếu phim, rạp chiếu phim thời này trang trí vẫn chưa được tốt lắm, cho Tư Niệm một cảm giác âm u.
Nhưng cảm giác hoài cổ thì đúng là tràn trề.
Phải nói là mấy tấm áp phích ngoài cửa đúng là mang cái hương vị đó thật.
Còn có không ít hàng quán bán đồ ăn vặt, bỏng ngô, bánh kếp, kem que và kẹo bông vân vân.
Không chỉ vậy, Tư Niệm còn thấy cả sạp bán nước ngọt coca nữa.
Phó Thiên Thiên lập tức đi qua mua không ít đồ ăn, Tư Niệm thấy Dao Dao nhìn chằm chằm vào kẹo bông mà chảy nước miếng, lại thấy sạp kẹo bông toàn là trẻ con vây quanh, lập tức mỉm cười véo cái má nhỏ của con bé rồi đi qua mua cho con bé một cái.
Phó Thiên Thiên ôm coca bỏng ngô đi tới, thấy cô mua kẹo bông.
Đột nhiên mũi cô ta động động:
“Thơm quá, bánh gì mà thơm thế này."
Cô ta xoay người đi đến sạp hàng nhỏ của mấy đứa trẻ mười mấy tuổi ở bên cạnh.
Chương 280 Giả vờ không quen
Trên sạp hàng nhỏ có ba đứa trẻ khoảng mười ba mười bốn tuổi đang đứng, quần áo rách rưới vá chằng vá đụp, Tư Niệm cũng nhìn sang, cô khẽ nhướn mày, lên thành phố lâu như vậy rồi đây là lần đầu tiên thấy có người mặc quần áo vá.
Mấy đứa trẻ cũng rất đen, trông có vẻ là người đã từng chịu khổ.
Trước mặt đặt một cái chảo phẳng nhỏ, bên cạnh có mấy cái bánh đã chiên xong, được bọc bằng giấy báo.
Mũi cô động động, cái mùi này phải nói là y hệt món bánh kếp mà Tiểu Đông nhà cô làm.
“Chị ơi, cái này là bánh kếp trứng, mười xu một cái, mua hai tặng một ạ."
Nhóm anh Thần vừa mới đến bày sạp xong, mấy người chưa từng buôn bán nên mặt cứ đơ ra.
Đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý là sẽ lỗ vốn sạch sành sanh rồi, không ngờ lại có người đến hỏi.
Hơn nữa còn là hai người phụ nữ ăn mặc cực kỳ giàu có, cực kỳ thời thượng, cực kỳ xinh đẹp.
Phì B-éo và Tường T.ử đã căng thẳng đến mức không nói nên lời rồi.
Trốn sau lưng cậu ta, chỉ ló một cái đầu ra nhìn lén hai người.
Vẫn là anh Thần bình tĩnh hơn, vội vàng đứng ra, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn căng cứng vẫn tiết lộ sự căng thẳng của cậu ta.
“Oa rẻ thế, mới có mười xu, cho tôi hai cái."
Phó Thiên Thiên lập tức nói.
Những người có thể đến đây xem phim thì chắc chắn là không thiếu tiền rồi.
Mười xu đối với họ mà nói quả thực là rất rẻ.
Nhóm anh Thần nhìn nhau, lập tức vui mừng, vội vàng lau tay rồi đóng gói cho hai người.
Tư Niệm chú ý thấy tuy là quần áo vá nhưng lại được giặt đến bạc màu.
Tay đen nhưng móng tay lại được cắt rất ngắn, giặt sạch sẽ.
Chỉ là trên tay có một số chỗ đỏ sưng mọng nước, dường như là bị bỏng.
Cô nhướn mày, cảm thấy khá thú vị.
Thấy có người mua, những người khác tự nhiên cũng vây lại.
Rất nhanh, bánh kếp mà nhóm anh Thần làm xong đã bán sạch.
Cậu ta trông có vẻ bình tĩnh nhưng thực chất là chân tay luống cuống, chẳng mấy chốc trên tay lại có thêm mấy cái nốt mọng nước.
Đau đến mức cậu ta nhe răng trợn mắt.
Mặc dù làm ra không được đẹp đẽ tinh tế như Chu Trạch Đông làm.
Nhưng học mấy ngày như họ thì cũng không đến nỗi quá tệ.
Ban đầu còn lo là không bán được nữa chứ.
Hơn nữa mấy người này rất xui xẻo, hôm nay ngày đầu tiên khai trương mới nhớ ra là chủ nhật, trường học nghỉ.
Sạp hàng đã đẩy ra rồi, cứ thế đi về cũng thấy không cam tâm.
Cho nên mới dạo đến phía rạp chiếu phim này, thấy người khác cũng bày sạp ở đây nên họ dứt khoát dừng lại luôn.
Đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý là nếu không bán được thì mình tự ăn.
Ai ngờ lại dễ bán như vậy!
Ngày đầu tiên ra sạp, họ chuẩn bị bột không nhiều.
