Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 689
Cập nhật lúc: 09/04/2026 23:15
“Tư Niệm tựa đầu vào vai chồng, một tay bế con cho b-ú, một tay hỏi.”
Chu Việt Thâm nhíu mày, “Nói đến hai đứa trẻ này, hôm nay anh định đi đóng tiền học phí cho học kỳ sau thì phía nhà trường bảo anh là đã có người tài trợ học phí cho chúng rồi..."
Dẫu rằng ở ngôi trường này, nhà họ Chu thực sự không được coi là giàu có, nhưng cũng tuyệt đối không nghèo.
Chỉ là lúc mới đến, hai đứa trẻ có vẻ hơi lạc lõng so với bạn bè.
Trước kia toàn là Tư Niệm lo liệu mấy việc này, giờ cô m.a.n.g t.h.a.i rồi sinh con, không có thời gian quan tâm đến mấy đứa nhỏ, Chu Việt Thâm sợ mình quên mất chuyện này nên hôm nay lúc đưa con đi học, anh định đóng trước cho đỡ phiền phức.
Kết quả lại được thông báo là không cần đóng.
Điều này làm anh thấy hơi bất ngờ.
Bởi vì chuyện này, Tư Niệm cũng chưa từng nhắc với anh.
Tư Niệm nghe vậy cũng vô cùng kinh ngạc:
“Chuyện này xảy ra từ khi nào?"
“Hơn nửa năm trước đã có người tài trợ rồi, nhà trường nói thế, nhưng tiền tài liệu thì vẫn phải tự đóng.
Vì đối phương không muốn tiết lộ danh tính, chỉ muốn làm việc thiện nên mới không cho họ biết."
Chuyện tốt như thế này, đối với người ngoài mà nói thì chẳng khác nào miếng bánh trên trời rơi xuống.
Nhưng Chu Việt Thâm chưa bao giờ tin chuyện tốt như vậy lại tự nhiên rơi xuống đầu mình.
Thế nên trong lòng luôn nảy sinh nghi ngờ.
Vì vậy mới định về hỏi Tư Niệm.
Tư Niệm trong lòng càng thêm thắc mắc, chẳng lẽ thực sự còn có người làm việc tốt mà không muốn để lại danh tính sao.
Nếu không có chuyện ngày hôm nay, cô có lẽ sẽ không thấy có gì lạ.
Dẫu sao điều kiện của anh em Tiểu Đông ở ngôi trường đó đúng là có thể không bằng các bạn khác thật.
Nhưng bây giờ trong lòng cứ thấy có gì đó sai sai.
Cứ cảm giác như có điều gì đó mình đã bỏ sót.
Chu Việt Thâm bảo cô đừng lo lắng quá, để anh đi hỏi lại tình hình xem sao, nếu thực sự có gì không ổn thì cứ từ chối sự tài trợ đó là được.
Dẫu sao họ cũng không thiếu chút tiền đó.
Hai người chưa kịp nói gì thêm thì đứa bé bỗng nhiên bị trớ sữa.
Nó trớ đầy lên người cô.
Lập tức một mùi sữa nồng nặc sực lên mũi.
Tư Niệm có tính sạch sẽ, ngay lập tức nhíu mày.
Tuy thời gian qua cô không gội đầu nhưng ngày nào cũng dùng khăn ấm lau người, quần áo cũng thay mỗi ngày một bộ.
Sợ nhất là lúc con bị trớ sữa.
Bởi vì hễ trớ một cái là trên người cô đầy mùi, lại phải đi thay đồ.
Chu Việt Thâm không kịp nói nhiều, vội vàng bế lấy con.
Thay quần áo cho con xong, trong chậu nhỏ lại chất đống một đống quần áo.
Của Tư Niệm và của đứa trẻ.
Ngày nào cũng phải thay.
Thời tiết ở đây nóng, không thay thì quần áo con bẩn, người sẽ hôi hám lắm.
Lau mặt cho con, thay quần áo xong, lúc quay lại, Tư Niệm đang ngồi thay váy ngủ.
Ánh mắt Chu Việt Thâm thoáng lướt qua, anh đứng khựng lại, không nói lời nào.
Chương 474 Sự chèn ép, nỗi lo lắng của bà nội Tiêu và người đàn bà cứng miệng
Tiếng gõ cửa bỗng vang lên.
Giọng của Chu Toàn Đông cất lên:
“Mẹ ơi, con nấu mì rồi ạ."
Tư Niệm vì phải cho con b-ú nên mỗi ngày ăn rất nhiều, thỉnh thoảng nửa đêm cũng bị đói đến tỉnh giấc.
Thế nên buổi tối cô sẽ ăn thêm bữa phụ.
Cậu cả cũng chẳng biết học ở đâu mà mỗi ngày lại nấu đủ thứ món ăn khác nhau, Tư Niệm ăn không nhiều nhưng món nào cũng nếm thử vài miếng.
Ăn không hết thì đưa cho Chu Việt Thâm.
Hôm nay cô chỉ ăn hai miếng là không muốn ăn nữa, chủ yếu là nếm thử hương vị thôi, Tư Niệm không muốn ở cử mà bị b-éo lên đâu, sau này gi-ảm c-ân khổ lắm.
Vì thế trong việc ăn uống cô không ăn quá nhiều, chỉ ăn no bảy phần là được.
Chu Việt Thâm nhận lấy bát mì chưa kịp ăn thì con trai lại khóc.
Lúc không có Tư Niệm ở đó, anh cũng chẳng biết vì sao nó lại rất hay khóc, cứ phải có người bế dỗ mới được.
Lúc này Tư Niệm vừa mới ra ngoài đ-ánh răng rửa mặt, nó không thấy mẹ là bắt đầu khóc toáng lên.
Mặc cho Chu Việt Thâm có bế dỗ thế nào cũng không chịu ngừng.
Chu Việt Thâm không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, con trai khóc thì anh chỉ biết nhẫn nhịn bế nó lên, vỗ vỗ vào lưng nó.
Bảo anh nói chuyện thì đúng là không thể nào.
Thế nên lúc Tư Niệm đi ra, thấy anh đang bế con một cách cứng nhắc, một lớn một nhỏ, con thì khóc cứ khóc, bố thì bế cứ bế.
Chẳng liên quan gì đến nhau.
Tư Niệm không nhịn được mà bật cười.
“Đưa cho em đi, anh mau ăn đi, lát nữa mì nát ra ăn không ngon đâu."
Tư Niệm đón lấy con trai, nó lập tức ngừng khóc ngay.
Lúc này Chu Việt Thâm mới có thời gian ăn mì.
Mì đã bết lại một chỗ, vốn dĩ không nhiều nhưng lúc này đã nở đầy một bát lớn.
Anh ăn từng miếng lớn ngon lành, dẫu ăn uống tùy ý, tuy không phát ra tiếng chép miệng nhưng vẫn làm ồn đến Tư Niệm.
Tư Niệm ngẩng lên nhìn anh một cái, Chu Việt Thâm khựng lại, hỏi cô:
“Em có muốn ăn thêm chút nữa không?"
Tư Niệm:
“Anh ăn trông ngon mắt thật đấy."
Chu Việt Thâm:
“......"
Ăn xong quay lại, Tư Niệm đã bế con nằm xuống rồi.
Chu Việt Thâm nhẹ bước chân, đi giặt sạch quần áo của hai mẹ con rồi đem treo lên, sau đó tự mình tắm rửa một lượt, lúc này mới lên giường, gạt con trai sang một bên, vòng tay ôm lấy Tư Niệm vào lòng ngủ.
Sau khi mang thai, Tư Niệm đầy đặn lên không ít.
Ôm vào lòng vừa mềm vừa thơm.
Người đàn ông đã ăn chay mấy tháng trời thỉnh thoảng lại có phản ứng.
Nhưng anh vẫn làm như không có cảm giác gì, chỉ đơn thuần ôm Tư Niệm nghỉ ngơi.
Nhưng thời gian này Tư Niệm hễ có chút động tĩnh gì là có thể tỉnh giấc, người đàn ông vừa lại gần là cô lập tức nhíu mày, mở mắt ra ngay.
Vốn dĩ trời đã nóng, sau lưng lại còn dán sát vào người đàn ông nóng hầm hập như lò lửa.
Tư Niệm muốn không tỉnh cũng khó.
Vừa mở mắt ra là đã thấy mình nằm gọn trong lòng anh, sau lưng là một bức tường thịt nóng hổi không ngừng tỏa nhiệt.
Đêm hôm khuya khoắt hai người ngồi trên giường, anh bóp vai cho cô, bản thân Tư Niệm cũng đỏ bừng mặt, nhưng nghĩ đến việc mình tự làm thì cảnh tượng đó lại vô cùng gượng gạo, chi bằng để anh giúp cho xong.
Vì thế sáng nào tỉnh dậy cũng cảm thấy Chu Việt Thâm khí thế hừng hực.
Tư Niệm thừa nhận mình cũng khá mê trai, nhưng không đến mức mất đi chừng mực.
Chỉ là để thuận tiện cho việc cho con b-ú, mỗi tối cô đều thay những bộ váy ngủ mỏng manh và nhẹ nhàng, làn da trắng ngần ch.ói cả mắt.
