Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 380

Cập nhật lúc: 09/04/2026 20:18

“Mới bán được hơn ba mươi cái đã thấy đáy rồi.”

Chưa đầy hai tiếng đồng hồ, ba người đã kiếm được ba đồng.

Đừng nói là Phì B-éo và Tường Tử, ngay cả anh Thần cũng ngơ ngác cả người.

Phải biết là bình thường họ đi nhặt r-ác bán ở bên ngoài, cả ngày mệt mỏi rã rời cũng khó mà bán được một đồng.

Vậy mà bánh kếp mới bán hai tiếng đã được ba đồng.

Đúng là quá đỗi kinh ngạc mà.

Mặc dù số tiền này còn phải chia một nửa cho Chu Trạch Đông, nhưng họ không hề thấy tiếc nuối chút nào.

Mấy người vừa đếm đi đếm lại tiền, vừa đẩy sạp hàng về nhà.

Còn thừa ba cái là phần thưởng họ dành cho chính mình.

Kết quả còn chưa về đến nơi thì đã bị hai đứa trẻ chặn đường.

“Ông chủ, tiểu ông chủ, cái bánh trứng này mua hai tặng một phải không ạ?"

Chu Trạch Hàn chỉ vào ba chữ lớn “mua hai tặng một" được viết ngoằn ngoèo bằng phấn trên sạp hàng.

Tưởng Cứu tặc lưỡi, hai đứa trẻ chạy đến mồ hôi nhễ nhại, lúc này bụng đã đói cồn cào.

Không ngờ vừa mới ra khỏi khu tập thể đã thấy có người bán bánh kếp, đúng là quá hạnh phúc mà.

Nhóm anh Thần nhìn nhau, nhìn ba cái bánh còn lại của mình, rồi lại nhìn hai nhóc con đang há miệng chảy nước miếng trước mặt......

Chu Trạch Đông đang chơi trò chơi con số thì nghe thấy tiếng la hét của em trai vang lên.

“Anh ơi, anh ơi, em mua bánh kếp rồi, anh có muốn ăn cùng không~" Tiểu Lão Nhị vừa ăn bánh miếng lớn vừa chạy về phía cậu.

“Mua hai tặng một đấy, hời lắm, mùi vị y hệt món anh làm luôn."

Tay chơi trò chơi của Chu Trạch Đông khựng lại, nhìn sang.

“……”

Mấy ngày tiếp theo, trước cổng trường xuất hiện thêm mấy sạp bán bánh kếp trứng.

Bởi vì mua hai tặng một nên bọn trẻ con đều góp tiền mua chung rồi chia nhau ăn.

Làm ăn tốt đến mức mấy sạp hàng khác bên cạnh nhìn mà đỏ cả mắt.

Chu Trạch Đông nhìn đứa em trai đang chen lấn bên trong, rồi lại nhìn nhóm anh Thần, cậu thu hồi ánh mắt.

Tiểu Lão Nhị ló cái đầu ra:

“Anh ơi, anh mau qua đây đi, mua hai tặng một đấy, em với Tưởng Cứu góp tiền mua chung, ba chúng ta cùng ăn."

Nhóm Phì B-éo đều đã quen mặt hai đứa trẻ này rồi, ngày nào cũng đến mua bánh ăn.

Nghe thấy lời này, họ vô thức nhìn sang.

Thấy Chu Trạch Đông đang cầm một cuốn sách trên tay.

Chu Trạch Đông:

......

Giả vờ không quen.

Phì B-éo:

“Đông ca!"

Chu Trạch Đông:

“......"

Anh Thần đ-á cho thằng em một cái.

Tiểu Lão Nhị kinh ngạc:

“Vừa nãy anh gọi anh trai em à?"

Anh Thần đóng gói cho cậu bé một cái bánh kếp cực lớn, mỉm cười nói:

“Em nghe nhầm rồi nhóc con ạ."

Tiểu Lão Nhị nhận lấy bánh, cũng đúng thôi.

Làm sao họ có thể quen biết anh trai mình được chứ.

Cậu bé c.ắ.n một miếng rồi cười híp mắt nói:

“Anh ơi, anh giỏi quá, bánh anh làm ngon y hệt anh trai em làm luôn."

Anh Thần:

“......"

Dạo này Chu Trạch Đông phải chuẩn bị tham gia thi đấu, tuy Tư Niệm rất xem trọng cậu nhưng dù sao thời gian cậu lên thành phố cũng không lâu.

Kiến thức học ở dưới quê quá ít, cho nên thời gian này cậu cũng đang dốc sức bổ sung.

Vì thế Tư Niệm đều không để cậu dậy làm bữa sáng nữa.

Bây giờ Tư Niệm phải đi làm nên cũng lười dậy.

Ở thành phố không giống như dưới quê, không nhất thiết phải tự mình nấu cơm.

Muốn ăn gì thì bên ngoài đều có thể mua được, thỉnh thoảng buổi sáng cô ngủ nướng thêm một lát, lúc đi ra ngoài tiện đường mua cho hai đứa trẻ một ít đồ ăn.

Dẫn đến việc Tiểu Hàn đã khá lâu rồi chưa được ăn món bánh kếp do anh trai mình làm.

Lúc này nó vẫn còn rất nhớ nhung.

Thấy Chu Trạch Đông không muốn ăn, nó liền nhét hai miếng vào bụng mình.

Tiểu Lão Nhị bây giờ vận động rất nhiều, vì tham gia thi đấu thể thao nên ngày nào cũng phải luyện tập.

Sáng chạy bộ, tối chạy bộ.

Vì thể lực quá mạnh nên đã được làm lớp trưởng thể d.ụ.c rồi.

Bây giờ cứ hễ đến tiết thể d.ụ.c là nó lại dẫn đầu đoàn chạy.

Thầy giáo thể d.ụ.c là vận động viên quốc gia giải ngũ.

Đều muốn nhận nó làm học trò rồi.

Chu Trạch Hàn không chịu, nói trừ phi thưởng cho nó hoa đỏ.

Thầy giáo thể d.ụ.c chưa từng gặp đứa trẻ nào đòi hoa đỏ trong tiết thể d.ụ.c bao giờ, bây giờ đang đi tìm giáo viên chủ nhiệm để thỉnh giáo kinh nghiệm đây.

Nó vận động nhiều nên ăn cũng nhiều.

Thịt trên người đã săn chắc hẳn lại.

Ăn nhiều nhưng trông lại có vẻ g-ầy đi một chút.

Tưởng Cứu thì t.h.ả.m rồi.

Học được cái thói ăn uống nhưng thể lực lại không theo kịp.

Bây giờ khuôn mặt nhỏ đã tròn xoe rồi, cậu bé vốn dĩ đã trắng trẻo xinh xắn, giờ tròn xoe như thế này trông thanh tú đáng yêu y như một bé gái.

Trong suốt một tuần lễ, nhóm anh Thần đã kiếm được hơn năm mươi đồng.

Chu Trạch Đông được chia hai mươi lăm đồng.

Số còn lại ba người họ tự chia nhau.

Chu Trạch Đông chia tiền xong là định đi ngay, cũng không biết có phải vì chuyện của cô Từ trước đó hay không mà Tư Niệm bảo cậu tan học là phải cùng em trai về sớm.

Cho nên cơ bản cậu không nán lại bên ngoài lâu.

Vừa mới đi đến góc ngoặt thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

“Anh họ, nó sống ở trong này này, anh phải giúp em dạy dỗ nó một trận ra trò, tốt nhất là đ-ánh gãy tay nó đi, để nó không tham gia thi đấu được nữa.

Hừ, đây chẳng phải là khu ổ chuột sao, đúng là đồ nhà quê, còn giả vờ giàu có."

Ánh mắt Chu Trạch Đông tối sầm lại.

Là Lý Hữu Tài.

Chương 281 Sợ đến mức tè ra quần

Cậu quay người đi ngược trở lại.

Chu Trạch Đông là một người cực kỳ hiểu rõ năng lực bản thân mình, cậu sẽ không bốc đồng, cũng sẽ không làm chuyện gì có hại cho mình.

Gần đây cậu đang đọc cuốn “Tôn T.ử Binh Pháp", trong đó có một câu:

“Ba mươi sáu kế, tẩu là thượng sách.”

Đôi khi phải biết tránh họa tự bảo vệ mình, tránh va chạm trực diện với đối thủ, khiến bản thân chịu thiệt hại không đáng có.

Thấy cậu quay lại, nhóm anh Thần đang ôm hũ tiết kiệm sung sướng có chút kinh ngạc.

“Sao cậu lại quay lại rồi."

Chu Trạch Đông liếc nhìn mấy người, họ quen nhau chưa lâu, cậu cũng không định để những người này liều mạng vì mình.

Thời gian qua cậu cũng nhìn ra được cuộc sống của ba người này rất khổ cực.

Con hẻm này rất cũ kỹ, là những ngôi nhà bằng tôn cũ nát, có rất nhiều người làm công trường sống ở đây, xung quanh cũng rất hỗn loạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 380: Chương 380 | MonkeyD